Cung Nữ Thượng Vị Ký
Chương 37:
Lúc Trần tài nhân tỉnh lại đã sắp qua giờ Thìn, biết được chuyện t.h.a.i thì tức khắc vừa mừng vừa sợ, thẹn thùng cụp mắt: “ thể sinh con dưỡng cái vì hoàng thượng là phúc phận của thân.”
A Dư cảm th sắc mặt Dung tần sắp cười đến cứng lại , nàng vui tươi hớn hở bổ sung một câu: “Trần tài nhân tất nhiên là phúc, Dung tần tỷ tỷ cũng thể yên tâm .”
Trần tài nhân sững lại, nhíu mày về phía nàng: “Tỷ tỷ?”
A Dư cong mắt gật đầu: “Đúng vậy, vừa nãy Dung tần tỷ tỷ vẫn luôn lo lắng cho cơ thể của Trần tài nhân đ.”
Trần tài nhân về phía Dung tần, tất nhiên nàng ta kh tin lời nói của Ngọc mỹ nhân .
Dung tần lại lo lắng cho nàng ta ư? Sợ là đang lo lắng nàng ta sẽ tỉnh lại đ.
ều hoàng thượng ở chỗ này, nàng ta bèn dùng bàn tay trắng trẻo xoa bụng, thẹn thùng cúi đầu, luôn miệng an ủi nói: “Tỷ tỷ kh cần lo lắng, thái y cũng nói thân kh đáng ngại.”
Hai kẻ xướng hoạ, Dung tần bị chèn ép đến mức kh nói nên lời, nếu kh hoàng thượng đang nàng ta thì nàng chỉ muốn xoay bỏ ngay thôi.
A Dư còn muốn nói nữa, bỗng nhiên th nam t.ử liếc nàng một cái, nàng sững lại, m lời muốn nói đã ra tới bên miệng lại bị nàng nuốt xuống.
Phong Dục vỗ vỗ mu bàn tay Trần tài nhân đứng lên: “Ái phi hãy tĩnh dưỡng cơ thể cho tốt, ngày khác trẫm lại đến thăm nàng.”
Trần tài nhân ngây ra, nàng kh ngờ hoàng thượng muốn nh như vậy, theo bản năng muốn giữ chặt ống tay áo nam tử, song khi sắp đụng tới lại ngừng lại, c.ắ.n răng ngoan ngoãn cúi đầu: “ thân xin nghe hoàng thượng.”
Th hoàng thượng muốn rời khỏi, mắt A Dư đảo qu, cũng hành lễ cáo từ với hoàng hậu.
Nàng hành động mau, gần như là ngay phía sau hoàng thượng, một đám đằng sau theo hận đến ngứa răng.
Phong Dục nghe th động tĩnh sau lưng thì hơi chậm lại, dừng ở trước loan trượng.
A Dư đuổi theo, Lưu Châu mở ô gi cho nàng, áo choàng chưa kịp buộc chặt, nàng đã nhào vào lòng nam t.ử tựa con bướm, áo choàng đỏ như son tuột xuống từ trên nàng.
Phong Dục nhíu mày, đón được nàng, suýt nữa bị nàng đ.â.m cho lùi ra phía sau một bước.
chưa từng gặp kh phép tắc như vậy, cũng chưa từng nào dám nhào vào như thế.
Ấy thế mà nữ t.ử còn ôm cổ , mắt cong cong, ngửa mặt , cười tươi đến mức con mắt như chứa cả một khoảng trời , làm ta kh khiển trách nàng được. Nàng mềm mại gọi : “Hoàng thượng!”
Phong Dục ôm chặt vòng eo của nàng, nhỏ n vô cùng, bỗng kh nói rõ được cảm nhận hiện tại.
Hơi bực , lại hơi quen thuộc, còn mang theo một chút cảm xúc mà ngay cả cũng kh nói rõ được.
muốn đỡ cho nọ đứng vững nhưng lại kh nhúc nhích, chỉ ôm nọ, cúi mặt nói: “Kh biết đứng cẩn thận à?”
