Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 439:
Lời nói kia tuy cộc lốc, nhưng nghe kỹ thì như trò đùa trẻ con, lại chứa đầy lý lẽ. Kh ai thiệt thòi, cũng chẳng ai được lợi.
Thế nhưng, lý lẽ đó khi đến tai Hoàng đế chẳng khác nào một tiếng đánh rắm lớn vang lên giữa chốn trang nghiêm, kh thể đem ra nói trước mặt trên.
Ngay trước mặt mà còn dám động thủ, xem hoàng quyền như đồ trang trí ?
Nếu ngay cả chuyện nhỏ nhặt thế này cũng kh giải quyết được, thì còn gì là uy nghiêm của bậc đế vương?
Bảo Càn Đế giận đến trừng mắt, quát lớn: “Ng cuồng! Ngươi tưởng đây là nơi nào mà dám giở thói càn rỡ, nói năng hàm hồ?”
Tuy mắng Tô Trường Sam, nhưng Vệ Quốc C và Vĩnh Nghị Hầu lại run rẩy, rõ ràng Hoàng thượng đang nhắm vào cả hai nhà bọn họ.
Bảo Càn Đế cười nhạt, quay sang hỏi Lý Cẩm Dạ: “An Thân Vương, chuyện này ngươi th nên xử lý thế nào?”
Lý Cẩm Dạ bình tĩnh đáp: “Nhi thần xin nghe theo sự định đoạt của phụ hoàng, nhưng trong lòng lại th Thế tử gia thật đáng thương.”
“Đáng thương?” Phúc Vương cười khẩy: “Giang Nguyên H còn nằm trên giường mà chưa ai thương xót đ!”
Lý Cẩm Dạ bị chặn họng, sắc mặt đỏ bừng, vội nói: “Hoàng , thần đệ chỉ vì nhớ đến tình bạn lâu năm với Thế tử mà lỡ lời, mong hoàng đừng để tâm.”
Phúc Vương mỉa mai: “Nếu đã là chuyện riêng, thì đừng đem ra trước mặt phụ hoàng. Đây là ngự thư phòng!”
Lý Cẩm Dạ nghe vậy, mồ hôi lạnh chảy ròng, đành miễn cưỡng cười, kh nói thêm lời nào.
Lúc này, Tô Trường Sam lẩm bẩm như kh: “Kh chỉ muốn xả giận cho Hoàng hậu ? Kh dám động đến chính chủ, thì lại tìm ta, đúng là chỉ biết bắt nạt kẻ yếu.”
Lời vừa thốt ra, Vĩnh Nghị Hầu tức đến tái mặt.
“Hoàng thượng, ngài nghe, ngài nghe xem nói gì thế này? Nếu con trai thần ý nghĩ đó, thần nguyện đập đầu c.h.ế.t ngay tại đây! Thần oan uổng, thần oan uổng quá!”
Vĩnh Nghị Hầu vừa khóc vừa kêu, như thể sẵn sàng l mạng để chứng minh trong sạch. Nhưng trong lòng Bảo Càn Đế lại ngả về phía Tô Trường Sam.
Hoàng hậu vừa bị cấm túc, nay hai nhà này lại gây chuyện. Chưa bàn đến đúng sai, chỉ riêng thời ểm đã đủ để ta nghi ngờ.
Huống chi, Giang Nguyên H vốn chẳng hạng tốt lành gì. Nếu kh nể mặt Hoàng hậu, chỉ riêng tội cướp đoạt dân nữ, trẫm đã sớm trừng trị .
Bảo Càn Đế liếc mắt ra hiệu cho Lý c c.
Lý c c hiểu ý, lập tức bưng chén trà đã dùng qua của Hoàng thượng, đưa tới trước mặt Tô Trường Sam: “Thế tử gia, ngài nên xin lỗi Hầu gia trước, đừng để Hoàng thượng khó xử.”
Tô Trường Sam ưỡn thẳng cổ, tỏ vẻ bất mãn, nhưng dưới áp lực, vẫn cầm l chén trà, đứng dậy, vén áo quỳ xuống, giơ cao chén trà lên.
Chỉ là một câu xin lỗi cũng kh thốt ra.
Vĩnh Nghị Hầu trong lòng bực bội, nhưng trước chén trà của Hoàng thượng, dẫu ghét cay ghét đắng cũng kh dám từ chối.
Đang định đón l, Phúc Vương bỗng ho nhẹ một tiếng.
Vĩnh Nghị Hầu thoáng giật , bèn quỳ sụp xuống, dập đầu: “Hoàng thượng, thần chỉ một đứa con trai. Trong ba tội bất hiếu, kh con nối dõi là tội lớn nhất. Nếu Giang gia tuyệt tự, thần sau này làm đối mặt với tổ tiên? Xin Hoàng thượng trách phạt thần tội bất kính!”
Bảo Càn Đế liếc Phúc Vương, im lặng một hồi hỏi: “Chu đại nhân, ngươi th nên xử lý thế nào?”
Chu Khải Hằng, vị đại thần được sủng ái b lâu nay, vốn quen với việc hòa giải. Nhưng lần này lại lúng túng, lắp bắp mãi kh thốt ra lời nào. Cuối cùng, th sắc mặt Hoàng thượng ngày càng khó coi, đành cẩn trọng nói: “Hoàng thượng, dẫu làm tổn thương cốt nhục nhà ta cũng là sai trái.”
