Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 21:
Ánh mắt khẽ d.a.o động, Tạ Ngọc Uyên chợt nghĩ ra: "Tổ phụ, bệnh khó thì lang trung l ba xu đ."
"Gì cơ?" Tôn lão nương như th thịt trên đau đớn: "Như vậy chẳng cướp trắng ?"
Trương lang trung nghe th hai chữ "cướp tiền", sắc mặt lập tức trầm xuống: "Kh muốn xem thì khiêng , ta kh rảnh rỗi đến mức cướp của bà ba xu đâu."
Ánh mắt Tôn lão gia vợ sắc lẻm như dao, cười gượng: "Muốn xem, muốn xem chứ… chỉ là… thể giảm chút kh?"
"Lang trung, đứa cháu gái vô tích sự của nhà ta giỏi làm việc nặng nhọc, cứ tận sức sai khiến, xem như gán thay cho ba xu đó." Tôn lão nương thò cổ nói thêm.
Cũng là một cách, dù thì đứa nha đầu cũng nh nhẹn, l lợi.
Trương lang trung vừa định đồng ý, bất chợt sang.
Tạ Ngọc Uyên đang đứng với một chân ở ngoài cửa, một chân trong, ánh đèn soi lên gương mặt nàng tạo một lớp sáng nhợt nhạt.
Đôi mắt đen ánh lên thoáng vẻ bi thương, vừa khéo lọt vào tầm mắt Trương lang trung.
Như ma xui quỷ khiến, cười khẩy: "Nha đầu này đáng ba xu ?"
Tôn lão nương theo thói quen giơ tay tát một cái vào mặt Tạ Ngọc Uyên: "Hừ, ba xu cũng kh đáng, đúng là đồ vô dụng!"
Tạ Ngọc Uyên chịu đòn, khẽ cúi đầu bước qua bậc cửa, bóng lưng yếu ớt khiến lửa giận trong lòng Trương lang trung bùng lên.
Trời đất ơi!
khác kh biết thân phận của Tạ Ngọc Uyên nhưng vừa tra ra rõ ràng.
Đường đường là tiểu thư Tạ gia d giá, lại bị bà lão khốn nạn tát cho thế này, còn c lý nào trên đời kh?
Còn thiên lý kh?
Cơn giận từ gan bàn chân Trương lang trung bốc lên.
"Bệnh của con đúng là quái bệnh, muốn chữa dứt gốc thì ba xu kh đủ đâu, mang hai lạng bạc đến, nếu kh, đời này ta đừng mong đứng dậy."
Hai lạng bạc?
Lúc này, mắt Tôn lão gia đỏ lựng, đau đến mức tưởng như lòi ra ngoài.
Vét cạn tiền trong nhà cùng lắm cũng chỉ được năm lạng, chữa một cơn bệnh mà hết mất hai lạng, chẳng khác gì đòi mạng .
Nhưng biết làm ?
Mạng con quan trọng hơn bạc, dù tiếc cũng chữa thôi!
Tạ Ngọc Uyên kh hiểu vì Trương lang trung đột nhiên đưa ra giá cao như vậy, nhưng th Tôn Gia gặp họa, nàng lại thích thú vô cùng.
Để tránh bị đánh, nàng đứng nép vào góc tường, mắt xuống, lòng lơ đãng.
Nàng từng nghĩ Trương lang trung chỉ là một lang trung lang thang, kh ngờ ta thực sự tay nghề.
Theo học vài năm, mai này giả nam hành y chắc kh thành vấn đề. Đến lúc đó, gom đủ bạc , nàng sẽ tìm một nơi sơn thủy hữu tình mà ẩn cư…
Đột nhiên.
Mồ hôi lạnh rịn ra sau lưng.
Tạ Ngọc Uyên bỗng cảm giác bị một thứ gì đó chằm chằm từ phía sau.
Nàng quay ngoắt lại.
Qua khe cửa sổ mở hé, nàng đối diện với một đôi mắt đen sâu hoắm.
Đôi mắt thật đặc biệt, khiến ta nghĩ đến một khe núi đầy sương mù, lạnh lẽo, âm u.
Tất cả những của Tôn Gia, lang trung, ý định ẩn cư… đều tan biến như khói.
Trái tim nàng đập thình thịch, tưởng như sắp nhảy khỏi lồng ngực: "Ngươi… ngươi… là … hay là ma?"
"Rầm!"
Cửa sổ đột ngột đóng sập.
Tạ Ngọc Uyên giật , nhận ra đang đứng trước căn phòng phía đ của cháu trai Trương lang trung.
Nàng đặt tay lên ngực, thở phào: "Đêm hôm khuya khoắt, thật là hù c.h.ế.t , ma quỷ cũng chẳng đáng sợ bằng ."
Vừa dứt lời.
Tôn Lão Nhị bỗng la lên như bị chọc tiết: "Cứu mạng! Cứu mạng! ai châm kim vào ta!"
Tim Tạ Ngọc Uyên vừa yên ổn lại đập rộn ràng.
