Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 483:

Chương trước Chương sau

Trong tẩm ện trung cung, Lý Cẩm Hiên đang cầm con d.a.o nhỏ chuôi vàng, cẩn thận gọt quả lê. Lớp vỏ mỏng rơi xuống, bị gọt thành từng mảnh nhỏ xếp lại như một đóa hoa tinh xảo đặt trong đĩa.

“Mời mẫu hậu dùng!”

Hoàng hậu cầm một miếng lên nếm thử, vị nhạt nhẽo, kh khỏi cười nhạt: “Bổn cung chỉ bị cấm túc thôi, đâu đã thành phế hậu mà lê đã kh còn ngọt nữa. Nếu thật sự ngày đó, chẳng lẽ đến cơm cũng kh được ăn no ?”

Lý Cẩm Hiên nghe mà đỏ hoe mắt, vội lên tiếng an ủi: “Mẫu hậu đừng vội, đợi cơ hội, nhi thần sẽ dâng tấu thay .”

Hoàng hậu thở dài, trong lòng hiểu rõ, trên đời này chẳng ai mong bà lại quyền lực hơn con trai ruột. Nhưng nghĩ đến tình cảnh hiện tại, bà vẫn kh nén nổi cơn giận: “Thật đáng hận Lý Cẩm Dạ, chỉ vì …”

“Mẫu hậu, thận trọng lời nói!”

Lý Cẩm Hiên lập tức cắt ngang lời bà, giọng nghiêm khắc: “Những lời này chỉ cần để trong lòng, tuyệt đối kh được thốt ra. Nói nhiều thành quen, đến khi quan trọng sẽ khó mà kiềm chế.”

Hoàng hậu miễn cưỡng gật đầu: “Nghe nói ngoài kia đang chọn rể cho c chúa A Cổ Lệ?”

“Nhi thần cũng định nói chuyện này với mẫu hậu.”

Hạ giọng xuống, nói tiếp: “Chuyện này do Lễ Bộ phụ trách sơ tuyển, sau đó trình lên phụ hoàng xem xét. Nhưng Lễ Bộ là địa bàn của Lý Cẩm Dạ, chọn, nhất định đã suy tính kỹ lưỡng. Phụ hoàng nay đã già, dễ bị lừa dối, nhưng với nhi thần thì đó là một đại họa.”

Hoàng hậu cười nhạt: “Kẻ này trước đây kh hề tỏ vẻ, nay lại liên tiếp chiếm được ưu thế, ngay cả của tộc A Cổ Lệ cũng trở thành vây cánh của . Cẩm Hiên, nếu ngày trước con chịu nghe lời mẫu hậu, cục diện đâu đến nỗi như hôm nay.”

“Nhắc lại chuyện cũ thì được gì?”

Lý Cẩm Hiên nghiến răng, giọng bất mãn: “Giờ đây chúng ta nghĩ cách làm hỏng chuyện này.”

Hoàng hậu liếc mắt ra hiệu cho cung nữ thân cận, này lập tức hiểu ý, ra ngoài đuổi hết đám hầu đứng c ở cửa.

Đến lúc này, Hoàng hậu mới nói nhỏ: “Mẫu hậu dạo gần đây nhớ lại một chuyện cũ.”

“Chuyện gì ạ?”

“Khi tiên hoàng hậu băng hà, Cao quý phi bị cấm túc, ít khi ra ngoài. Sau đó, c chúa A Cổ Lệ đến hòa thân, phụ hoàng của con sắp xếp nàng ở trong cung của Cao quý phi, hai xưng chị xưng em.”

“Chuyện này nhi thần biết, hồi nhỏ con còn đến đó chơi với Thập Lục đệ. Khi , thằng nhóc đó mũi ra mũi, mắt ra mắt, thật sự đẹp.”

Lý Cẩm Hiên nói đến đây thì dừng lại, như nhớ ra ều gì, tiếp lời: “Hôm c chúa mất, nhi thần vẫn còn nhớ rõ. Đột nhiên trong cung vang lên tiếng chu báo tang, khi nhi thần đang đọc sách với tiên sinh, bị dọa sợ c.h.ế.t khiếp.”

