Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 197:
Lý Th Nhi chạy về Th Thảo Đường, cổ họng khô rát vì nóng.
Tạ Ngọc Uyên th nàng ướt đẫm như vừa vớt dưới nước lên, vội dặn La ma ma đưa cho nàng ly nước ấm.
Lý Th Nhi ừng ực uống cạn, giọng trong trẻo: "Tiểu thư, Thế tử gia nói sau này nhờ việc kh cần mang theo ngân châm, chỉ cần nói một câu là được. Còn nói, sẽ tìm cách xử lý ổn thỏa."
Tạ Ngọc Uyên thở phào: "Mau về nghỉ ngơi , lau khô mồ hôi."
Lý Th Nhi vừa bước chân ra khỏi cửa, lại quay đầu, vô tư nói: "Tiểu thư, Thế tử gia thật tốt bụng, kh hề kiêu ngạo."
La ma ma nghe vậy, mặt mày rạng rỡ: "Thế tử gia đã đồng ý sảng khoái như vậy, sau này tiểu thư lại thêm chỗ dựa."
"Ma ma, ân tình như bộ ngân châm này, dùng một cây là ít một cây."
Tạ Ngọc Uyên hiểu rõ, Tô thế tử đồng ý giúp đỡ chủ yếu vì bốn mươi triệu lượng bạc kia. Còn nhờ cậy lâu dài thì khó nói.
"Tiểu thư, tiểu thư, kh xong , ở Phúc Thọ Đường xảy ra tr cãi." A Bảo x vào.
Tạ Ngọc Uyên nhíu mày: "Vì chuyện gì?"
"Đại gia và đại phu nhân đòi chia nhà, đang cãi nhau kịch liệt."
La ma ma vỗ đùi: "Ôi, đúng như tiểu thư dự đoán, lão gia và lão phu nhân đã đồng ý chưa?"
" mà được, lão phu nhân tức đến mức nôn hết thuốc vừa uống."
La ma ma liếc mắt sang tiểu thư, vừa lúc Tạ Ngọc Uyên cũng lại bà.
"Ma ma, bảo ở phòng bên cạnh nghe ngóng xem Tam thúc đâu , chuyện chia nhà là việc lớn, kh thúc thì kh ổn."
"Vâng, tiểu thư."
La ma ma vừa rời khỏi, Cố thị đã x vào Th Thảo Đường: "Tam tiểu thư nhà kh?"
A Bảo và tiểu thư nhau, vội nhấc rèm đón tiếp.
Cố Thị bước vào, mùi thuốc nồng nặc xộc vào mũi. sắc mặt Tạ Ngọc Uyên kh chút huyết sắc, nhợt nhạt, rõ ràng sau lần ngã xuống nước, nàng đã nhiễm phong hàn.
"Thuốc của Trương Thái y kh hiệu quả ?"
"Làm gì thuốc nào uống vào là hiệu quả ngay, Đại bá mẫu tìm con việc gì?"
Cố Thị làm ra vẻ khó xử: "A Uyên à, bá mẫu kh giấu gì con, lão phu nhân sức khỏe kh tốt, hôm qua còn nôn ra chút máu, đã khám qua nhiều lang trung nhưng chẳng m hữu ích. Con xem thể... mời Trương Thái y giúp một lần kh?"
Tạ Ngọc Uyên biết đại bá mẫu kh nói thật, nhưng cũng kh vạch trần: "Đại bá mẫu đùa , Trương Thái y chỉ xem bệnh cho quý nhân trong cung, A Uyên kh mời được đâu."
"Hôm đó con rơi xuống nước…"
"Đại bá mẫu!" Tạ Ngọc Uyên lạnh lùng ngắt lời: "Hôm đó mời Trương Thái y là Tô thế tử, kh con."
Cố Thị cười gượng, nụ cười còn khó coi hơn khóc: "Vậy... thể nhờ A Uyên xem thử được kh?"
Vừa đã làm ầm ĩ một trận ở Phúc Thọ Đường, phu nhân tức đến ngất xỉu, nắn bóp huyệt nhân trung mãi cũng kh phản ứng, lỡ mà chuyện gì thì bà kh gánh nổi cái tiếng xấu này.
Tạ Ngọc Uyên kh suy nghĩ nhiều, đáp: "Đại bá mẫu, chút tài mọn của con đủ để xem bệnh cho lão phu nhân. Thân thể quý giá của lão phu nhân, nên mời lang trung giỏi đến khám mới đúng."
Cố Thị th nàng từ chối thẳng thừng, bèn âm thầm nhéo một cái, nước mắt tức thì rơi xuống.
"A Uyên, những chứng bệnh cũ trên đại bá mẫu lúc trước cũng nhờ phương thuốc con kê mà khỏi hẳn. Ta biết con là tài. Lão phu nhân lần này bệnh nặng, nếu chẳng may chuyện gì kh hay, kh chỉ địa vị của Tam thúc con sẽ khó giữ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-197.html.]
Tạ Ngọc Uyên day trán, huyệt thái dương nhói lên.