Mặt A Dư cọ vào n.g.ự.c , bĩu môi: “ thân sợ kh đuổi kịp hoàng thượng mà.”
Ô của Lưu Châu đã kh che được cho nàng từ lâu, may thay ô mà Tiểu Lưu T.ử căng đủ lớn, hoàn toàn che được hai , Phong Dục nghe th nàng nói: “Lúc thân ra ngoài đã cố ý bảo cung nhân hầm chén c, hoàng thượng đến cung của thân hay là đến cung Càn Khôn?”
Câu hỏi này của nàng thật là thú vị, chỉ cho hoàng thượng hai lựa chọn.
Mà bất kể loại nào, nàng luôn cơ hội theo hầu giá.
Phong Dục kh truy cứu suy tính đó của nàng, ôm nàng lên loan trượng mới phân phó: “Trở về.”
Dưới loan trượng, Lưu Châu lau mồ hôi trán, nhặt áo choàng dính nước mưa trên mặt đất lên.
A Dư kh còn câu nệ như lần đầu tiên ngồi loan trượng nữa mà nằm trong lòng nam tử, một tay tùy ý đặt trên n.g.ự.c , rầu rĩ hỏi: “Vì kh đến các Ấn Nhã?”
Phong Dục nhấc mí mắt nàng một cái.
Thật kh hiểu nàng đang giả ngốc hay là ngốc thật.
Trần tài nhân thai, mới ra từ các Linh Việt liền vào các Ấn Nhã của nàng thì bảo mọi trong hậu cung nghĩ như thế nào chứ?
Tuy nói tình hình hiện tại cũng kh tốt hơn so với việc đó là bao.
Phong Dục dứt khoát kh trả lời nàng, A Dư cũng kh cảm th bị lạnh nhạt, nàng vén rèm lên, nói với bên ngoài: “Làm phiền Dương c c phái đến các Ấn Nhã một chuyến, bảo cung nhân đưa c đã nấu xong đến cung Càn Khôn.”
Dương Đức ở dưới gật đầu: “Mỹ nhân chủ t.ử yên tâm.”
Gần như là loan trượng vừa rời các Linh Việt thì tin tức Ngọc mỹ nhân theo hầu giá đã truyền vào, đáy lòng các hậu phi còn lại đều hối hận, sớm biết như thế thì họ cũng kh đoan trang làm gì. chuyện tốt như thế lại rơi xuống Ngọc mỹ nhân chứ?
Vừa nghĩ như vậy, căn bản kh m ai còn tâm trạng ở lại, chẳng được bao lâu đều tứ táán cả.
Khi ngang qua ngự hoa viên, A Dư nghe th tiếng vỗ tay ở bên ngoài, nàng lén lút thò đầu ra ngoài .
Cách đó kh xa đoàn đang đứng, phía sau cung nữ áo lục là vài vị phu nhân lạ mặt.
Thánh giá đến gần, A Dư nghe th tiếng cung kính của họ: “Thần phụ tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn an.”
Thần phụ?
Mắt A Dư khẽ đảo, nhớ tới tin tức truyền khắp hậu cung hôm qua.
Nàng còn muốn kỹ thì bỗng nhiên đối diện với tầm của một vị phu nhân, A Dư ngẩn ra, cười nhạt gật gật đầu.
Vị phu nhân kia vẫn còn phong vận, hiển nhiên kh ngờ trên loan trượng sẽ thêm một , sửng sốt một lát thì mau chóng khôi phục thần sắc cung kính. Cung nhân bên cạnh bà ta nh trí, lại khom lưng: “Ngọc mỹ nhân an.”
Mành được vén lên từ bên trong, Phong Dục bình đạm liếc .
A Dư cho rằng sẽ nói thêm một hai câu, dù đó cũng là mẫu thân của Thục phi.
Nhưng mà kh hề, Phong Dục chỉ nói một câu loan trượng lại khởi giá lần nữa, A Dư ngơ ngác quên cả việc bu mành xuống.
