Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 258:
Mẫn di nương nghĩ đến đây, vội đặt tay lên bụng , như thể chỉ vậy mới an tâm.
Tạ Ngọc Uyên kh ên, nhưng phần ngây dại. Cả đêm, quan chủ lễ bảo khóc thì nàng khóc, bảo lạy thì nàng lạy, bảo đốt gi thì nàng đốt gi, cứ như một con rối bị giật dây, khiến Mẫn di nương càng càng kinh hãi.
Sáng sớm, cặp thứ tử thứ nữ của Thiệu thị vận tang phục bước vào linh đường. Hôm nay đến viếng, lễ nghĩa kh thể thiếu, kh thể để Tạ Ngọc Uyên một cô độc c giữ linh đường.
Chẳng m chốc đã vài nhóm thân bằng cố hữu đến viếng. đầu tiên là Quản gia, nhà vợ của đại thiếu gia, thêm vài lượt khách lác đác. Sau đó, linh đường trở nên vắng lặng.
Cao thị là cô nữ, Tạ gia lại từ Giang Nam chuyển đến, nên linh đường thưa thớt khách khứa cũng là lẽ thường. Tạ Ngọc Uyên kh bận tâm, làm tròn mọi việc trong phận sự mà kh hề lơi là.
Đến chiều, nương con Tưởng gia mặc tang phục bước vào linh đường. Vừa tr th họ, Tạ Ngọc My đã vội bày ra vẻ đau đớn, sầu bi. Nhưng Trần Th Diễm kh hề liếc nàng, ánh mắt chỉ dừng lại nơi Tạ Ngọc Uyên.
Nàng quỳ ở đó, thân hình co ro, khuôn mặt trắng bệch tiều tụy như thể chỉ sau một đêm đã hóa thành mất hồn. Tưởng thị th con trai dán mắt Tạ Ngọc Uyên, trong lòng nặng nề thở dài, vội nhận nhang từ tay hạ nhân, đưa cho con trai.
Trần Th Diễm như bừng tỉnh, quỳ xuống trước linh đường, dập đầu ba lần.
Gia quyến đáp lễ, vừa lạy xong, Tạ Ngọc Uyên cũng cúi hành lễ, đôi con của Thiệu thị đứng phía sau cũng đồng thời đáp lễ.
Trần Th Diễm ngẩng đầu, nói nhỏ: "Tạ Ngọc Uyên, nàng hãy kiên cường lên."
Tạ Ngọc Uyên ngước đôi mắt vô hồn lên, đáp lại một cách khách sáo và lễ độ: "Đa tạ Trần thiếu gia."
Tiếng nói của họ tuy nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai Tạ Ngọc My. Nàng nghiến chặt răng, cúi đầu che ánh hận ý trong mắt.
…
Bóng tối dần bu.
Trong Phúc Thọ Đường, lão gia và lão phu nhân Tạ gia kh ngớt thở dài.
Thật khổ quá!
th tổ tiên Tạ gia cơ hội phát đạt, nghĩ rằng trong hai đứa cháu gái thế nào cũng một làm trắc phi cho hoàng tộc, kết quả một đứa làm , còn một đứa thì mất nương.
Mọi thứ đều tiêu tan, thật kh biết Tạ gia đã làm gì mà gánh nghiệp thế này!
Tạ lão phu nhân nhớ lại những ều cay nghiệt Cao thị đã làm đối với con trai , nghiến răng căm hận, gương mặt lạnh băng: "Theo lẽ, mất thì giữ linh cữu ba ngày là thể an táng, nếu là thân thích gần gũi thì thể để bảy ngày. Cao thị tự tử, giữ t.h.i t.h.ể trong nhà là đại hung, tốt hơn là nên mau chóng đưa chôn cất!"
Ngồi ở cuối bàn, Cố thị nghe thế thì lòng như tỏ tường. Lão phu nhân đã mất hết hy vọng, cơn giận kh chỗ trút, nên đổ hết lên đầu Cao thị.
Cao thị cũng thật nhẫn tâm. Bà ta tự vẫn, khiến tam tiểu thư để tang ba năm. Ba năm này, lão gia, lão phu nhân và cha nàng muốn can thiệp vào hôn sự của nàng cũng chỉ thể nằm mơ!
Ai ngờ một ngày thường tr dịu dàng hiền lành đến thế lại thể làm ều tàn nhẫn với chính như vậy. Cố thị đánh c.h.ế.t cũng kh dám.
Tạ lão gia vuốt râu, m ngày qua tiếp đón đủ loại khách khứa với bộ dạng buồn bã đau lòng, nhưng trong lòng tràn ngập sự nhạo báng của đời, giả vờ buồn khổ mãi, chính ta cũng muốn phát ốm.
Chỉ là một Cao thị, c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , cần gì bám víu mãi. Giờ cả kinh thành ai mà kh biết Tạ gia vì muốn leo lên mà ép sống ép c.h.ế.t khiến con dâu tự vẫn. Đúng là ác phụ!