Nghe vậy, Bảo Càn Đế lạnh giọng: “ đâu, cách chức Tô Trường Sam, cấm túc nửa năm! Vệ Quốc C dạy con kh nghiêm, phạt một năm bổng lộc!”
Lý Cẩm Dạ lặng lẽ cúi đầu, trong lòng hiểu rằng đây đã là hình phạt nhẹ nhất cho Tô Trường Sam.
Nhưng Phúc Vương, Lý Cẩm Hiên, bước lên một bước, nói: “Phụ hoàng, nếu vậy thì chức Tổng quản Ngũ thành Binh mã kh thể để trống. Chức vị này vô cùng quan trọng với kinh thành, kh thể thiếu dù chỉ một ngày.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-439.html.]
Bảo Càn Đế ềm nhiên hỏi: “Ngươi ai thích hợp kh?”
“Nhi thần cho rằng, Lục Thiên Minh của phủ Ninh Quốc C là xứng đáng.”
Phúc Vương đã nhắm tới chức vị này từ lâu, muốn nhân cơ hội đưa của vào, vừa để kiểm soát kinh thành, vừa bù đắp cho Vĩnh Nghị Hầu.
Bảo Càn Đế trầm ngâm hồi lâu, gật đầu: “Trẫm chuẩn!”
Vĩnh Nghị Hầu mừng rỡ, liên tục dập đầu tạ ơn.
Phúc Vương liếc Lý Cẩm Dạ, nhếch lên môi cười nhạt: “Thập Lục đệ, đừng trách ca ca trở mặt. Tất cả là vì nữ nhân của ngươi quá kiêu ngạo, ta chỉ muốn dạy dỗ các ngươi một chút mà thôi.”
Lý Cẩm Dạ cũng cười đáp lại, ánh mắt hiện lên vẻ giận dữ.
Đúng lúc này, Bảo Càn Đế đột nhiên gọi: “Chu đại nhân!”
“ thần!”
“Tiểu thư nhà ngươi vẫn chưa xuất giá đúng kh?”
Chu Khải Hằng bỗng căng thẳng, vội đáp: “Hồi Hoàng thượng, vẫn chưa.”
Bảo Càn Đế gật đầu: “M ngày trước, Vệ Quốc C tới cầu xin trẫm tìm cho con trai ta một thê tử giỏi giang, để quản lý gia đình. Trẫm th hai nhà môn đăng hộ đối, tuổi tác cũng hợp, chi bằng kết thân !”
Tô Trường Sam giật , chén trà rơi xuống đất, lòng chấn động đến cực ểm: “Hoàng thượng?”
“Câm miệng!”
Bảo Càn Đế trừng mắt quát: ", ngươi chê Chu tiểu thư kh xứng với ngươi, chê trẫm ban hôn cho ngươi ."
"Thần…” Lồng n.g.ự.c Tô Trường Sam run rẩy kh ngừng, vẻ ng cuồng và lêu lổng trên mặt phút chốc tan biến, chỉ còn lại một gương mặt kinh hoàng đến tột độ.
Vệ Quốc C thì lại dập đầu thật sâu, giọng đầy cảm kích: “Tạ ơn Hoàng thượng ban hôn! Thần nhất định sẽ chuẩn bị hôn sự của bọn trẻ thật chu đáo, tuyệt đối kh để Chu tiểu thư chịu bất kỳ uất ức nào!”
Hoàng thượng tuy bãi chức của nó, nhưng lại ban cho nó một mối hôn sự còn quý hơn vàng, nhà họ Chu là đại thế gia, sau này nhà vợ như thế, con còn lo kh đường tiến thân ?
Ha ha ha ha! Trời x mắt! Trời x mắt thật !
Lúc này Chu Khải Hằng mới như từ trong mộng tỉnh lại, sắc mặt x trắng đan xen, khó coi đến cực ểm. Con gái yêu kiều đài các của , lại gả cho cái tên ma vương hỗn thế Tô Trường Sam này…
Con ơi, cha lỗi với con !
Nhưng mà sắc mặt khó coi nhất, lại chính là Lý Cẩm Hiên vừa nãy còn đắc ý vênh váo.
Tô Trường Sam mà thành con rể nhà họ Chu…
Chuyện này… chuyện này rốt cuộc là phúc trong họa, hay họa chồng thêm họa!?
Ngay cả Lý Cẩm Dạ cũng bị đạo thánh chỉ ban hôn đột ngột này của hoàng đế làm cho kinh ngạc đến ngây . Vốn sắc mặt đã tái nhợt, nay lại càng trắng bệch kh còn chút máu.
khẽ liếc Tô Trường Sam, trong đầu hiện lên bốn chữ: Mệnh vận vô thường.
Bảo Càn Đế lạnh lùng vẻ mặt muôn hình muôn vẻ của đám dưới, chậm rãi đứng lên. Nhưng chân mày nhíu lại lúc nãy đã giãn ra hết cỡ.
Những gì Trẫm muốn ban, kh cần cầu xin cũng sẽ ban.
Những gì Trẫm kh muốn ban, dù cầu được, Trẫm cũng sẽ khiến các ngươi mất .
Đây… chính là hoàng quyền chí tôn, dù là ai, cũng đều phục tùng Trẫm!
Chưa có bình luận nào cho chương này.