Thiên tử trị quốc bằng đức hiếu. Khi cha mẹ mất, con cái để tang, trong ba năm kh thể ra ngoài làm quan, sau đó mới được trở lại. Thêm nữa, trong thời gian này, trong phủ kh được tổ chức cưới hỏi.
L Tam thúc ra làm cái cớ ?
Tạ Ngọc Uyên thản nhiên đáp: "Đại ca còn m tháng nữa là cử hành hôn lễ nhỉ?"
Cố Thị th nàng kh dễ bị lừa, dài giọng thở than: "Đúng là chỉ còn vài tháng, nếu phu nhân thật sự chuyện kh hay, thì hôn sự của đại ca cũng hoãn lại. Việc đại ca bị hoãn chưa là gì, quan trọng là Nhị tỷ con, con bé đã mười bảy , nếu chậm thêm ba năm nữa, sẽ thành gái già mất."
Vừa nói, Cố Thị vừa lau nước mắt, vừa chằm chằm vào Tạ Ngọc Uyên: "Con và nó từng thân thiết, nỡ lòng nào ?"
Đánh trúng chỗ hiểm, mỗi câu mỗi chữ như muốn l mạng .
Tạ Ngọc Uyên sâu vào Cố Thị: "Đại bá mẫu biết lão phu nhân những năm qua đã nghĩ gì kh?"
mà kh biết chứ, chẳng là muốn g.i.ế.c mẹ con các ngươi !
"A Uyên à, cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp, con chịu ra tay, cứu đâu chỉ một mạng thôi. Xem như đại bá mẫu cầu xin con, được kh?"
Tạ Ngọc Uyên kh ngờ Cố Thị lại dùng đến chữ "cầu", trong lòng kh khỏi chấn động.
Cố Thị xuất thân từ gia đình thương nhân, vì lợi ích của Đại phòng, lúc nào cũng toan tính khôn khéo, việc lợi thì làm nh, việc hại thì lánh còn nh hơn cả thỏ.
Nhưng trong chuyện lớn, bà lại rõ ràng, rạch ròi đến mức khiến khác vừa ghét lại vừa kh ghét được.
Quan trọng nhất là, việc chia nhà là kh thể tránh. Đại bá mẫu vì lợi ích của Đại phòng, tất sẽ muốn tách biệt với Nhị phòng và Tam phòng.
Còn bản thân nàng, muốn làm việc lớn, biện pháp tốt nhất cũng là chia nhà, như vậy mới kh liên lụy đến vô tội.
Cân nhắc lợi hại, Tạ Ngọc Uyên cười khổ, định bụng sẽ đồng ý, kh ngờ Cố Thị nôn nóng, sợ nàng kh đáp ứng, buột miệng nói: "Coi như con tích đức cho ngoại gia ."
Nghe thì như vô tâm, nhưng ngẫm kỹ lại như ý ám chỉ, Tạ Ngọc Uyên lập tức biến sắc, phất tay áo bước ra ngoài.
"Ôi, A Uyên à, con đừng giận, đại bá mẫu vừa nói nhỡ lời, đáng đánh, đáng đánh!"
A Bảo đứng cạnh giận đến mức suýt phun máu.
Nói lỡ miệng ? Rõ ràng là cố ý đem d.a.o cứa vào tim tiểu thư, ép tiểu thư khám bệnh cho lão phu nhân.
Lúc thì l Tam gia và Nhị tiểu thư ra làm cớ, lúc thì l Cao gia ra làm cớ, đúng là Cố Thị càng sống càng thành tinh!
*
Tại Phúc Thọ Đường.
Hai con trai của Tạ gia đều đang quỳ bên giường phu nhân, nhất là Tạ lão đại, đầu cúi thấp, vẻ mặt tr như mang tội lớn.
Tạ Ngọc Uyên kh , bước thẳng đến ngồi bên giường, ba ngón tay đặt lên cổ tay Tạ lão phu nhân.
Lão phu nhân đang nhắm mắt, thì cổ tay lạnh lẽo khiến bà giật mở mắt, th là Tạ Ngọc Uyên thì tức giận hất mạnh tay, thấp giọng quát: "Cút!"
Tạ Ngọc Uyên kh nói kh rằng, quay đầu bỏ , nhưng Cố Thị đã nh tay ôm chặt nàng lại.
Cố Thị ai oán: "Lão phu nhân à, ngài mở lòng thương xót, vì đại ca nhi, vì Nhị cô nương, cũng để Tam nha đầu khám thử. Nếu lỡ ngài mệnh hệ gì, ngài nhắm mắt xuôi tay, thì còn sống biết làm !"
"Đại tẩu!" Tạ Nhị gia gầm lên, Cố thị này đang nguyền rủa nương c.h.ế.t !
"Ôi, Nhị đệ, ta nói sai ? Đệ là quan lớn, mà trưởng bối chuyện, đệ làm quan yên ổn được kh? Ba năm để tang trôi qua, hoa cúc vàng cũng đã nguội lạnh ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.