Phong Dục liếc nàng một cái: “Bên ngoài đẹp đến vậy à?”
lâu như vậy mà còn chưa đủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cung-nu-thuong-vi-ky/chuong-37.html.]
A Dư hoàn hồn, vừa lúc một trận gió lạnh thổi qua, nàng rùng , lại lùi về trong lòng nam t.ử mà nũng nịu: “Lần đầu tiên thân cảnh sắc của ngự hoa viên như vậy, quả thật một phong vị khác.”
Phong Dục bu sách trong tay ra, con mắt mang theo nụ cười về phía nàng: “Nàng đang xin nghi trượng với trẫm đ à?”
Sau khi hậu phi tới tần vị mới thể đãi ngộ nghi trượng này.
A Dư mới vừa thăng mỹ nhân, nào dám nghĩ đến việc , nàng trợn tròn con ngươi, lẩm bẩm nói: “Hoàng Thượng đừng đổ oan cho thân, thân kh ý này.”
Nhưng nàng lại kéo ống tay áo nam tử, cười thật mềm mại: “Hoàng thượng, thân kh dám làm loạn quy củ, nhưng phòng bếp nhỏ…”
Phong Dục rút ống tay áo ra khỏi tay nàng, nhướng mày: “Nếu kh dám làm loạn quy củ thì còn dám nhắc tới phòng bếp nhỏ?”
A Dư lập tức nói: “Nhưng phòng bếp nhỏ kh yêu cầu phẩm cấp…”
Nàng thẳng vào mắt nam tử, ấp úng nói, âm th càng ngày càng nhỏ, cuối cùng biến mất gần như kh còn. Nàng c.ắ.n môi, kh dám lên tiếng nữa.
Xưa nay phòng bếp nhỏ xem tâm ý của hoàng thượng, nếu như ngươi được hoàng thượng yêu thích thì chỉ cần bảo lâm cũng thể phòng bếp nhỏ của riêng , nếu kh thì dẫu ngươi lên tới phi vị cũng kh chắc thể .
Kh biết A Dư nghĩ đến cái gì, ngón tay trong tay áo nàng giật giật, lại nói: “Hiện giờ Trần tài nhân thai, hoàng thượng nên ban cho Trần tài nhân một phòng bếp nhỏ kh?”
“Như vậy thì Trần tài nhân muốn ăn lúc nào cũng đỡ lãng phí thời gian.”
Khoảng cách từ các Linh Việt đến Ngự Thiện Phòng kh tính là gần.
Còn thể biểu hiện tỷ tình thâm giữa nàng và các hậu phi.
Phong Dục chỉ nói: “Trần tài nhân thân mang hoàng tự c, nếu được phòng bếp nhỏ cũng coi như hợp tình hợp lý, nhưng nàng c lao gì?”
A Dư ôm cổ , bỗng nhiên ngẩng đầu, hôn lên khóe môi nam tử, mềm mại, trong giọng nói tựa như bọc mật: “ thân hầu hạ hoàng thượng tận tâm tận lực, lại kh tính là c chứ?”
“Chẳng lẽ hoàng thượng ngại thân hầu hạ kh tốt?”
Ánh mắt Phong Dục tối , siết chặt eo của nữ t.ử bế lên, ấn vào vị trí, kh đợi nữ t.ử phản ứng lại đã hôn lên môi nàng, ôm chặt vào trong ngực.
A Dư đột nhiên bị lật lên thì hoảng loạn trong chốc lát, cả cơ thể bị nhốt trong lòng nam tử, kh thể động đậy được.
Nàng ngửa mặt, lộ ra cái cổ thon dài trắng nõn, đón l nụ hôn đột ngột của nam tử, đến cuối cùng thì vô lực nắm chặt vạt áo nam tử, mắt ướt , đẩy ra nói: “Hoàng thượng…”
Bên ngoài mưa rơi tí tách tí tách, vừa lúc che giấu âm th trong loan trượng.
Khi nam t.ử cởi bỏ đai lưng của nàng, A Dư còn chưa phản ứng lại, mãi đến lúc bàn tay phủ lên da thịt, trong phút chốc mang đến cơn lạnh lẽo mới ép A Dư tỉnh táo lại. Nàng vội vã lui về phía sau, khẩn trương hoảng hốt ngăn cản: “Hoàng thượng, thân biết sai , mau dừng lại .”
