Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 264:
Vương phi chắp tay lên trời cầu nguyện, miệng lẩm bẩm, kh để ý sắc mặt của phu quân dần trầm xuống.
Cục diện đảo chiều với , cũng đảo chiều với Phúc Vương. Tuy là tin tốt, nhưng trong lòng Bình Vương vẫn th nghèn nghẹn, kh thoải mái.
Trên đời này, trong nội phủ của Bình Vương, phụ nữ nào mạnh mẽ, quyết liệt như Tạ Ngọc Uyên?
Lý Cẩm An chợt nhớ đến khoảnh khắc ở phủ Vệ Quốc C, ánh mắt chạm ánh mắt sáng ngời của Tạ Ngọc Uyên. Đôi mắt , sáng lấp lánh đến kh ngờ.
...
Lúc này, Tạ Ngọc Uyên nằm trên giường, sốt cao đến hôn mê. Từ khi kinh đường mộc gõ xuống, Tạ nhị gia bị bắt, nàng cố gắng chống đỡ, nhưng vừa bước ra khỏi phủ Thuận Thiên, đã ngã vào lòng Tạ tam gia.
Tạ tam gia hoảng loạn, vội bế nàng lên xe ngựa, vừa cho về phủ, vừa sai gọi Trương Hư Hoài.
Khi xe ngang qua Tạ phủ, Tạ tam gia bảng hiệu Tạ phủ uy nghiêm, nghiến răng, dậm chân: “Thôi, đưa về Cao phủ.”
Trương Hư Hoài nghe tin, vội vã vào phủ, bắt mạch, chẳng để lại toa thuốc mà chỉ nói: “Thuốc của ta vô dụng, cứ chăm sóc cho tốt, một tháng sau tự nhiên sẽ khỏe.”
Quả nhiên, một tháng tròn Tạ Ngọc Uyên kh rời khỏi giường, lúc tỉnh lúc mê, đầu óc mờ mịt. Khi tỉnh lại, nàng thường dặn dò La ma ma: “Nhớ nhắc nương ăn cơm đúng giờ.”
La ma ma nghe vậy, gắng gượng tươi cười, nhưng sau lưng luôn khóc thầm.
Giang Đình và Giang Phong rời phủ sau khi hoàn tất lễ cúng thất cho nhị phu nhân.
M ngày trước thất thất, Giang Đình xin đại sư ở chùa Diên Cổ tụng kinh siêu độ cho nhị phu nhân, nhưng đại sư từ chối, chỉ đưa cho cuộn kinh Kim Cang, lạnh lùng nói: “Kh hồn kh phách, siêu độ để làm gì, chẳng qua là cô hồn dã quỷ. Đem về cho tiểu thư của để đầu giường mà cầu an.”
Nghe vậy, Giang Đình tức muốn chết.
Đúng ngày bốn chín, Tạ Ngọc Uyên lại sốt cao, nửa đêm thì càng dữ dội, mê sảng. Tạ tam gia sợ hãi muốn gọi Trương Hư Hoài, Giang Đình nhớ đến cuộn kinh Kim Cang, bèn đặt ngay đầu giường nàng.
Kỳ lạ thay, vừa đặt kinh Kim Cang, hồn phách nàng như trở về, cơn sốt dịu dần, thôi mê sảng.
Đến tiết Trùng Dương tháng chín, bệnh của Tạ Ngọc Uyên mới thuyên giảm đôi chút, khi Cao thị đã mất, Tạ Diệc Đạt vào tù cũng tròn hai tháng.
Hai tháng này, kinh thành đã xảy ra vài chuyện lớn.
Chuyện đầu tiên, Lễ bộ thượng thư bị giam vào ngục vì tội tham ô, vụ án gian lận thi cử ở Giang Nam cũng đã kết thúc, kẻ phạm tội hầu hết đều bị tống giam.
D sách ứng viên cho vị trí tân Thượng thư đang nằm trên án thư của Bảo Càn Đế, và tạm thời, Hoàng đế giao cho An Vương Lý Cẩm Dạ đảm đương việc tạm quyền.
Chuyện thứ hai, kế nhiệm lão tướng quân Bạch Phương Sóc là Phó tướng của , Giản Thừa Ân, xuất thân bình dân, mười tám tuổi nhập ngũ, theo Bạch tướng quân chinh chiến khắp nơi, uy vọng trong quân cao, để trấn giữ Tây Bắc thật kh ai thích hợp hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-264.html.]
Tin tức vừa lan ra, cả triều Bình Vương Lý Cẩm An với ánh mắt đầy phức tạp.
