Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 459:
Vương phủ, hoa sảnh.
Kh gian lặng như tờ.
Gương mặt Cao Ngọc Uyên chẳng còn chút sắc máu. Đã qua một c giờ mà vẫn kh tin tức gì từ trong cung, nàng nóng ruột đến mức lòng như lửa đốt.
Giang Phong tiến lên khuyên nhủ: “Tiểu thư, kh tin tức tức là tin tốt.”
Cao Ngọc Uyên chỉ lặng thinh.
“Tiểu thư, cần mời Tam gia xuống núi kh, hay gửi một bức thư sang phủ Thế tử?” Giang Phong nói khéo léo, nhưng nàng hiểu ngay.
“Chuyện ở chùa Diên Cổ thì thôi, chưa đến mức cần thiết; còn Thế tử, e rằng bên đã biết chuyện. của quan hệ rộng hơn chúng ta, nếu vấn đề gì, Chu đại nhân sẽ ra mặt cầu tình.”
Giang Phong gật đầu.
Cao Ngọc Uyên nhắm mắt lại, cố gắng bình tĩnh. Chuyện ở Lương Châu dính dáng đến A Cổ Lệ, mà A Cổ Lệ lại liên quan đến Bồ Loại…
Đột nhiên, nàng mở bừng mắt, ánh xuyên qua Giang Phong, thẳng về phía La ma ma, ánh mắt tràn đầy ngụ ý.
La ma ma hơi cúi đầu, kh nói gì, nhưng miệng mấp máy: “Tiểu thư, yên tâm.”
Cao Ngọc Uyên vừa định thở phào thì th lão quản gia từ ngoài chạy vào, mồ hôi nhễ nhại: “Vương phi, cấm vệ quân trong cung tới .”
Tai nàng ù , vội đứng bật dậy. Mọi thứ trước mắt chợt tối sầm, nàng vội bám vào bàn, nhưng cánh tay vẫn kh ngừng run rẩy.
“… bao nhiêu ?”
Lão quản gia lau mồ hôi, đáp: “Khoảng mười .”
“Họ nói…” Cao Ngọc Uyên cố nén cảm xúc, nhưng giọng vẫn nghẹn lại, ho khan m tiếng mới nói tiếp: “Họ nói tới đây vì việc gì? để bắt kh?”
“An Thân Vương phi, xin đừng lo.”
Một tên cấm vệ quân từ ngoài bước nh vào, ôm quyền nói: “Phụng mệnh hoàng thượng, món quà đêm trừ tịch mà Vương gia giao cho Vương phi cất vào trong kho, xin giao ra ngay. Hoàng thượng muốn kiểm tra.”
Cao Ngọc Uyên cúi đầu, trong mắt dậy sóng, cảm xúc rối bời.
Một lúc sau, nàng ngẩng lên, cười nhạt: “Xem thì xem, nhưng một câu, làm phiền ngươi chuyển lời đến hoàng thượng.”
“Vương phi cứ nói.”
“Nhất cử nhất động của phủ An Thân Vương đều nằm dưới ánh mắt khác, sống như vậy thật sự vô nghĩa. Nếu đã thế, xin hoàng thượng ban cho ta và Vương gia một chén rượu độc.”
Tên cấm vệ quân sững , kh ngờ Vương phi lại nói ra một câu như vậy, một lúc lâu sau mới nghiến răng đáp: “Ta nhất định sẽ chuyển lời.”
Cao Ngọc Uyên cười nhạt, quay sang La ma ma: “Ma ma, dẫn họ xem.”
“Dạ!”
Tên cấm vệ quân lại ngẩn ra: “Vương phi kh muốn tự xem ?”
“Lòng ta ngay thẳng, cần gì xem?” Nàng cười nhạt, giọng kiên quyết: “Ta sẽ đợi các ngươi ở đây.”
*
Phủ Vệ Quốc C.
Đại Khánh đẩy cửa thư phòng, bước nh đến bên tai Tô Trường Sam thì thầm.
Tô Trường Sam nghe xong, giật siết chặt cổ tay : “Chuyện này… là thật ?”
Đại Khánh cúi đầu: “Gia, đúng là thật. Giờ cấm vệ quân đã tới vương phủ kiểm tra món lễ vật kia. Mà lễ vật đó… là từ Hắc Phong Trại gửi tới.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-459.html.]
Tô Trường Sam sững sờ, lùi lại một bước theo bản năng.
“Thế tử gia, giờ chúng ta làm đây?” Đại Khánh sốt ruột hỏi.