Nàng kh lá gan lớn như vậy, cùng hoàng thượng ên loan đảo phượng ngay trên loan trượng này.
Phong Dục chỉ thẳng , ánh mắt trầm tĩnh tối tăm, bình tĩnh nàng.
Dường như đang đợi nàng tự lại gần.
A Dư khẩn trương đến mức mu bàn chân duỗi thẳng, khóc kh ra nước mắt, hận nghịch ngợm.
Nàng lại kh dám trái ý nam tử, nhút nhát sợ sệt mà chậm rãi tới gần nam tử. Nàng trực tiếp nhào vào lòng nam tử, ôm chặt cổ , mềm mại cọ lên mặt , nũng nịu nói: “Hoàng thượng, thân sợ lắm…”
Sợ cái gì thì nàng kh nói.
Phong Dục vào mắt nàng, bỗng nhiên biết được lời nàng chưa nói hết.
thể làm theo ý nhưng mà nữ t.ử trong lòng lại kh được.
Lời bàn của đời, ánh mắt trong cung, cho dù nàng kh thèm để ý cũng sẽ đè lên nàng.
Phong Dục bỗng nhiên nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, nháy mắt cảm nhận được thân căng cứng của nàng thì hơi sững lại, nói: “Còn kh xuống dưới?”
Lúc này A Dư mới thở phào nhẹ nhõm.
Kỳ thật nàng kh hề phức tạp như Phong Dục nghĩ trong bụng lúc nãy, nàng chỉ là còn hơi thẹn thùng, kh thể bu thả ở bên ngoài như vậy.
Nếu là ở các Ấn Nhã hoặc là tại cung Càn Khôn, nàng sẽ kh lên tiếng ngăn cản như vừa .
Nhưng chỉ tưởng tượng đến việc m chục cung nhân theo dưới loan trượng, nàng liền cảm th đầu váng mắt hoa, dù thế nào cũng kh dám nghĩ đến tình cảnh nếu chuyện mắc cỡ này bị bọn họ nghe th.
A Dư sửa sang vạt áo cho , thật ra kh rối loạn lắm, chỉ là vạt áo đã bị nàng nắm thật chặt nên mới vẻ nhăn nhúm.
A Dư tùy ý sửa sang, kh hề để ý nhiều.
Dù quần áo thành như vậy, hoàng thượng cũng sẽ kh mặc lại lần thứ hai.
Hiện tại nàng để ý đến bản thân hơn. Lúc , đai lưng của nàng bị hoàng thượng xé đứt, xiêm y tán loạn, tóc đen tung bay, nàng ngồi ở đó nam tử, ngón tay quấn l , tiếng nói mềm mại: “Cho thân áo choàng của hoàng thượng .”
Th nam t.ử hình như lại muốn đè nàng, nàng lập tức thêm câu: “Bằng kh thân kh thể gặp khác được.”
Phong Dục bất mãn, nghẹn một bụng lửa giận, nhặt áo choàng kh biết đã rơi xuống mặt đất từ khi nào lên, ném cho nàng.
Nữ t.ử cúi đầu buộc áo choàng, còn muốn nũng nịu oán giận: “ thân lại bị hỏng bộ quần áo , hoàng thượng đền cho thân.”
Phong Dục chỉ cảm th, đã nu chiều nàng, càng coi trời bằng vung .
lạnh mặt: “ muốn trẫm lại thuận tiện thưởng nàng vàng bạc châu báu kh?”
Nữ t.ử ừm một tiếng cười yêu kiều ngẩng đầu lên, cong mắt với : “Vậy thân cảm tạ hoàng thượng trước.”
Nàng cười đến mức mặt mày nở hoa.
Phong Dục liếc mắt liền thu hồi tầm mắt.
Nếu nàng thể luôn như vậy thì cũng kh là kh thể thưởng vàng bạc châu báu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.