Xuất thân bình dân, nghĩa là kh bối cảnh, là kẻ trung thành tuyệt đối với hoàng đế; trong quân lại uy tín, khả năng ngang hàng với Diệp Đại tướng quân gia, chứng tỏ hoàng đế vẫn phòng bị với con trưởng.
Chuyện thứ ba là hôn sự của An Vương Lý Cẩm Dạ. An Vương tuy kh xuất thân cao, gia tộc mẫu thân lại là dị tộc, nhưng trong lòng hoàng đế, vẫn là con quý giá.
Huống hồ, An Vương hiểu rõ thân phận , cả đời này, cả kiếp sau cũng kh thể tr đoạt ngai vàng, nên mọi chuyện kh tr kh giành, đối với hai vị ca ca, cũng đều nhường nhịn, cả hai bên đều kh đắc tội.
Cách hành xử này đúng chuẩn một vương gia nhàn tản, dù ai lên ngôi sau này, y cũng chẳng thiệt thòi.
Thành thử, An Vương thành lựa chọn hàng đầu của các tiểu thư quyền quý trong kinh thành, kh chỉ nhiều đến cầu thân mà trong cung, các vị nương nương quyền thế cũng khuyên nhủ hoàng đế, mong con gái gia tộc kết thân với An Vương.
Hoàng đế bị qu nhiễu đến bực bội, nên đã nhắc đến trong buổi triều, nói kh thể tùy tiện làm tủi thân đứa con đáng thương này, cần tìm một mối hôn sự thật xứng đáng.
An Vương kh bận tâm, càng chạy đến Di Hồng Viện nhiều hơn, nửa tháng chỉ ở đó, còn bu lời: “Hôn sự gì mà hôn sự, lăn lộn trong vòng tay mỹ nhân còn thú vị hơn cưới thê tử.”
Hoàng đế nghe, chẳng trách mắng gì, lại còn thưởng thêm nhiều thứ cho phủ An Vương.
Tạ Ngọc Uyên nghe La ma ma kể, chỉ cong môi cười. Hoàng đế e là đã biết bệnh tình của đứa con “khổ mệnh” này, đang tìm cách bù đắp!
“Tiểu thư còn bệnh, Thế tử gia đã đến thăm vài lần, mang theo ít nhân sâm quý giá. lần tiểu thư sốt nặng, Thế tử còn mắng cả Trương thái y, làm tức đến tím mặt.”
La ma ma tươi cười nói tiếp: “Gần đây Thế tử cũng chẳng dễ dàng gì, mỗi ngày đều mai mối đến phủ. Thường khi ngài qua phủ thì kh tỏ vẻ chút nào, gặp ai cũng vui vẻ, lại hợp ý với Tam gia. Trời nóng hai thường bày một bàn rượu trong sân tiểu thư mà uống đến say.”
Tạ Ngọc Uyên xoa nhẹ chuỗi tràng hạt trên tay, ngả trên ghế quý phi, mỉm cười kh nói gì.
La ma ma th nét cười thoáng qua trên gương mặt tiểu thư, vui mừng đáp: “ , còn vài việc liên quan đến Tạ gia, nô tỳ muốn báo với tiểu thư.”
Nghe nhắc đến “Tạ gia", khuôn mặt tái nhợt của Tạ Ngọc Uyên hơi mơ hồ, tựa như mọi chuyện và những con đó đã là ký ức từ kiếp trước, chứ chẳng chuyện hiện tại nữa.
“Việc đầu tiên là, đến ngày thứ bảy tiểu thư ngã bệnh, phu nhân đã sai tháo dỡ hết căn nhà ở Th Thảo Đường.”
Mặt Tạ Ngọc Uyên vẫn chẳng chút gợn sóng: “Bà hẳn là ghét ta lắm. vứt hết đồ đạc của ta ra ngoài chưa?”
“Tiểu thư đoán đúng . Đồ của tiểu thư đều bị vứt ra khỏi Tạ gia, tam gia ra phố mà nhặt lại. Còn đồ của nhị phu nhân thì bị đốt sạch thành tro, nghĩ cũng chẳng gì đáng giá nên nô tỳ cũng kh tr vào.”
“Đốt cũng tốt, đốt cho sạch sẽ.” Tạ Ngọc Uyên cười nhạt, hỏi tiếp: “Các ngươi thoát thân ra ?”
“Tam gia đưa tiền chuộc thân cho bọn nô tỳ, ban đầu phu nhân kh chịu thả, định bán nô tỳ thật xa. Sau nhờ Trương Thái y đứng ra, phu nhân kh còn cách nào, mới đành để chúng nô tỳ .”
La ma ma ngừng lại một chút nói thêm: “Tiểu thư, phu nhân lần này là quyết định đuổi tiểu thư khỏi Tạ gia đ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.