Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 168:
Tô Trường Sam cầm quạt, đôi mắt dài hẹp lộ nét cười, Lý Cẩm Dạ: "Mộ Chi, tới ."
Lý Cẩm Dạ ngước mắt Giang Đình, lạnh lùng nói: "Ta tưởng là ai, hóa ra là cá lọt lưới của Cao gia."
Giang Đình nghe vậy, hai tay nắm chặt. Đến thân phận của cũng bị ều tra rõ ràng, xem ra đối phương đã chuẩn bị.
"Tiểu nhân xin chào An Vương."
Lý Cẩm Dạ nhạt nhẽo nói: "Trời nắng nóng, làm phiền ngươi một chuyến. Giang chưởng quỹ của Ngọc Linh Các là hiểu biết về đồ quý, năm ngoái ta được một miếng ngọc bội, phiền ngươi xem giúp."
Giang Đình cố nén trái tim đập mạnh, cúi đầu đáp: "Kh dám!"
"Kh gì là kh dám, ngươi cứ xem ."
Lý Cẩm Dạ về phía sau, Th Sơn lập tức l từ trong áo ra một miếng ngọc bội, đặt lên bàn.
Giang Đình cúi kỹ, trong lòng đã hiểu rõ: "Tiểu nhân xin phép nói thật, e rằng đây là đồ giả."
"Đúng thế, như thế nào thì ngọc cũng như vậy, đều là giả cả." Lý Cẩm Dạ cúi đầu bằng ánh mắt sắc bén.
Nếu khác nghe được lời này, chắc hẳn sợ đến hồn bay phách lạc, nhưng Giang Đình vẫn cố giữ bình tĩnh: "Vậy xem ra, trong tay vương gia chắc hẳn hàng thật?"
Lý Cẩm Dạ định mở miệng, nhưng Tô Trường Sam lại bực chen vào: "Lắm lời làm gì, giả thì hợp đồ giả, thật hợp đồ thật, mau gọi chủ nhân của ngươi ra đây."
Giang Đình vẫy tay, im lặng thu ngọc bội vào trong tay áo, cúi chào hai : "Vương gia, tiểu nhân nhất định sẽ truyền đạt lại, xin cáo từ!"
"Khoan đã!"
Lý Cẩm Dạ giơ tay ngăn lại, nói: "Kh cần phiền phức vậy, tối nay ta sẽ tự đến cửa."
Trong lòng Giang Đình ngổn ngang trăm mối, cuối cùng cũng gật đầu đáp: "Đến lúc đó, tiểu nhân và chủ nhân sẽ chờ vương gia đại giá."
"Th Sơn, tiễn khách!"
Giang Đình lên bờ, vừa vừa quay đầu lại, lập tức hiểu vì An Vương lại chọn gặp trên thuyền.
Bốn bề là nước, trên mặt s kh một bóng , an toàn tuyệt đối.
kh khỏi cảm thán: Thật tỉ mỉ!
Lý Cẩm Dạ đứng trước cửa sổ, nheo mắt lại, ánh mắt lộ vẻ do dự, cuối cùng thở dài: "Cho đến giờ, ta vẫn kh muốn tin..."
"Ta thì ngược lại, mong đợi được xem biểu cảm của cô nàng khi th chúng ta." Tô Trường Sam khép quạt lại, vẻ mặt đầy chờ mong.
Lý Cẩm Dạ cười nhạt.
Buổi sáng đầu hạ, tiếng ve kêu inh ỏi, lá cây x um, hoa nở rực rỡ, bỗng dưng cảm th bực bội.
mà kh muốn dính dáng vào nhất, lại dính dáng vào;
Kẻ mà kh muốn g.i.ế.c nhất, lại là kẻ thù kh đội trời chung!
Vận là thế?
Mệnh cũng là thế?
...
Trong Th Thảo Đường, Tạ Ngọc Uyên thong thả ăn sáng xong, bèn dựa vào ghế nằm đọc sách y học.
Mỗi chữ trong sách nàng đều hiểu, nhưng ghép lại thành câu thì chẳng hiểu nổi. Trong đầu nàng lúc này chỉ nghĩ đến m Giang Đình thế nào , đã gặp chưa, ngọc bội khớp kh?
Và ở tiền viện đã xảy ra chuyện gì?
La ma ma vén rèm bước vào: "Tiểu thư, Nhị gia từ nha môn chưa về, lão phu nhân tức giận nhưng cũng kh nói gì thêm."
Tạ Ngọc Uyên ném quyển sách , bỗng l một chiếc ngân châm từ bên giường, chơi đùa trong tay: " ều tra ra lão phu nhân vì giận kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-168.html.]
"Nghe nói vì một bức thư."
"Thư của ai?"
La ma ma lắc đầu: "Các tiểu nha đầu kh biết, gác cổng lại kh biết chữ, chỉ Tạ tổng quản mới biết bức thư đó gửi cho ai."
" là chó của Tạ gia, tất nhiên kh nói."
