Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 377:
Cao Ngọc Uyên dường như kh để ý đến , ánh mắt thoáng chút áy náy. Một lúc sau, nàng nói: "Lý Cẩm Dạ, chờ ta một chút, ta vài lời muốn nói với Giang Phong."
"Đưa ta con d.a.o găm của nàng trước đã."
"Để làm gì?" Cao Ngọc Uyên mặt đầy căng thẳng: “Đã tặng , lại đòi lại? Ta đã nói , ta kh quan tâm gì cả, mười năm cũng được, kh con cũng được, ta..."
"Ta chỉ muốn khắc vài chữ lên đó!" Lý Cẩm Dạ nh chóng cắt lời nàng.
Cao Ngọc Uyên kh tin. Khuôn mặt quá nhợt nhạt, nơi sâu thẳm thì lại quá trống trải, khiến nàng luôn cảm th gì đó mỏng m, bạc tình. Nàng thật sự sợ lại suy nghĩ nhiều, lại co lại như con rùa.
"Ta chỉ muốn khắc hai chữ lên đó, một chữ 'Uyên', một chữ 'Dạ'." Lý Cẩm Dạ mày giãn ra, đôi môi nhợt nhạt cong lên, kh hiểu lại tr dễ thương.
Từ "dễ thương" vốn chẳng dính dáng gì đến An Vương.
Cao Ngọc Uyên vẫy tay gọi , ý bảo lại gần. Lý Cẩm Dạ kh hiểu nàng định làm gì, thật sự ghé tai lại gần.
Cao Ngọc Uyên hạ giọng, từng chữ một: “Ta kh muốn giữ chữ ‘Uyên’ này nữa, ta chỉ muốn đổi thành chữ ‘Mộ’. Chữ Mộ dưới chữ ‘nhật’, là mặt trời, mà mặt trời mọc lên, chính là hy vọng.”
Khi tiếng nói nhỏ nhẹ của nàng vang lên, Lý Cẩm Dạ chợt cảm th da đầu như tê dại, lục phủ ngũ tạng tựa hồ cũng trở nên ấm áp.
…
Bên dòng suối, Giang Phong nghe tiếng bước chân phía sau, quay đầu lại và nói thẳng t: “Tiểu thư còn nhớ lời nhị gia dặn trước lúc qua đời kh?”
“Ta nhớ!” Cao Ngọc Uyên đứng thẳng: “Ta đã hứa với sẽ nối dõi cho Cao gia.”
“Vậy bây giờ thì ?”
Ánh mắt Cao Ngọc Uyên lạnh hẳn : “Đời ngắn ngủi, ta kh muốn vì một lời hứa mà đánh đổi cả hạnh phúc đời . Nếu hai kh chịu gánh nặng từ gia đình, lẽ vẫn còn sống. Còn sống thì chẳng tốt hơn ?”
Giang Phong hơi sững lại, tức tối nói: “Được thôi, dù kh con nối dõi, nhưng tiểu thư từng nghĩ đến mười năm nữa thì ? Nếu ra , tiểu thư sẽ thế nào?”
Cao Ngọc Uyên bình thản đáp: “ , ta vẫn còn ngươi, Giang Đình, La ma ma, tam thúc, còn những kỷ niệm mười năm này, như thế chẳng đủ ?”
Giang Phong im lặng kh nói nổi.
“Cũng khi,” nàng tiếp lời, “biết đâu ta lại trước !”
“Tiểu thư!!” Giang Phong gầm lên, đôi mắt sâu thẳm đầy giận dữ.
Cao Ngọc Uyên ngẫm nghĩ trầm giọng: “Chúng ta khi leo lên đỉnh núi, ai biết được giây tiếp theo sẽ biến cố? Khi Lý Cẩm Dạ bị vây thành, ai biết được tìm được đường sống? Đời chẳng qua chỉ là giấc mộng lớn, mộng này thể kéo dài mười năm, ta cũng mỉm cười mà sống.”
Giang Phong định nói thêm ều gì, nhưng ánh mắt kiên định của Cao Ngọc Uyên chặn lại. Giọng nàng trầm và rõ ràng: “Giang Phong, những gì ta làm cho Cao gia đã đủ lắm . Bây giờ, ta chỉ muốn sống cho chính , đừng ngăn cản ta, ngươi cũng kh ngăn được đâu.”
theo bóng nàng khuất dần, tim Giang Phong quặn thắt, thì thầm: “Tiểu thư, ta đâu muốn ngăn cản , ta chỉ sợ mười năm sau sẽ đau khổ mà thôi!”
…
Khi Cao Ngọc Uyên quay lại bên nhà tre, Lý Cẩm Dạ quả nhiên đang khắc chữ. Nàng kh bước tới, chỉ lặng lẽ đứng , dường như từng nét khắc trên vỏ đao là những nhát khắc sâu vào lòng nàng.
lâu sau, ngẩng lên, mỉm cười với nàng: “Lại đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-377.html.]
“Đã khắc xong chưa?”
Lý Cẩm Dạ đặt th đao vào tay nàng: “Xong đ.”
Cao Ngọc Uyên cúi xuống, trên vỏ đao là chữ ‘Mộ’, còn trên chuôi là chữ ‘Chi’. Nàng vuốt ve, ngẩn ngơ nói: “Chữ đẹp thật đ!”
