Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Anh Không Còn Em

Chương 5:

Chương trước Chương sau

M hôm nay, khi Phó Cảnh Lâm nghe ện thoại của khác, lời lẽ luôn ngắn gọn sắc bén, kh hề mang theo chút cảm xúc thừa thãi nào.

Nhưng giây tiếp theo, dường như sợ nghe th gì nữa, ra ngoài nghe ện thoại.

Trong phòng bệnh, chỉ còn lại tiếng thời sự trên TV.

Kh biết qua bao lâu, Phó Cảnh Lâm mới quay lại, nhét vào tay một ly trà sữa.

“Tiểu Hề nói, con gái lúc ốm uống chút đồ ngọt sẽ dễ chịu hơn, nên đặc biệt mua cho em đ.”

Trà sữa ấm nóng trôi xuống họng, kh th ngọt, chỉ th toàn vị đắng chát.

từng nói, kh cho ăn m món đồ ăn vặt, uống nước ngọt ga này.

Nhưng vì là Ngu Hề nói, lại một lần nữa phá lệ.

uống một ngụm đặt xuống.

Phó Cảnh Lâm lại mở bàn nhỏ, đặt máy tính bảng lên.

“Tiểu Hề vừa bảo một chương trình tạp kỹ khá hay, ở bệnh viện chán, xem cùng em nhé.”

Phó Cảnh Lâm trước đây luôn kh đụng đến các ứng dụng giải trí, ngay cả xem TV cũng chỉ xem tin tức và chuyên mục pháp luật.

Còn bây giờ, đã thay đổi thói quen của , và cũng quên mất rằng kh rõ.

, th chăm chú vào máy tính bảng, vẻ mặt say sưa.

Chuyện thể rõ được một chút, cuối cùng vẫn kh nói cho biết.

……

Khi thành phố bước vào tiết Lập Đ, xuất viện.

ngủ mê man suốt quãng đường trên xe, khi tỉnh dậy lại th vẫn chưa về đến nhà.

vô thức hỏi: “Phó Cảnh Lâm, bao lâu nữa thì chúng ta về đến nhà?”

Phó Cảnh Lâm im lặng một lát, mới từ từ trả lời.

“Chưa về nhà vội, chúng ta đến nhà họ Ngu trước. Bố mẹ Tiểu Hề muốn gặp em, xác nhận chúng ta chỉ là em, họ mới yên tâm gả con gái cho .”

“Đến nơi , em cư xử cho khéo léo một chút, đừng gây chuyện cho .”

Gió ngoài cửa sổ rít lên, lùa vào trong, mặc kệ cho gió thổi.

nuốt xuống vị đắng chát nơi cổ họng: “Vâng, em hiểu .”

nh sau đó, xe đã đến khu vườn nhà họ Ngu.

Phó Cảnh Lâm theo thói quen vòng sang phía bên , mở cửa xe cho .

vừa định bước xuống, chiếc ện thoại cầm trong tay lại rung lên.

Giọng đọc tin n tự động vang lên

“Thưa cô Hứa, việc tái xét duyệt trợ cấp khuyết tật thành c, Phó Cảnh Lâm đã được gỡ bỏ khỏi d sách giám hộ sinh hoạt của cô...”

Phó Cảnh Lâm dừng động tác mở cửa, đứng ở cửa sau, đôi mắt sâu thẳm đỏ ngầu.

vội vàng tắt , đang suy nghĩ xem nên giải thích với thế nào.

Đúng lúc này, giọng Ngu Hề vang lên: “Cảnh Lâm, đến !”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phó Cảnh Lâm kh hề dừng lại, xoay bước về phía Ngu Hề, giọng ệu dịu dàng: “Ừm, em mặc phong ph thế này, coi chừng bị cảm lạnh đ.”

Ngu Hề cười duyên dáng: “Mặc thế này tr đẹp mà, Phó luật biết thưởng thức chứ.”

Hai họ, một hờn dỗi một đáp lời, tràn ngập sự thân mật tán tỉnh.

siết chặt tay, đột nhiên cảm th sự hoảng hốt vừa của thật lố bịch.

Gió lạnh buốt thổi vào mặt, làm rối tung mái tóc .

vặn nhỏ âm lượng, áp ện thoại vào tai, mở lại giọng nói đọc hết tin n.

“Đã đăng ký cho cô chế độ cư trú độc lập, các khoản trợ cấp liên quan sẽ được phát hành đầy đủ sau bốn ngày nữa, xin vui lòng kiểm tra kịp thời.”

Tức là sẽ được phát vào ngày 28 tháng 11.

Ngày đó cũng là sinh nhật ba mươi tuổi của Phó Cảnh Lâm.

Khóe môi nhếch lên một nụ cười cay đắng, bước xuống xe và theo họ.

sẽ làm tốt vai trò “em gái” như mong muốn.

đã làm lỡ dở cả tuổi th xuân tươi đẹp của , sẽ kh cản trở tình yêu của thêm nữa.

Đây là món quà hợp ý nhất mà thể nghĩ ra.

……

Trong phòng khách nhà họ Ngu, kh khí ấm cúng và đầy ắp tiếng cười.

Bố mẹ Ngu hỏi Phó Cảnh Lâm bất cứ câu hỏi nào về Ngu Hề, đều trả lời trôi chảy.

giống như một bạn trai hoàn hảo, một yêu tuyệt vời.

Bố mẹ Ngu đều tỏ ra hài lòng.

cũng thực lòng thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên, mẹ Ngu lại về phía .

“Cô Hứa, cháu là em gái Cảnh Lâm kh?”

“Kể cho cô nghe xem, cháu và Tiểu Hề nhà cô quen nhau thế nào, yêu nhau ra ? Con bé ngại quá, kh chịu kể cho cô.”

kh biết trả lời thế nào, thực ra cũng kh hề hay biết.

Phó Cảnh Lâm bình tĩnh tiếp lời.

“Thưa cô, cháu và Tiểu Hề gặp nhau lần đầu ở cảng thành phố.”

“Khi đó cháu được khách hàng ủy thác tìm bên B, nhưng đối phương lại chuồn mất trước, là Tiểu Hề ngang qua, giúp cháu chặn được lại.”

Giữa hai l mày dịu lại, mang theo một nụ cười nhàn nhạt.

“Lúc đó cháu đã bị sự nghĩa hiệp của cô gái này thu hút, chút tiếc nuối vì đã kh kịp xin th tin liên lạc. Sau này cô đến c ty luật ứng tuyển, cháu đã nhận ra cô , là trời kh để cháu bỏ lỡ cô .”

“Ôi, kể m chuyện cũ này làm gì chứ.” Ngu Hề thẹn thùng đỏ mặt.

Bố mẹ Ngu nhau mỉm cười.

Lồng n.g.ự.c như bị ai đó đ.â.m một nhát.

Một đêm nửa năm trước, Phó Cảnh Lâm về nhà muộn.

Lúc cùng luyện chữ nổi trước khi ngủ, đã nói một câu: “Vân Dữu, hôm nay gặp một cô gái thú vị.”

Cô gái đó, hóa ra chính là Ngu Hề.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...