Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 171:
Nghe đến đây, Tưởng thị cảm th như nuốt bảy tám con ruồi.
vất vả nuôi nó lớn, chẳng những kh th nó kiếm tiền về hiếu kính, lại còn muốn kiếm tiền lo cho vợ, đúng là đồ sói mắt trắng!
"Trần Th Diễm, ta nói rõ với con, giờ Tạ gia nghèo đến mức kh còn gì, nếu con nhất quyết l nó, tương lai con sẽ chịu khổ thôi."
"Vì nàng mà chịu khổ, con thích!"
"Ôi chao!"
Tưởng thị ôm ngực, liên tục rên rỉ: " tim nương lại đau thế này, con nghĩ kỹ chưa, nhà ngoại nàng là Cao gia, là Cao gia đ!"
"Cao gia thì làm ?"
Trần Th Diễm cười nhạt: "Ba năm trước, hoàng thượng đã trả lại sính lễ của Cao gia , chuyện đó qua lâu , nương, hãy suy nghĩ kỹ, tin tưởng vào mắt của con, con chọn, tuyệt đối kh sai."
ánh mắt kiên định của con trai, Tưởng thị chỉ cảm th tim đập mạnh, loạn nhịp.
Bà cầm bát trà, uống cạn một hơi, ngã phịch xuống ghế, lòng đầy oán thán.
Đúng là tiểu súc sinh, thật muốn nhét nó lại vào bụng mẹ mà sinh lại từ đầu!
...
Ánh đèn leo lét, màn đêm kh một bóng .
Góc tây bắc Tạ gia, một chiếc xe ngựa đang dừng.
Bên cạnh xe, Giang Đình qua lại, gương mặt lo lắng.
Đột nhiên, trên kh tiếng động, chưa kịp ngẩng đầu, Giang Phong và Tạ Ngọc Uyên đã đứng vững trước mặt.
"Tiểu thư, lên xe trước; Giang Phong, cõng nhị phu nhân qua đây."
Vài lần tới lui, mọi đã tập trung đầy đủ, Giang Phong đội nón lá, siết chặt dây cương, xe ngựa bắt đầu lao vút trên con đường đá x trống vắng.
Ba năm kh gặp nhị phu nhân, vừa th, Giang Đình kh nhịn được quỳ gối trước bà.
Cao thị đưa tay nhẹ nhàng đỡ dậy: "Giang Đình, ngươi già nhiều !"
"Nhị phu nhân, lão nô vẫn thể giúp tiểu thư thêm vài năm!"
Tạ Ngọc Uyên xấu hổ cúi đầu.
Những năm qua, Giang Đình theo nàng, vì nàng mà chạy đ chạy tây, kh còn một sợi tóc đen nào, những nếp nhăn trên mặt như vết d.a.o khắc, đã sâu .
"Giang Đình, sau này ta sẽ... hiếu kính ngươi!"
"Tiểu thư, tuyệt đối kh nên, lão nô là Cao gia, phục vụ chủ nhân là bổn phận." Giang Đình vội xua tay.
"A Uyên, Giang Đình, cả La ma ma, sau này con đều hiếu kính. Những năm qua, họ bảo vệ con, thật kh dễ dàng." Cao thị nói dịu dàng.
"Yên tâm , nương!"
Kh ai nói thêm gì, xe chạy khoảng thời gian bằng một chén trà, đã đến cổng chính Cao gia.
Cao thị nhảy xuống xe, gạt tay Tạ Ngọc Uyên đang chìa ra, bước chân loạng choạng vào từ cửa chính.
Đập vào mắt là cây ngô đồng cao lớn, vẫn tươi tốt như xưa, mắt bà về phía trước, mãi kh bước nổi thêm bước nào.
Phủ Cao gia kh lớn, nhưng tinh xảo, ngoại tổ phụ bà vì cha mẹ bà mà bỏ ra số tiền lớn tu sửa lại. Nơi đây từng là vườn hoa tươi đẹp, tiếng cười vang khắp nơi, là nhà của bà và trai.
"Nương?" Tạ Ngọc Uyên bước theo sau, trong mắt tràn ngập lo lắng.
Cao thị như kh nghe th gì, nhấc vạt váy, chạy thật nh về phía trước.
lẽ vì lâu kh ai qua, mặt đường trơn trượt, bà trượt chân ngã xuống đất.
Bà kh bận tâm đau đớn, đứng dậy, chạy một mạch đến sân cả.
Ngẩng đầu lên, nước mắt Cao thị chảy xuống.
Sân cả tên Trạch Lan viện, l tên từ cây thuốc, là một nơi ngập tràn cây x và bóng mát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-171.html.]
Trước sân từng một cây tùng và một cây bách, do cha bà tự tay trồng khi mẹ sinh ra bà. Cha nói, trai là cây tùng, bà là cây bách, đến một ngày hai lớn lên, lập gia đình, hai cây này sẽ vẫn ở trước sân, bảo vệ cha và mẹ.
Cao thị đưa tay chạm vào cây, lòng đau như cắt.
