Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 462:

Chương trước Chương sau

Trong tiểu sảnh, ánh đèn leo lét cháy yếu ớt.

Trên chiếc bàn nhỏ, sáu món ăn đã nguội ngắt, một lớp mỡ đ đặc nổi lên.

Lý Cẩm Dạ khoác triều phục, tóc búi gọn, đứng lặng lẽ trước khung cửa sổ. Sắc mặt kh biểu lộ vui buồn.

Một tên nội thị bước vào, nh nhẹn dọn các món ăn vào hộp: “Vương gia, chỗ nghỉ ngơi đã chuẩn bị chu đáo. Nô tài sẽ đưa ngài qua đó, trước khi nghỉ xin ngài hãy thay áo.”

“Giữ lại qua đêm trong cung? Đây là muốn giam lỏng ?”

Lý Cẩm Dạ thoáng muốn phát tác nhưng nh chóng kiềm lại, lạnh nhạt đáp: “Ta ít qua lại với các ngươi, thói quen của ta hẳn các ngươi kh rõ. Áo kh vừa , ta sẽ kh mặc.”

“Chuyện này…”

của ta đang chờ ngoài cung, bảo họ mang vài bộ áo sạch sẽ vào cho ta.”

Tên nội thị lộ vẻ khó xử, đứng chôn chân tại chỗ.

Bốp! Một cái tát bất ngờ giáng xuống khiến ngã bật về phía sau.

“Chẳng lẽ bổn vương thay một bộ áo sạch cũng kh được ? Cút!”

Tên nội thị ôm nửa bên mặt nóng rát, chạy đến chỗ Lý c c để báo cáo.

Lý c c nghe vậy chỉ cười khổ: “Hoàng thượng chỉ dặn giữ An Thân Vương lại trong cung, kh nói kh được đổi áo. Đi , cho vương phủ mang vài bộ vào.”

“Tuân lệnh!”

Lý Cẩm Dạ nghe động tĩnh bên ngoài, thở phào nhẹ nhõm.

cố ý ép nội thị đưa áo, thực ra chỉ để Cao Ngọc Uyên an tâm.

Cô nương đó chắc hẳn đang lo sốt vó. Với tính cách của nàng, kh chừng đã gây chuyện khắp nơi, hoặc cũng thể ngồi c.h.ế.t lặng chờ ngoài cung.

xưa nay chỉ để nàng tự tay chuẩn bị áo. Lần này nàng về phủ l, chắc c sẽ hiểu dụng ý của : “ muốn nàng bình tĩnh, ăn uống nghỉ ngơi.”

Lúc con bất lực nhất, việc cần làm kh hoang mang, mà là dưỡng sức. Bởi ngày mai, kh ai biết ều gì sẽ xảy ra.

Một c giờ sau, nội thị mang áo sạch sẽ vào.

Khi nội thị bước tới giúp thay áo, Lý Cẩm Dạ gạt phắt: “Kh dám phiền!”

thong thả thay đồ, sau đó được dẫn vào hậu cung.

Cung phòng nơi đây được c giữ nghiêm ngặt, các cấm vệ quân mặc giáp cầm đao, ánh mắt như chim ưng soi thẳng vào . Nhưng Lý Cẩm Dạ kh chút để tâm, bước vào trong.

Nội thất sạch sẽ, bốn góc phòng đặt lò than. Trên giường hai lớp chăn ấm, gối mới tinh. Bên cạnh, một cuốn sách “Tam Tự Kinh” được đặt ngay ngắn.

cầm lên xem, lật đúng trang câu: “Hương cửu linh, năng ôn tịch. Hiếu vu thân, đương sở chấp.”

Lý Cẩm Dạ bật cười nhạt, thầm nghĩ: “Lão hoàng đế, thật phí tâm để dạy dỗ ta.”

Sau vài câu nói hờ hững của nội thị, cửa phòng đóng lại.

Lý Cẩm Dạ ngồi xếp bằng, quan sát kỹ bên ngoài cửa sổ, chậm rãi kéo tay áo lên, áp vào mũi.

Mùi trầm hương thoảng qua.

Trầm hương tác dụng an thần, đây là Cao Ngọc Uyên muốn n rằng mọi chuyện ở vương phủ vẫn ổn.

thầm mỉm cười: “Nàng an, ta an. Ta an, nàng an.”

Nếu nàng ở đây, chắc c sẽ trách mắng: “Đến nước này , còn cười nổi ?”

Thực lòng mà nói, Lý Cẩm Dạ cũng th sợ. Đôi mắt sâu kh th đáy của hoàng đế khi vào khiến sống lưng lạnh buốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-462.html.]

Nhưng chính lúc lớn tiếng nói: “Xin ban cho ta chén rượu độc.”

Hoàng đế kinh ngạc, ngồi phịch xuống long ỷ, nét mặt kh giận dữ mà đầy bất ngờ.

Điều đó chứng tỏ, chưa từng nghĩ đến việc g.i.ế.c .

Cách tỏ ra yếu thế của , đã khiến lòng đồng tình trong hoàng đế trỗi dậy.

Lý Cẩm Dạ mỉm cười nhạt, siết chặt tà áo: “Một ngày đã qua, nhưng ngày mai lại là một trận chiến khác.”