Tạ Ngọc Uyên ho nhẹ vài tiếng, xoay xoay ngân châm trong tay: "Cứ đợi , cái gì đến sẽ đến."
Tạ gia kh để Tạ Ngọc Uyên đợi lâu, chiều hôm đó, cơm nước chưa được mang tới thì Đ Mai đã đích thân đến mời.
Mời Cao thị, đồng thời dặn kh cho Tam tiểu thư theo.
Tạ Ngọc Uyên Đ Mai, lạnh lùng nói: "Ngươi bảo ta kh theo, ta sẽ kh theo ?"
Đ Mai kh ngờ Tam tiểu thư m năm nay như nước lặng, bỗng dưng trở nên mạnh mẽ, lưỡi chợt líu lại, kh biết đáp lời thế nào.
"Nương, chúng ta thôi."
Tạ Ngọc Uyên kh muốn nói thêm, đỡ tay Cao thị, ra hiệu cho Vệ Ôn.
Vệ Ôn chỉnh lại áo, thuận tay nắn lại con d.a.o găm trong ngực. Phong gia đã dặn, nếu Tạ phủ dám ức h**p Nhị phu nhân và Tam tiểu thư, kh cần sợ, cứ g.i.ế.c trước nói sau.
Nàng đã học võ gần mười năm, chưa từng g.i.ế.c , nhân tiện thể thử tay.
Ba vừa , La ma ma quay vài vòng qu sân, gọi Lý Th Nhi: "Mau ra trước cửa c chừng, nếu Tam gia về thì báo ngay cho ngài đến Phúc Thọ Đường."
"Dạ, ma ma!" Th Nhi chạy như bay, một lúc sau đã chẳng th bóng dáng đâu.
A Bảo khẽ kéo áo La ma ma: "Nhị phu nhân và tiểu thư kh chứ?"
La ma ma cười nhạt: " thể chuyện gì chứ? Cây châm trong tay tiểu thư kh chỉ để chữa bệnh cứu , nó còn thể đưa xuống gặp Diêm Vương!"
"Vậy ma ma còn bảo Th Nhi đợi Tam gia?"
"Đó gọi là phòng khi bất trắc! Tạ phủ này chẳng kẻ nào đáng để tiểu thư động tay động chân."
...
Vừa bước vào Phúc Thọ Đường, Tạ Ngọc Uyên đã th kh ổn, trong sân kh một bóng tiểu nha hoàn, chỉ toàn là bà tử khỏe mạnh.
Nàng cười nhạt, thì thầm vào tai Cao thị: "Nương, đừng sợ, con bảo vệ được nương."
Cao thị mỉm cười, tay khẽ vỗ hai cái lên tay nàng, hai nương con cùng bước qua ngưỡng cửa.
Vệ Ôn định vào theo, nhưng bị hai bà tử dữ dằn cản lại, nàng vừa định cúi luồn vào, thì nghe Tam tiểu thư thản nhiên nói: "Vệ Ôn, ngươi cứ đứng ngoài c chừng."
"Dạ."
Vệ Ôn trừng mắt hai nọ, th ánh mắt nàng ta như muốn ăn tươi nuốt sống, nghĩ thầm: Con tiện nhân này chắc ăn gan hùm mật gấu, dám trừng mắt với các bà, xem sau này ta sẽ trừng trị ngươi thế nào.
Trong chính sảnh, Tạ lão gia, Tạ lão phu nhân ngồi uy nghi trên cao.
Bên dưới, lần lượt là đại gia và Cố thị, nhị gia và Thiệu di nương.
Tạ Ngọc Uyên vừa bước vào cửa, ánh mắt lạnh lùng chĩa thẳng về phía Thiệu di nương, cao giọng quát: "Một di nương mà dám ngồi vào chỗ chính thất của nương ta. ? Định cướp ngôi à?"
Thiệu di nương mặt tái x, giận kh kiềm được, nước mắt tuôn rơi, bà ta lúng túng đứng lên, mắt oán trách sang phía chồng.
Quả nhiên, Tạ nhị gia tức giận đập bàn, mắt long sòng sọc: "Nghiệt súc, ai cho ngươi theo đến đây?"
"Cao gia kh còn ai thể đứng ra bảo vệ nương con, con làm con gái, trong cũng một nửa dòng m.á.u Cao gia. Cữu cữu con, ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu thường về báo mộng cho con: 'Nương ở đâu, con ở đó!'"
Một câu nói khiến Tạ nhị gia á khẩu, chỉ còn biết chuyển cơn giận sang Cao thị: "Cao thị, ngươi quỳ xuống cho ta!"
Cao thị chỉ lạnh nhạt ta, mặt kh chút sợ hãi, thẳng đến ngồi xuống chỗ của Thiệu di nương vừa ngồi.
Sắc mặt Nhị gia biến đổi, đàn bà này, thật chẳng xem ai ra gì!
Chưa có bình luận nào cho chương này.