"Lời bà nói chí lý, nay trời nóng nực, mau chôn cất sớm, vận chuyển về phương Nam cũng đỡ bốc mùi khó chịu. Đại tức phụ, con đến linh đường báo với tam cô nương một tiếng, cứ bảo là ý của ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-258.html.]
Cố thị thầm mắng hai bà lão này, ý kiến các đưa ra, còn bắt bà làm kẻ xấu, thật kh biết xấu hổ hay gì?
Dù lòng căm phẫn và chửi rủa bao nhiêu, bà cũng đành nuốt hết xuống, khoác áo tang, miễn cưỡng tiến vào linh đường.
Trước tiên thắp ba nén hương, quỳ ba lạy, sau khi than khóc vài câu, bà cắn răng, nói lại ý của hai vị trưởng bối cho Tạ Ngọc Uyên nghe.
Tạ Ngọc Uyên chưa kịp lên tiếng, La ma ma bên cạnh đã kh kìm được, n.g.ự.c phập phồng như muốn gây chuyện lớn. Tạ Ngọc Uyên lạnh lẽo liếc bà một cái, khiến bà lập tức ngậm miệng, nắm chặt tay, nước mắt tuôn rơi.
Tạ Ngọc Uyên chằm chằm vào Cố thị, nói rõ ràng từng lời từng chữ: “Ai dám đưa nương ta sớm một khắc, bước qua xác ta trước. Đại bá mẫu, đừng ép quá đáng, để kh ai thu dọn nổi hậu quả. Giờ khắp kinh thành ai cũng biết nương ta qua đời, bao nhiêu cặp mắt đang vào đây!”
Nghe vậy, Cố thị giật , đầu óc choáng váng, kh nói nổi nửa lời.
Tạ Nhị gia lúc này chỉ muốn mọi chuyện qua mau, càng nhẹ nhàng càng tốt, để còn thoát khỏi tình cảnh khó xử này. Nghĩ vậy, ta giả vờ lau nước mắt, giọng giả tạo vang lên: “Đại tẩu, Cao thị theo ta chưa được hưởng bao nhiêu phúc phận, cứ để ta bầu bạn thêm ít hôm, đừng ép nữa, nếu ép ta cũng theo bà mất thôi. Ôi thê tử khốn khổ của ta!”
Nghe xong câu này, bàn tay Tạ Ngọc Uyên giấu trong áo tang càng siết chặt, đầu ngón tay in sâu vào lòng bàn tay mà kh cảm th đau. Nàng liếc Nhị gia một cái chậm rãi rũ mắt đầy ẩn ý.
Th em chồng nói vậy, Cố thị còn biết nói gì nữa, đành nghiến răng gật đầu, thay mặt chủ nhà đưa ra quyết định: “Được, vậy bảy ngày thì bảy ngày, ta sẽ bảo chuẩn bị.”
“Khoan đã!”
Tạ Ngọc Uyên đứng dậy khỏi chiếu, đôi chân đã tê cứng sau thời gian dài quỳ, thân kh tránh khỏi loạng choạng. La ma ma th vậy bèn bước tới đỡ tay nàng.
Vừa chạm vào tay Tạ Ngọc Uyên, La ma ma giật , mặt tái . Bàn tay nóng như lửa đốt, lại gương mặt nàng trắng bệch như gi, lòng bà đau xót, nước mắt lại trào ra.
“A Uyên, con còn yêu cầu gì nữa ?”
“Làm phiền đại bá mẫu gọi tất cả trong phủ đến đây, ta chuyện muốn nói. Nhớ là tất cả mọi , kể cả Thiệu di nương đang bị cấm túc.”
Cố thị sững sờ, liếc mắt về phía Tạ Nhị gia, đúng lúc ta cũng sang bà, trong lòng cả hai cùng d lên nỗi bất an.
Gọi cả Thiệu thị ra ? Cô gái này định giở trò gì đây?
“La ma ma?”
“Tiểu thư?”
“Mời tam thúc ở nhà bên sang đây, tiện thể mời cả sư phụ của ta.”
“Vâng, nô tì sẽ ngay.”
La ma ma bu tay tiểu thư, khi ngang qua Cố thị, bà nhắc: “Đại phu nhân, còn đứng đ làm gì, mau gọi thôi.”
Cố thị giận ên , suýt chút nữa kh thở nổi. Bị lão gia phu nhân gây sức ép đã đành, đến cả hạ nhân cũng dám hống hách trước mặt … Thôi được, các ngươi muốn làm gì thì làm, dù cũng kh liên quan gì đến đại phòng của ta!
Chưa đầy thời gian uống cạn chén trà, cả Tạ gia đã tụ tập đ đủ, bao qu linh đường chật kín kh kẽ hở.
Thiệu di nương sắc mặt tái nhợt của Tạ Ngọc Uyên, lòng vui sướng khôn kể. Cao thị c.h.ế.t , cuối cùng bà ta cũng ngày ngẩng cao đầu!
Trong ánh sáng mờ ảo, tam thúc Tạ Dịch Vi trong bộ tang phục bước vào, phía sau là Trương thái y.
Chưa có bình luận nào cho chương này.