"Nương, chúng ta thôi, ở đây... chẳng còn gì để xem nữa."
Tạ Ngọc Uyên chút hối hận vì đã đưa nương đến đây, đừng nói gì đến việc nương đã từng sống ở đây mười m năm, ngay cả nàng chưa từng sống ở đây ngày nào, thôi cũng th lòng đau như d.a.o cắt.
Quay đầu lại, Giang Đình đã quỳ rạp dưới đất, khóc kh thành tiếng.
Ngôi nhà này đã mua được hai năm, vào Kinh Thành cũng gần hai tháng, nhưng chưa dám bước vào nơi này lần nào, chỉ sợ cảnh nhớ , làm lòng đau thêm.
Quả thật, vừa bước chân vào đây, ba phần hồn như mất hai phần, còn một phần thì lơ lửng trong ngực, chập chờn chao đảo.
La ma ma cố kìm nén nỗi đau, bày bàn hương nến, hoa quả và bánh ngọt dưới cây ngô đồng, vừa bày vừa lau nước mắt. Bà là sinh ra và lớn lên ở Cao gia, Cao gia chính là nhà của bà.
ba trước mặt, Tạ Ngọc Uyên bỗng cảm th kh lúc nào cũng thể làm được mọi thứ, như những vết thương trong lòng ba này, nàng kh cách nào để chữa lành được.
Mọi thứ đã chuẩn bị xong, Cao thị cởi áo ngoài, để lộ bộ áo quần trắng bên trong, cầm hương nến mà La ma ma đưa, khom ba lần trước trời.
"A Uyên, con cũng lại đây lạy !"
Tạ Ngọc Uyên bước tới, học theo nương khom vái lạy.
"Hồi bé ngây thơ vô lo, chưa từng trải qua sinh tử, cứ nghĩ phụ mẫu bà sẽ mãi mãi ở bên cạnh, sẽ kh bao giờ rời xa. Giờ đây, họ đều đã , lẽ đang chờ đầu thai dưới âm ty, thể đã nhập vào cõi đời này, nhưng với ta, vĩnh viễn kh còn gặp lại họ được nữa."
Lòng Tạ Ngọc Uyên như dần chìm xuống: "Nương, nương còn con, nương sống thật lâu, ở bên con trọn đời."
"A Uyên à, chẳng ai thể ở bên ai trọn đời đâu."
Cao thị cầm hương trong tay nàng, cắm vào lư hương: "Cuối cùng thể ở bên cạnh , chỉ chính thôi."
Nghe lời này, lòng Tạ Ngọc Uyên cảm th kh dễ chịu, nhưng lại chẳng nói ra được là kh dễ chịu ở đâu.
"Đời này còn được về Kinh Thành, còn được lại Cao gia một lần, để họ trên trời xuống nương con ta, ta đã th mãn nguyện ."
Cơn đau dâng lên trong lòng, Tạ Ngọc Uyên kìm nước mắt kh để trào ra: "Họ trên trời, liệu th được kh?"
"!"
Cao thị cười: "Đến, giúp nương đốt tiền gi."
Tạ Ngọc Uyên ngồi xuống cạnh bà, ném vàng mã vào lư hương: "Nương, về ăn cơm được kh?"
Cao thị gật đầu: "Tất nhiên là ăn cơm, tam thúc con nói đúng, sống lâu hơn bọn họ, để th bọn chúng lần lượt bị báo ứng."
"Nhất định sẽ th, nương à!"
Tạ Ngọc Uyên khuôn mặt Cao thị, ánh lửa khiến khuôn mặt khi sáng khi tối, nàng âm thầm thề.
...
Khi trăng đã lên cao, xe ngựa trở về bức tường phía tây bắc.
Tạ Ngọc Uyên nương và La ma ma biến mất sau tường, lòng thở dài.
"Tiểu thư, thôi, lát nữa sẽ đến."
Tạ Ngọc Uyên lắc đầu: "Kh vội, chúng ta cứ từ từ ."
Nghe vậy, Giang Đình biết tiểu thư chuyện muốn nói, bèn sai Giang Phong lái xe ngựa trở về, còn thì lững thững theo sau nàng.
"Còn nhớ đêm nương gặp nhị cữu, chúng ta cũng đã bộ suốt nửa đêm thế này."
" mà quên được, khi đó tiểu thư hoạt bát hơn bây giờ, kh sợ trời, kh sợ đất, tính tình cũng thẳng t, trong lòng kh gì giấu được, tất cả đều hiện lên trong mắt."
Giờ đây, thật khó để ra cảm xúc của tiểu thư qua ánh mắt.
"Thoắt cái đã ba năm trôi qua!" Tạ Ngọc Uyên thở dài: "Ba năm qua, ta thường tự hỏi một câu."
"Tiểu thư, nói ."
"Ta vẫn nghĩ, Cao gia lại rơi vào cảnh bi thảm như vậy? Hoàng đế cần căm thù Cao gia đến thế kh? Hay là..."
Chưa có bình luận nào cho chương này.