Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 370:

Chương trước Chương sau

Ngày hôm sau, trời tờ mờ sáng, tuyết trắng bay đầy trời.

Cả thành chìm trong khói lửa, tiếng trống trận dồn dập. Binh sĩ lên ngựa, tuốt kiếm x thẳng vào quân địch.

Kẻ g.i.ế.c bị g.i.ế.c đều khoác giáp, cầm vũ khí giống nhau, cùng thốt ra lời nguyền rủa.

Giữa biển lửa và núi đao, kẻ tội, vô tội, tất cả đều liều mạng, cố dùng cái c.h.ế.t của đối phương để đổi l mạng sống của .

Trên cánh đồng Tây Bắc rộng lớn, chứng kiến trận chiến khốc liệt, đẫm m.á.u nhất từ đầu đ.

Lý Cẩm Dạ kh trực tiếp ra trận, chỉ lạnh lùng Tôn Tiêu rút kiếm c.h.é.m ngã Giản Trình Ân. Vài nhát kiếm ngắn gọn, lưỡi kiếm vung lên, đầu Giản Trình Ân rơi xuống.

cũng chỉ lạnh lùng dõi theo Diệp Xương Bình cầm ngang th đao tự vẫn giữa chiến trường. Máu phun ra từ cổ, Diệp Xương Bình nằm ngửa, tay chân dang rộng, mắt mở trừng bầu trời trong vắt lần cuối.

tiếp tục giữ vẻ lạnh lùng kẻ phản nghịch, đại hoàng của , Lý Cẩm An, bị áp giải quỳ trước mặt.

Vị hoàng trưởng tử quyền quý ngày nào, nay run rẩy vì sợ hãi hay vì lạnh, chẳng còn chút phong thái xưa.

Cuối cùng, về phía kinh đô, nơi cung ện nguy nga, lộng lẫy, nơi ở của hoàng đế Đại Tân đang thản nhiên ều khiển cuộc tàn sát và sinh mạng mọi bằng đôi tay lạnh lùng vô tình.

Vị trí đó gì đáng giá?

Nếu bản thân ngồi lên đó, liệu trở thành một con như vậy kh?

Lý Cẩm Dạ tự hỏi lòng hết lần này đến lần khác!

Nửa tháng sau, cổng thành Lương Châu lại mở, nghênh đón vị tân khâm sai. Kèm theo đó là bốn thánh chỉ do hoàng đế đích thân viết:

Vì tội mưu phản, phế Bình Vương Lý Cẩm An, lập tức áp giải về kinh.

Thừa Ân C Diệp Xương Bình, khởi binh mưu phản, tội nặng tày trời, tru di tam tộc!

Bạch Phương Sóc vì nước hy sinh, truy phong làm Tín Quốc C, kế thừa ba đời!

An Vương Lý Cẩm Dạ, trung nghĩa hiếu lễ, dũng mãnh phi thường, được phong thân vương.

Vài ngày sau, hoàng đế lại hạ thánh chỉ: phong Tôn Tiêu làm Trấn Bắc Đại tướng quân, giữ cửa Bắc; Trình Tiềm làm Trấn Tây Đại tướng quân, giữ cửa Tây.

Từ đây, quyền quân sự Tây Bắc trong tay Diệp Xương Bình mười m năm nay, hoàn toàn chuyển về tay Lý Cẩm Dạ.

Lúc này, Lý Cẩm Dạ sau khi say một đêm cùng hai đệ chí cốt, lập tức cưỡi ngựa chạy thẳng về phía Nam Cương.

Lúc này, kh biết Cao Ngọc Uyên đang làm gì?

Thật là số phận khổ sở, vừa khi Vu Đồng giả mạo tên Sách Luân lộ rõ thân phận, tiếng đánh nhau bên ngoài đã chấm dứt.

Kẻ xấu tg, kẻ tốt thua, họ lại tiếp tục ngồi trong ngục.

Hai ngày sau, đúng lúc sáu Cao Ngọc Uyên quyết tâm thà bị độc c.h.ế.t còn hơn c.h.ế.t đói, thì bên ngoài lại vang lên tiếng đánh nhau.

Ông trời thật mắt, vài hộ vệ trung thành với Đại Vu đã tìm được chỗ giam giữ họ, cứu họ thoát ra, cuối cùng lại được th ánh mặt trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-370.html.]

Chỉ khi ra ngoài, Cao Ngọc Uyên mới nhận ra, đất nước Nam Cương thực sự lớn hơn nàng tưởng tượng nhiều, rừng rậm và gió núi mang đến một vẻ ẩm ướt và dịu mát khó tả, bốn phía bao qu bởi núi non trùng ệp.

Sách Luân mang cả sáu đến một căn nhà tre biến mất.

Ôn Tương lén dò hỏi, nghe nói đã bàn bạc với tộc nhân cách đối phó Hắc Vu. Dù là Vu Đồng giả mạo, nhưng thân phận của vẫn là Vu Đồng, tộc nhân vẫn kính trọng .

Lúc này, vài cô gái Nam Cương dung mạo xinh đẹp mang thức ăn, quần áo đến, còn mời họ tắm suối nước nóng.

Cao Ngọc Uyên đã hơn mười ngày kh tắm, bẩn thỉu hôi hám. Ba cô nương ngâm trong suối nước nóng suốt một c giờ mới chịu lên, Ôn Tương suýt chà xát đến trầy mặt.