Tại ngự thư phòng, Lý c c cúi bẩm báo: “Hoàng thượng, An Thân Vương đã nghỉ.”

“Kh làm loạn chứ?”

“Bẩm hoàng thượng, kh. Sau khi thay áo, ngài im lặng nghỉ ngơi.”

“Thế còn Ninh Quốc C và Tiền Nhược Nguyên?”

“Bẩm, Ninh Quốc C ngồi kh yên, còn Tiền Nhược Nguyên đã khóc một trận sau khi bị nội thị từ chối hối lộ.”

Bảo Càn Đế lạnh lùng hừ một tiếng, vứt quyển sách trong tay xuống chân ghế. Khi cuốn sách rơi xuống phát ra tiếng vang, một tiểu nội thị ngoài cửa bẩm: “Bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương mang chút ểm tâm khuya đến cho .”

Nghe xong, Bảo Càn Đế kh mời vào, cũng chẳng nói bảo quay về, chỉ im lặng lạnh lẽo để đó.

Lý c c liếc sắc mặt của hoàng đế, trong lòng bất an, thầm nghĩ: “Hoàng hậu nương nương đến vào lúc này, hơn phân nửa là vì chuyện của Ninh Quốc c. Nhưng vào thời ểm mấu chốt thế này, nương nương kh nên đến!”

Quả nhiên, giọng nói lạnh lẽo của Bảo Càn Đế vang lên: “Hoàng hậu của trẫm, vừa quan tâm đến sức khỏe của trẫm, vừa lo lắng chuyện nội phủ của An Thân Vương, đúng là quá mệt mỏi. Bảo nàng quay về nghỉ ngơi cho tốt .”

Ngoài Ngự thư phòng.

Lục Hoàng hậu cảm th tay chân lạnh buốt, hỏi: “C c, Hoàng thượng thật sự nói như vậy ?”

Lý c c cúi đầu, khom lưng đáp: “Nương nương, lão nô nào dám nói sai một chữ.”

Nghe xong, vẻ mặt Lục Hoàng hậu vẫn tỏ ra ềm tĩnh, nhưng thân thể lại hơi lảo đảo vài lần. Bà cố giữ tư thái của bậc mẫu nghi thiên hạ, nói: “Vậy làm phiền c c hầu hạ Hoàng thượng chu đáo.”

“Cung tiễn Hoàng hậu nương nương!”

Lục Hoàng hậu vịn tay cung nữ, ngồi lên kiệu trở về tẩm cung. Khi làn hơi ấm từ nội ện bao trùm, bà mới nhận ra áo lót trên đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.

Cung nữ bên cạnh an ủi: “Nương nương chớ lo lắng, bên Ninh Quốc c chăm sóc, sẽ kh chịu thiệt thòi gì. Hơn nữa, An Thân Vương chẳng cũng bị giữ lại ?”

Lục Hoàng hậu lạnh lùng liếc tâm phúc của , ánh mắt sắc như dao: “Ngươi thì hiểu gì? Ngươi th Hoàng thượng giữ ai lại qua đêm trong cung m năm nay kh? Nói là giữ lại, thực chất là giam lỏng!”

Lục Hoàng hậu xoa nhẹ huyệt thái dương đang đau nhói, tựa nghiêng trên giường, lòng kh ngừng lo lắng.

ta thường nói lòng vua khó dò.

Bà và ta chung sống nhiều năm như vậy, cuối cùng đến cả góc nhỏ trong lòng ta, bà cũng kh chạm tới được. Ông ta đang nghĩ gì? Trong cuộc tr đấu giữa Phúc Vương và An Thân Vương, nghiêng về ai? Liệu trách bà vì đã can thiệp quá sâu hay kh?

Bao nhiêu câu hỏi kh đáp án khiến lòng Lục Hoàng hậu rối như tơ vò, thể kh hoảng hốt!

Phủ An Thân Vương, nội thư phòng, ánh đèn rực sáng.

Cao Ngọc Uyên Đại Khánh trước mặt, nói: “Về nói với thế tử nhà ngươi, vương gia vẫn bình an. Bảo nghỉ ngơi cho tốt.”

Đại Khánh cung kính đáp: “Thế tử còn lời nhờ nô tài chuyển đến.”

“Nói!”

“Thế tử bảo, vở diễn trước cửa phủ Phúc Vương hôm nay hay, nhưng kh nên lặp lại, chỉ một lần là đủ. Còn dặn, ngày mai bảo Trương thái y giả bệnh.”

Cao Ngọc Uyên kinh ngạc: “Sư phụ giả bệnh thì ngay cả tin tức cũng kh dò được, chẳng nguy hiểm ?”

Đại Khánh đáp: “Thế tử nói , đứa trẻ biết khóc mới sữa bú. Lúc này chúng ta càng tỏ ra yếu thế, càng khiến Phúc Vương bị xem là kẻ cậy thế h**p . Huống chi…”

Đại Khánh liếc vương phi một cái: “Dù Trương thái y và vương gia cũng cùng chung một chiếc thuyền. Năm xưa theo vương gia vào đất Bồ Loại, chẳng là Trương thái y !”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...