Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 34:
Tạ Ngọc Uyên vừa bước đến cửa, định đưa tay mở then cài thì cánh cửa lớn của Trương gia bị bên ngoài đạp tung.
"Ngươi... các ngươi..."
Đám quan binh ngoài cửa kh ngờ cú đạp lại khiến một nha đầu b*n r*, giật lùi lại, một lúc sau mới hoàn hồn.
"Đừng phí lời, quan phủ đang truy bắt tội phạm, cần khám xét, các ngươi phối hợp ."
Ngọc Uyên chợt nhớ đến chuyện kiếp trước cũng từng quan binh khám xét nhà. Khi đó, cả gia đình nàng sống trong ngôi miếu đổ, đèn dầu còn kh nổi. Họ chưa kịp bị khám, chỉ nghe dân làng kể lại vào ngày hôm sau.
"Sư phụ, sư phụ!" nàng gọi to về phía sau nhà.
Trương lang trung hối hả chạy ra, kéo Ngọc Uyên ra sau lưng, trầm giọng bảo: "Mau vào phòng phía đ l ít bạc vụn, để quan gia mua chút rượu nóng."
Giọng nói thấp và ngắn gọn của làm Ngọc Uyên cảm th nghẹn thở. Phòng phía đ vốn là nơi dưỡng bệnh của cháu trai Trương lang trung, nàng chưa bao giờ vào, thì l đâu ra bạc?
"Còn ngẩn ra làm gì, mau !"
Vừa nói, vừa đẩy mạnh nàng về phía trước.
Tạ Ngọc Uyên loạng choạng chạy đến cửa phòng phía đ, giơ tay định đẩy cửa nhưng bàn tay nhỏ run rẩy.
Phòng phía đ là ều cấm kỵ từ ngày đầu nàng sống ở nhà Trương lang trung. Theo thời gian, sự cấm kỵ dường như thấm vào máu, chỉ một cái thoáng qua cũng khiến nàng th phạm thượng với đôi mắt sâu thẳm và bàn tay như ngọc kia.
Trong khi nàng còn đang do dự nên mở cửa kh, thì tiếng r*n r* như dã thú vang lên từ khe cửa.
Lưng nàng lạnh toát, dưới tình thế cấp bách, nàng lập tức đẩy mạnh cánh cửa.
Trong phòng, bóng tối bao trùm.
Ánh trăng từ ngoài hắt vào chiếu lên chiếc giường gỗ chạm trổ, lờ mờ th bóng dáng co quắp, âm th quái dị phát ra từ đôi môi của đó.
Dường như cảm nhận được , đôi mắt của trên giường mở ra.
Đôi mắt đặc biệt, khiến ta bất giác liên tưởng đến khe núi phủ sương mù dày đặc, sâu thẳm và lạnh lẽo.
Tạ Ngọc Uyên chợt khựng lại, như thể bị đóng nh tại chỗ.
"Quan gia, quan gia, vào đây ngồi, để ta pha bình trà nóng. Trời thế này dễ đổ bệnh lắm. Nha đầu, bạc đâu, tìm th chưa, để trên giường đó!"
Tiếng gọi to của Trương lang trung kéo nàng về thực tại.
Hiểu rõ ẩn ý của câu nói kh đứng đắn kia, nàng tiến lên một bước, thì thầm: "Ngoài kia quan binh, ngươi... ngươi... nên tìm chỗ nào đó trốn ."
Lý Cẩm Dạ chống tay ngồi dậy, vươn tay chụp l tay nàng.
"Ai da!"
Ngọc Uyên kêu thầm trong lòng, nàng ý tốt báo trước vậy mà lại nhân cơ hội trêu đùa, thật kh ra gì.
"Mau... dẫn họ chỗ khác!"
Tạ Ngọc Uyên: "..." Ngươi bám l tay ta, làm ta dẫn họ chỗ khác được?
Đang nghĩ ngợi thì lòng bàn tay bị nhét m lượng bạc vụn, Tạ Ngọc Uyên giật , lập tức siết chặt bạc vụn trong tay, khẽ cắn môi lao nh ra cửa.
Một chân vừa bước ra khỏi cửa, nàng đột nhiên ngoái lại.
Dưới ánh trăng dịu nhẹ, như một bức tr tinh xảo khắc họa từng sợi mi, sống mũi và đôi môi mờ ảo. Một vẻ đẹp mà ngay cả ngòi bút tinh tế nhất cũng kh thể phác họa nổi.