Sáu ở nhà tre vài ngày, đang lúc chán nản thì Sách Luân, kẻ biến mất m hôm, lại xuất hiện.

nói với bọn họ rằng m ngày nữa Chính Vu và Hắc Vu sẽ lại giao đấu, chuẩn bị đưa họ trước.

Cao Ngọc Uyên chưa đạt được mục đích, làm thể rời . Dù này chỉ là kẻ giả mạo, nhưng theo Đại Vu bao năm cũng tài năng nhất định. Nếu chưa l được cách giải độc Khiên Cơ, nàng thề kh rời .

Cuối cùng, vì chút tình đồng cam cộng khổ trong ngục, Sách Luân nàng thật lâu nói: "Độc này, ta lẽ giải được, nhưng giờ kh thời gian nghĩ đến chuyện đó. Dân ta đang chịu khổ, ta cứu họ, trả lại sự yên bình cho mảnh đất này."

Nghe thể giải độc, mắt Cao Ngọc Uyên sáng rỡ, lập tức ra lệnh cho Giang Phong và mọi giúp đỡ. Đánh đuổi kẻ xấu mà thôi, Giang Phong và đồng đội võ nghệ cao cường, chắc c làm được; nàng và Ôn Tương biết chữa bệnh, thể giúp chăm sóc cho bị thương.

Thế là sáu bọn họ gia nhập vào cuộc chiến với Hắc Vu.

Chẳng bao lâu, Cao Ngọc Uyên và mọi nhận ra Sách Luân tuy là kẻ giả mạo nhưng thực sự tài giỏi, thậm chí thể nói là kh gì kh làm được. Trong áo choàng đen của chứa đủ loại sinh vật kỳ lạ, từ rắn x, chồn nhỏ, đến cả rết và nhện. Những kẻ này chỉ cần cắn một phát thì dù võ c cao cường đến đâu cũng trúng độc mà chết.

Vệ Ôn thầm rùng , nghĩ bụng, may mà Sách Luân tính khí cũng kh tồi, nếu kh thì trong ngục đá nàng đã chẳng còn mạng mà về.

Ngoài tài hạ độc, Sách Luân còn là bậc thầy về việc gieo trùng độc, thể lặng lẽ gieo trùng vào cơ thể , thậm chí còn khiến ta sinh ra ảo giác. một đêm, Cao Ngọc Uyên th ngồi một bên tảng đá lớn, bèn muốn lại gần bắt chuyện vài câu. Vừa đến gần sau lưng , nàng đã th kh ổn, mọi thứ trước mắt trở nên mờ mịt như bị bao phủ bởi một lớp sương dày.

Nàng lùi lại vài bước, tai nghe th tiếng vo ve, bỗng nhiên th Lý Cẩm Dạ từ trong màn sương dày cười dịu dàng với nàng, giang tay ra, ra hiệu nàng tiến tới.

Tim Cao Ngọc Uyên đập thình thịch, mặt bỗng chốc đỏ bừng. Đến khi tỉnh lại, nàng nhận ra đang tựa sát vào một gốc cây lớn, vẻ mặt đắm chìm.

Kẻ giả mạo này giỏi giang là thế, nhưng Hắc Vu cũng chẳng dễ dàng bị đánh bại, nếu kh thì Đại Vu đã chẳng mất mạng trong tay họ.

Qua một trận giao đấu, Giang Phong cũng bị thương đôi chút. thì thầm với Cao Ngọc Uyên rằng Nam Cương sống giữa núi sâu đời này qua đời khác, suy nghĩ phần đơn giản, đánh nhau kh biết tính toán, chỉ biết cứng chọi cứng, bảo cứ thua mãi.

Cao Ngọc Uyên suy nghĩ một lát mặt dày tìm Sách Luân, thẳng t bảo đầu óc quá đơn giản, lần sau đánh trận cứ nghe theo sắp xếp của Giang Phong.

Sách Luân đỏ bừng mặt, tức đến độ suýt nữa nhỏ máu, mắng nàng là đồ xấu xa.

Cao Ngọc Uyên chỉ cười nhạt: “Kẻ xấu thể khiến dân ngươi kh đổ máu, kh c.h.ế.t chóc; còn kẻ tốt bụng như ngươi lại kh làm nổi, ngươi tư cách gì để đối diện với Đại Vu đã khuất?"

Lời này khiến Sách Luân ngồi bần thần bên tảng đá suốt một đêm. Đến sáng hôm sau, chủ động đến hỏi Giang Phong cách phục kích và sắp xếp thế trận.

Sau khi được bố trí bài bản, Chính Vu ngay lập tức nâng cao khả năng chiến đấu, m lần đánh cho Hắc Vu thua tan tác. Nếu kh vì kẻ đứng đầu Hắc Vu tung ra một chiêu mà Sách Luân chưa học, họ đã thể giành được chiến tg.

Đánh nhau tất nhiên kh thể tránh khỏi thương vong. Lúc này, Cao Ngọc Uyên và Ôn Tương bèn phát huy tác dụng. Cao Ngọc Uyên giỏi châm cứu, Ôn Tương giỏi dùng thuốc, nhờ họ, bệnh nhân hồi phục cũng nh hơn.

Nam Cương th hai cô nương xinh đẹp mà y thuật giỏi giang thì mến mộ, nhà nào chút đồ ăn ngon đều đem đến tặng cho họ ở ngôi nhà tre.

Thoắt cái đã hai tháng trôi qua, sáu Cao Ngọc Uyên gần như hòa nhập vào cuộc sống của dân Nam Cương, và giờ đây, trận chiến cuối cùng giữa Chính Vu và Hắc Vu đã cận kề…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...