“Đi, ta đến vương phủ xem .”
Tô Trường Sam vừa nói vừa vén áo chạy ra ngoài, nhưng bị Đại Khánh giữ lại: “Gia, ngài đang bị cấm túc mà!”
“Cấm túc thì ? Cấm , ta cũng !”
Tô Trường Sam gầm lên, vừa bước chân trái ra khỏi viện thì chân dừng lại.
Đại Khánh kh kịp tránh, đ.â.m sầm vào lưng , ôm đầu r*n r*: “Gia?”
Tô Trường Sam dường như kh nghe th gì, từ từ quay lại, ánh mắt nóng nảy phút chốc trở nên lạnh lùng, ngọn lửa trong đáy mắt cũng dần tắt.
“Ta kh thể .”
Đại Khánh: “…”
“Ta là đường lui cuối cùng của họ. Giờ vẫn chưa đến mức cần ta ra mặt. Cung cấm thế nào, vương phủ lộ sơ hở gì kh, ta đều kh rõ. Nếu giờ m động, chỉ thêm phiền phức, còn chuốc l dị nghị.”
quay đầu Đại Khánh, nghiêm giọng: “Tiếp tục theo dõi, động tĩnh gì lập tức báo cho ta.”
“Vâng!”
Tô Trường Sam đợi Đại Khánh rời , lòng dạ rối bời, đứng ngồi kh yên, cứ qua lại trong viện.
Chuyện Lương Châu, đã đoán từ trước rằng Phúc Vương sẽ nước cờ tiếp theo, cũng nhiều lần nhắc nhở Lý Cẩm Dạ cẩn thận. Với tính cách của Lý Cẩm Dạ, chắc c sẽ kh lơ là. Khả năng duy nhất là Phúc Vương ra tay nh hơn, khiến Lý Cẩm Dạ trở tay kh kịp.
“Đến nước này, lo cũng vô ích. Chỉ cần chờ xem chuyện diễn tiến ra . Nhưng nếu Tạ Dịch Vi ở đây… sẽ nghĩ ra cách gì? sẽ khuyên làm thế nào?”
Nghĩ tới đây, Tô Trường Sam tát mạnh vào mặt một cái: “Đến nước này mà ngươi còn nghĩ tới , kh th hổ thẹn à?”
*
Tại vương phủ.
Cấm vệ quân đứng giữa đống y thư chất cao như núi, ánh mắt tràn ngập vẻ nghi ngờ.
La ma ma tươi cười: “Các vị quân gia, vương phi nhà chúng ta vốn yêu thích y thư. Vương gia lại cưng chiều nàng, chẳng tiếc c sức tìm về đủ mọi sách thuốc quý trên đời. Trước đây, vương phi từng Nam Cương, thành hôn xong còn nói muốn sang Tây Nhung và Bắc Địch xem thêm. Nhưng vương gia sợ nàng cực khổ, nên bảo tìm sách về thay thế. Đó, đều ở đây, các vị cứ kiểm tra.”
Cấm vệ quân nhíu mày: “Ta thể kiểm tra kho khác kh?”
La ma ma cười, nhỏ nhẹ đáp: “Được chứ, chỉ xin đừng nói ra ngoài. Đây đều là của hồi môn từ Cao gia, vương phi quý như bảo bối, đến cả vương gia cũng kh được xem.”
Bề ngoài ềm tĩnh, nhưng trong lòng La ma ma run rẩy kh ngừng.
Những lễ vật thực sự, gồm nhân sâm trăm năm, một tấm l cáo quý giá, cùng nhiều châu báu, vốn để trong kho. Nhưng ngày mùng một, tiểu thư về nhà ngoại, đã mang toàn bộ về kho Cao gia, tránh để lại sơ hở ở vương phủ.
La ma ma thầm nghĩ:
Nếu kh nhờ tiểu thư cẩn thận, hôm nay đã chẳng tránh nổi họa lớn. Chỉ cần nghĩ tới hậu quả, ta đã sợ đến toát mồ hôi.
*
Cấm vệ quân lục lọi, bỗng rút ra một con d.a.o găm, ánh mắt hiện lên: “Đây là gì?”
La ma ma vội bước tới, cười đáp: “Đó là di vật của tổ tiên Cao gia, qua bao nhiêu năm mới truyền tới tay vương phi.”
Cấm vệ quân xoay xoay lại con dao, ánh mắt khó lường.
La ma ma giật thót tim, lòng chùng xuống: “Chẳng lẽ con d.a.o này cũng gì kh ổn ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.