"Ai châm ngươi?" Trương lang trung hỏi.
"Ma… ma châm ta. Cơn gió quỷ, chỉ trong nháy mắt thổi qua."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-21.html.]
Trương lang trung nghĩ, hay là Tôn Lão Nhị cũng phát ên .
"Châm vào đâu?"
"Lưng ta… kh ! Chân ta… kh đúng! Cổ… châm vào cổ ta."
Tiếng sột soạt vang lên, tim Tạ Ngọc Uyên như muốn vọt lên cổ họng.
"Ta nghĩ là châm vào đầu ngươi thì ."
Trương lang trung liếc mắt khinh bỉ, phẩy tay như xua ruồi: "Được , về , mai nhớ đem hai lạng bạc đến cho ta."
…
Màn kịch này kéo dài đến đầu giờ Hợi, Tôn Gia mới yên ắng.
"Ngọc Uyên, mai đến nhà lang trung, nhớ khéo léo nói với ta, xem giảm được hai lạng bạc kh."
Tạ Ngọc Uyên nghe tiếng Tôn lão gia ngoài cửa sổ, trong lòng khinh bỉ, nhưng giọng nói lại rụt rè: "Lang trung nói con ba xu tiền cũng kh đáng giá, nói chi là hai lạng bạc."
Tôn lão gia: "…"
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của méo mó, rít lên vài chữ qua kẽ răng: "Ngủ sớm ."
Bộ dạng giả nhân giả nghĩa của ta, thật là vừa giả dối vừa ghê tởm. Tạ Ngọc Uyên đáp lại một tiếng, từ từ mở mắt.
Cái ổ sói Tôn Gia này, nàng kh thể ở lâu thêm được nữa, nhất định tìm một cách giải thoát triệt để.
…
Sáng sớm mùa đ.
Thời tiết lạnh giá.
Tiếng c ểm giờ Dần vang lên, Tạ Ngọc Uyên mò mẫm thức dậy, khoác vội chiếc áo b mỏng, thắp đèn dầu, định gọi nương dậy.
"Á!"
Nàng giật , th nương đang mở to mắt .
"Nương, dậy thôi."
"Ông … vẫn chưa về." Cao Thị thì thầm.
"Cha sắp về , con sẽ kh để họ chia cách nương nữa."
Tạ Ngọc Uyên đợi Cao Thị sửa soạn, đứng trước cửa phòng chính, mặc cho gió bấc thổi vào mặt.
"Tổ phụ,Tổ mẫu, con đến nhà lang trung đây, còn hai lạng bạc…"
"…" Cặp vợ chồng già bên trong kh trả lời, giả như kh nghe th.
Mắt Tạ Ngọc Uyên lóe lên.
"Tổ phụ, nếu kh đem bạc qua, lang trung khi đuổi con ra ngoài đ. Dù mỗi tháng cũng được năm xu, thêm miếng ăn cho nhà chứ."
Dứt lời, cửa phòng mở ra.
Tôn lão gia run rẩy bước ra, thò tay vào ống tay áo lục lọi, lôi ra hai đồng bạc vụn.
Tạ Ngọc Uyên cầm l: "Tổ phụ, con đây."
"Nhớ đưa cho lang trung!" Tôn lão gia yếu ớt dặn, mắt đỏ hoe.
Tạ Ngọc Uyên dẫn Cao Thị đến nhà lang trung.
kinh nghiệm ngày hôm qua, hai nương con nh chóng nhóm bếp, nhào bột, chẳng m chốc, bát cháo nóng và chiếc bánh nướng thơm lừng đã ra lò.
Nàng đặt bữa sáng trước cửa phòng phía đ, trong đầu hiện lên hình ảnh đôi mắt kia.
Chỉ một khoảnh khắc nàng mới nhớ lại, đôi mắt xuất hiện trong giấc mơ đêm qua kh biết bao lần.
Lòng nàng khẽ run, kh muốn nán lại thêm chút nào, bèn quay về bếp.
Lúc này, Trương lang trung chậm rãi bước vào.
Tạ Ngọc Uyên rút hai đồng bạc trong tay áo ra: "Lang trung, tiền khám bệnh hôm qua, Tổ phụ bảo ta mang đến cho ."
Trương lang trung liếc qua ống tay áo rách của nàng, trợn mắt: "Cầm l bạc mua ít vải về để nương ngươi may cái áo b ."
Đường đường là tiểu thư của Tạ gia, mà lại ăn mặc tồi tàn thế này, thật mất mặt.
Trong đôi mắt đen láy của Tạ Ngọc Uyên ánh lên sự cảnh giác.
Nàng kh hiểu tại chỉ sau một đêm, thái độ của Trương lang trung đối với lại thay đổi hoàn toàn.
"Sau này nấu cơm nhiều thêm chút, làm việc cho ta mà đói thì ngươi định làm khó ai chứ? Nhà ta đâu thiếu ngươi và nương ngươi một miếng ăn."
Tạ Ngọc Uyên bỗng mở to mắt kinh ngạc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.