Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 305:

Chương trước Chương sau

Cao Ngọc Uyên vội bước lên đỡ, dìu đến bên giường: "Cởi áo ra, ta châm cứu cho ngươi ngay."

Lý Cẩm Dạ kh động đậy, nhẹ giọng hỏi: "Nghe nói, ngươi làm nữ lang trung?"

Cao Ngọc Uyên quay đầu, l ngân châm từ trong túi ra, giọng kh vui: ", ngươi cũng muốn khuyên ta an phận thủ thường?"

Lý Cẩm Dạ nhíu mày: "Ai khuyên?"

"Nhiều lắm !"

"Ta kh khuyên!"

"Tại ?"

"Nếu ta khuyên, ai chữa bệnh cho ta?"

"Ngươi khôn đ!"

Giọng Cao Ngọc Uyên kh vui, nhưng khóe môi lại nhếch lên cười, trong lòng nghĩ: Coi như ngươi biết ều.

Lý Cẩm Dạ quay đầu lại, mờ mờ th khóe môi nàng cong lên, lòng cũng tự nhiên vui vẻ.

Cao Ngọc Uyên chuẩn bị kim xong, quay đầu nói: " còn ngẩn ra đó, cởi đồ !"

Lý Cẩm Dạ cởi hết chỉ còn lại chiếc quần lót, nằm xuống giường, dáng vẻ vẫn phong độ của c tử thế gia.

Quả nhiên là gầy nhiều!

Cao Ngọc Uyên lướt ánh mắt , bắt đầu đưa ngân châm đã chuẩn bị sẵn.

Lúc này, Lý Cẩm Dạ nhếch môi, dịu dàng nói: "Làm nữ lang trung thì , ai dám nói gì, trước tiên sắc mặt bổn vương đã."

Cao Ngọc Uyên suýt làm lệch huyệt vì tức, nàng giận dữ hét lên: "Câm miệng!"

Tô Trường Sam vừa bước vào, đúng lúc nghe được tiếng "câm miệng" , trong lòng nghĩ: Mẹ nó, ta còn chưa kịp nói câu nào!

Cuối cùng kh dám bước vào làm phiền, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, quạt phe phẩy!

Châm cứu xong, trời đã sập tối.

Cao Ngọc Uyên lại đem thuốc đã sắc sẵn hâm nóng cho Lý Cẩm Dạ uống.

Cơn đau lâu ngày quay trở lại, Lý Cẩm Dạ cắn răng kh nói tiếng nào, sau khi mệt mỏi rã rời mới từ từ chìm vào giấc ngủ.

Lúc này Tô Trường Sam mới hạ giọng nói: "A Uyên, xem Hàn tiên sinh của ngươi thế nào ."

"Ông ?"

Tô Trường Sam trợn mắt, làm động tác cắt cổ: "Đi đường nh quá, sắp toi ."

"Đi!"

...

Hàn tiên sinh chưa tới nỗi tắt thở, nhưng toàn thân đúng là rã rời thật, già , xương cốt giòn, xe ngựa nhảy xóc, đệm bao nhiêu cũng kh đủ, đau đến rên rỉ trên giường.

Th Cao Ngọc Uyên đến, tiếng rên lại càng cao, như đang trách móc tội lỗi của ai đó.

Cao Ngọc Uyên kh giải thích, nhẹ nhàng an ủi một lúc, dùng tay mát xa những chỗ quan trọng.

Cuối cùng, nàng lệnh cho Tô Trường Sam chuẩn bị một thùng nước nóng thật lớn, để ngâm.

Chỗ quỷ quái này tìm nước nóng kh khó, nhưng lại kh thùng, Tô Trường Sam khó xử, nghĩ bụng cố nhịn vài ngày nữa vào đến kinh thành ngâm cũng kh muộn.

Cao Ngọc Uyên lập tức sa sầm mặt: " ta kh của ngươi nên ngươi kh xót à?"

"Ta..."

Tô Trường Sam nghẹn họng, kh nói được gì.

"Ta mặc kệ, hôm nay ngươi tìm được, kh tìm cũng tìm ra!"

"Được, được, bà cô của ta!"

Tô Trường Sam kh còn cách nào, đành sai Đại Khánh và Nhị Khánh tìm thùng.

Hàn tiên sinh nghe th vậy, lập tức ngừng rên, ánh mắt Cao Ngọc Uyên cũng trở nên dịu dàng hơn, vẫn là tiểu thư thương nhất!

Thế là đủ !

Đại Khánh, Nhị Khánh tốn mất mười lượng bạc, tìm được một cái thùng tắm lớn ở nhà một tân nương ở n thôn, vội vàng khiêng về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-305.html.]

Ông cụ được ngâm trong nước ấm, cả như tan ra, đầu vừa chạm gối, đã ngủ khò khò!

Cao Ngọc Uyên giúp đắp chăn kín, lặng lẽ trở về phòng Lý Cẩm Dạ.

Bên ngoài, Tô Trường Sam và Trình Tiềm đang uống rượu, ăn thịt, trò chuyện ầm ĩ, còn Lý Cẩm Dạ thì nằm một trên giường, cô đơn.