“Chỉ chữ đẹp thôi , thì kh đẹp à?”
Cao Ngọc Uyên ngẩng đầu, bắt gặp vẻ cười cợt trên gương mặt , bèn mỉm cười dịu dàng: “ cũng kh tồi, sau này thuộc về ta .”
Lý Cẩm Dạ: “…”. phát hiện ra nàng càng ngày càng dạn dĩ khi nói chuyện.
Cao Ngọc Uyên chạy vụt lên lầu tre, cẩn thận cất th đao lại chạy xuống: “Ba ngày tới tính làm gì? muốn ta dẫn thăm thú kh?”
Lý Cẩm Dạ rót trà, hơi nước từ chiếc bình đất tỏa lên mờ ảo, rửa hai chiếc chén, một cho nàng và một cho .
“ nàng ở bên, thế nào cũng được cả.”
Cao Ngọc Uyên bật cười, lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ hai ta sẽ cứ nhau mãi suốt ba ngày trời ?
Lý Cẩm Dạ nhấp một ngụm trà, ánh mắt chưa từng rời khỏi nàng. Tình cảm quả là thứ kỳ lạ, khi trước chỉ dám nhớ nhung trong bóng tối, nay thể đường hoàng mà nghĩ tới, nhưng chỉ nghĩ thôi dường như chẳng đủ, muốn làm ều gì đó thực sự.
Nghĩ vậy, bèn đưa tay, nắm l một ngón tay nàng, đặt giữa ngón trỏ và ngón cái của , nhẹ nhàng xoa xoa.
Cao Ngọc Uyên ngượng ngùng, muốn rút ra nhưng lại tiếc nuối. Sau vài lần cựa quậy, nàng đành cầm chén trà khác uống cạn: “ kh quay về phục mệnh, kh sợ hoàng thượng sẽ trách phạt ?”
Lý Cẩm Dạ mỉm cười: “Ta đã tâu rằng sẽ Nam Cương tìm vương phi của .”
“Kh đứng đắn!” Cao Ngọc Uyên lườm một cái, tự nhủ này thay đổi thật nh, lời nào cũng trơn tru trôi chảy, chẳng bù cho vẻ đạo mạo trước đây.
Nàng nào biết, trong huyết quản Lý Cẩm Dạ một nửa là dòng m.á.u của Bồ Loại, mà vùng thảo nguyên xưa nay thẳng t, thích hay ghét đều thể hiện rõ ràng, với tình cảm lại càng nồng nhiệt. Mang mối thù sâu nặng và bị đầu độc, những năm ở kinh thành kìm nén đến tận cùng. Nhưng trong cuộc đời mỗi , luôn một khiến trời đất đảo lộn. Cao Ngọc Uyên đã khiến những khao khát sâu thẳm trong m.á.u thức dậy, từng chút một. Và giờ đây, tất cả nhiệt huyết , đều trao hết cho cô gái này.
"Đây là những lời trong lòng ta!" Lý Cẩm Dạ cười nói: "Trong tấu chương nhắc đến, ta đến Nam Cương cùng Hư Hoài, tìm chút dược liệu kéo dài mạng sống."
Cao Ngọc Uyên hỏi: "Ông ta tin kh?"
"Tin hay kh, ta kh còn bận tâm nữa, lúc trong đầu ta chỉ nàng."
Lại nữa!
Cao Ngọc Uyên ôm l trái tim đập thình thịch, mặt đỏ đến mức thể nhỏ máu.
Bên cạnh, Th Sơn và Loạn Sơn liếc nhau: "Vương gia ơi, ngài mau thu lại m lời ngọt ngào của , nói thêm nữa, Th Sơn và Loạn Sơn sắp bị ngài làm đỏ mặt mà c.h.ế.t mất thôi."
Đáng tiếc, vương gia của họ hoàn toàn kh nghe th tiếng gào thầm của bọn họ, vẫn tiếp tục trêu chọc Cao Ngọc Uyên, nửa đùa nửa thật nói: "Ta th xe ngựa của Cao phủ dưới chân núi, còn một nhóc tên Ca Tử, nó bảo đã th một tiên nữ, đẹp đến lạ kỳ, mắt đen sáng rực. Ta nghe xong biết ngay tiên nữ đó chắc c là vương phi của ta."
Đôi đồng tử của Cao Ngọc Uyên co rút dữ dội, kh thể tin nổi đàn trước mặt.
Lý Cẩm Dạ nhếch lên môi, mỉm cười nói: "Kết quả ta th vương phi lần đầu tiên, bị dọa c.h.ế.t khiếp, nghĩ bụng ánh mắt thằng nhóc kia chắc vấn đề, tiên nữ gì chứ, rõ ràng là con khỉ."
"Lý Cẩm Dạ, mắng ta là khỉ?" Cao Ngọc Uyên cố gắng giật tay lại, kh biết nên tức hay nên cười.
Lý Cẩm Dạ lại kéo tay nàng trở về, giữ chặt, nhẹ giọng: "Là tiên nữ, hay là khỉ thì gì khác nhau, chỉ cần là nàng thôi!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.