Ma xui quỷ khiến, nàng thì thầm: "Đừng sợ, kh đâu."
Lý Cẩm Dạ cảm th như bị xé đôi, một nửa là lửa, một nửa là băng như sắp lìa đời.
Câu nói nhẹ nhàng như bàn tay mềm mại vỗ về vết thương, làm dịu từng chút một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-34.html.]
Tiếng bước chân vội vã vang lên, nàng đóng cửa, tỏ vẻ khúm núm đón quan binh.
"Quan gia, tiền đây, ngài cứ dùng để mua rượu."
Quan binh nhận bạc, hài lòng liếc nàng: "Phòng phía đ kia ai ở?"
"Sư của ta, m ngày nay đang bị đậu mùa, kh thể gặp , cũng kh thể chịu gió, sư phụ đã nhốt năm ngày năm đêm . Quan gia nếu kh an tâm, ta mở cửa để ngài một chút."
Ngọc Uyên vội chạy đến cửa phòng phía đ, thoải mái hào phóng đem cửa đẩy ra.
Gương mặt nàng như muốn nói: "Quan gia, , kh đâu, đậu mùa cách xa , kh lây đâu."
Quả như nàng dự tính, viên quan binh trẻ tuổi bày ra vẻ mặt kinh hãi, hậm hực liếc nàng nghĩ thầm: "Gia còn muốn sống thêm vài năm nữa."
"Quan gia, phía tây là phòng của ta, nha đầu này là đồ đệ ta nhận ở tận phía đ làng."
Trương lang trung nói, vẻ mặt kh khác gì con ch.ó nhỏ muốn v**t v* quan gia, chỉ thiếu việc giơ móng lên gãi lưng ta thôi.
" đệ, phát hiện gì kh?"
"Kh gì cả, đại ca."
Viên quan nhét bạc vào ống tay áo, phẩy tay: "Rút lui."
Từ ngọn cây bên cạnh, hai bóng đen nhau chậm rãi rút kiếm về, hòa vào bóng tối của cành lá.
Ngọc Uyên thở phào nhẹ nhõm, khép cửa phòng phía đ lại, cúi tiễn biệt: "Quan gia thong thả, vất vả ."
Trương lang trung th nàng khúm núm đến ngạc nhiên, nghĩ rằng trên đời còn biết nịnh bợ hơn .
Ông kh phục!
Đợi quan binh giải tán hết, nàng ngồi phịch xuống đất, tay ôm ngực, trái tim đập thình thịch.
Trương lang trung vẻ ngoài bình thản, nhưng áo trong đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Định thở phào, kh biết nghĩ đến ều gì, sắc mặt đột nhiên dữ tợn, tung áo, x vào phòng phía đ.
"Nha đầu, l ngân châm của ta lại đây."
Ngọc Uyên loạng choạng đứng dậy, tìm ngân châm trong hộp thuốc đứng bên ngoài phòng khẽ nói: "Sư phụ, ngân châm đây ạ."
Đời này kiếp này, nàng chưa từng gặp nào đẹp mà lại ở nơi heo hút đến vậy. chuyện lạ tất ều bất thường, nàng nên tránh xa thì hơn.
Trương lang trung quay đầu, th nàng đứng xa xa trước cửa, tức giận đảo mắt: "Đồ ngốc, đèn dầu đâu?"
Nàng thầm nghĩ: "Phòng kh đèn ?"
Lại chạy ra l đèn dầu, đứng bên cửa phòng: "Sư phụ, đèn đây ."
"Vào đây ngay, đưa đèn sát lại!"
Trương lang trung lười đảo mắt, tên mù này lại phát bệnh, còn chậm nửa khắc thời gian là nguy đến tính mạng !
Nàng nuốt nước bọt, lách qua một bên từ từ ngẩng đầu.
Chỉ thoáng qua, nàng giật .
Thiếu niên trên giường yên lặng, gương mặt trắng nhợt như tuyết, bên khóe miệng vệt m.á.u đen mỏng m như một đóa hoa độc.
"... c.h.ế.t à?"
Trương lang trung thoáng bối rối, lập tức như con mèo bị dẫm đuôi, xù l hét lên.
"Ngươi c.h.ế.t cũng kh chết! Thầy bói bảo sống trăm tuổi! Con nít kh hiểu gì, cút sang một bên ."
Chưa có bình luận nào cho chương này.