Cao Ngọc Uyên bước tới, đầu ngón tay hơi cong, nhẹ nhàng chạm vào mu bàn tay như kẻ trộm.

Lý Cẩm Dạ cảm giác như ai đó, vô thức nhấc tay lên, làm Cao Ngọc Uyên giật , vội rút tay lại.

Ban đầu chỉ vì th đáng thương, sau đó là vì kh kiềm lòng muốn giúp , giúp giúp, lại dấn sâu vào, và chẳng thể rút ra được.

này chính là một phần khác của bản thân nàng, bị cái gọi là tình thân làm tổn thương đầy , dù trả giá bằng mạng sống, cũng quyết liều thoát khỏi, nên thà tự cắt đứt mọi ràng buộc.

Cao Ngọc Uyên ngây , lại đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm l một ngón tay của .

Bàn tay đàn lạnh, da kh mịn màng, thậm chí hơi thô ráp vì lâu ngày cầm kiếm.

Nàng thì thầm, gần như kh thể nghe th: "Ta nhất định sẽ kh để ngươi chết, ngươi c.h.ế.t , một ta sống chẳng sẽ cô đơn ."

Đột nhiên, ngón tay nàng cảm th lạnh, quay lại, nắm l tay nàng, bóp nhẹ, cảm giác kh tồi, thế là khóe môi nở một nụ cười mỉm, tiếp tục ngủ.

Cao Ngọc Uyên cố nén nhịp tim đập loạn, gương mặt đẹp trai của , lòng thầm nghĩ: Giá như đêm này thể dài hơn chút nữa, thì tốt biết bao!

...

Kh biết đã bao lâu, trên giường từ từ mở mắt, ánh mắt kh vào tay, mà rơi lên hàng mi của thiếu nữ đang nhắm.

Đôi mắt của nàng thật đẹp, khi khác, luôn hơi cong lên, thoạt như chứa đựng một nụ cười, nhưng kỹ lại hơi lạnh lùng.

Ngày , lần đầu tiên bước ra khỏi căn phòng tối, đã th đôi mắt thế này.

Sau đó, ánh mắt từ lạnh lẽo trở nên dịu dàng, và đôi mày cũng ngày càng thêm cuốn hút.

Lý Cẩm Dạ ngắm một hồi, ánh mắt rơi xuống lòng bàn tay.

Bàn tay của nữ nhân và tay nam nhân khác nhau, tay nàng sạch sẽ, kh sơn móng tay, đầu móng hồng nhạt tự nhiên tr thật đẹp.

Lý Cẩm Dạ bỗng muốn ôm này vào lòng, muốn bỏ qua mọi hận thù đè nặng trong lòng, kh nghĩ tới, kh nhớ tới, kh dám gần gũi.

muốn nói rằng sau này, mọi gian khó trên đời, sẽ đương đầu thay nàng, dù kh báo được thù, cũng chỉ muốn ở bên nàng một đời một .

Ngươi thể kh?

Ngươi xứng kh?

Một giọng nói trong lòng âm thầm tự hỏi.

Mạng ngươi làm mà giữ được?

thân của ngươi c.h.ế.t thảm như thế nào?

Họ đang ngươi từ trên trời, đang ngươi đ!

Sợi dây trong lòng Lý Cẩm Dạ căng ra, lâu sau, từ từ bu tay.

...

Ngày hôm sau, vào giờ Ngọ.

Quân đội đã chỉnh đốn sẵn sàng, An Vương ra lệnh cho đoàn quân chậm, nếu cứ nh thế này, tự biết cũng chịu kh nổi.

Giảm bớt sự cấp bách, binh lính lại kh quen, nhưng may là Tô Trường Sam, biết mọi thứ trên trời dưới đất, từ th lâu tới quán rượu, nên hành trình cũng náo nhiệt.

Nhưng náo nhiệt thì náo nhiệt, còn cái tên nhóc hầu mặt trắng da mịn đó đâu ?

Làm gì hầu nào ngồi xe ngựa, còn chủ tử lại cưỡi ngựa thế này chứ?

Chẳng lẽ… An Vương thật sự để mắt đến hầu của Thế tử,

Mọi vừa nghĩ vậy thì đồng loạt dựng tai lên nghe động tĩnh trong xe, nghe mãi mà vẫn chẳng th động tĩnh gì.

Tất nhiên là sẽ kh động tĩnh .

Ban đêm Lý Cẩm Dạ châm cứu, ban ngày lại đường, sau mỗi lần châm cứu thì thân thể cực kỳ yếu ớt, khi đau đến mức chẳng nói được lời nào.

Huống chi suốt ba tháng nay thần kinh luôn căng như dây đàn, hao tâm tổn trí, gần như chưa từng một giấc ngủ ngon. Một khi được thả lỏng, cơn buồn ngủ lại ập đến.

Cao Ngọc Uyên co ở phía sau xe, tay ôm một quyển y thư, đọc đến mệt thì lén vài lần; đủ lại cúi đầu đọc sách tiếp.

Trời đất rộng lớn, vạn vật xoay vần.

Giữa nàng và , chỉ thể được đôi ba khắc yên bình thế này, như vậy cũng đã đủ .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...