“Vậy con biết, c chúa c.h.ế.t thế nào kh?”

Lý Cẩm Hiên khựng lại, kinh ngạc liếc mắt về phía cửa ện: “Mẫu hậu, chẳng nói là bệnh nặng qua đời ?”

Hoàng hậu cười nhạt, sắc mặt dần chuyển sang trắng bệch: “ phụ nữ đó ăn khỏe như trâu, ba bát cơm mỗi bữa, thân thể rắn rỏi. thể đột nhiên bệnh nặng? Nếu thật sự bệnh nặng, vì Thái y viện kh ghi chép lại?”

“Chẳng lẽ ẩn tình gì?”

Hoàng hậu mỉm cười, vẻ mặt toát lên sự lạnh lùng: “Phụ hoàng của con dù phong tỏa con đường dẫn vào cung Vĩnh Hòa, g.i.ế.c hết những biết chuyện, thì theo c chúa mà bồi táng, nhưng hạc bay qua vẫn để lại dấu vết.”

“Mẫu hậu mau nói!”

“Nghe nói, c chúa thực chất là bị phụ hoàng của con ban rượu độc mà chết.”

“Cái gì?”

Lý Cẩm Hiên kinh hãi đến ngây , còn chưa kịp hoàn hồn, đã nghe Hoàng hậu lạnh lùng nói tiếp: “Con biết tại phụ hoàng con g.i.ế.c nàng kh?”

“Tại ?”

“Nghe nói phụ nữ đó kh giữ trinh tiết, lén lút qua lại với khác.”

“Chuyện này…”

Lý Cẩm Hiên cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu nhưng hoàn toàn vô ích. Tin tức bất ngờ như sét đánh ngang tai khiến kh cách nào lý giải nổi.

“Kh giữ trinh tiết?”

“Trong hoàng cung?”

“Chuyện này làm thể, thật quá hoang đường!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-483.html.]

Hoàng hậu biểu cảm kinh hãi của , giọng trầm thấp: “Ban đầu mẫu hậu cũng kh tin. Nhưng bây giờ nghĩ lại, cũng kh là kh căn cứ.”

Lý Cẩm Hiên giật : “Ý mẫu hậu là gì?”

“Con biết tại Lý Cẩm Dạ lại bị đưa đến Bồ Loại kh?”

“Phụ hoàng ra lệnh, nói là trong cung muốn hại .”

Hoàng hậu cười nhạt: “Mẫu hậu nhớ rõ, khi Cao quý phi băng hà, Lý Cẩm Dạ được đưa thẳng đến trước mặt hoàng đế, được nuôi dưỡng dưới sự giám sát của phụ hoàng con. Trong tầm mắt của thiên tử, ai dám mạo hiểm hại một đứa bé chẳng chỗ dựa? Dù , mẫu hậu đây cũng kh đời nào làm chuyện dại dột tự hại như thế.”

“Vậy ý mẫu hậu là gì?”

“Ta đoán là phụ hoàng ngươi nghi đứa bé kh cốt nhục của , mới đuổi thật xa, kh th thì kh phiền.”

“Gì cơ?” Lý Cẩm Hiên há hốc miệng, thể nhét vừa cả quả trứng gà: “Chuyện… chuyện này…”

“Ta cũng chỉ đoán thôi, thật hay giả, chắc chỉ phụ hoàng ngươi và lão già bên cạnh ta biết.”

Lý Cẩm Hiên cảm giác tim đập loạn xạ, cố đè xuống sự sợ hãi đang trào lên: “Mẫu hậu, loại chuyện này ngàn vạn lần kh thể nói bừa, đây là đại họa tru di cửu tộc!”

“Những chuyện kh rõ ràng này, con chỉ nghe cho vui, đừng coi là thật. Nhưng việc c chúa Bồ Loại c.h.ế.t oan uổng là chắc c.”

Lục hoàng hậu cười nhạt: “Nàng ta c.h.ế.t vì lý do gì, chúng ta chẳng cần bận tâm. Hãy lén để tin này lọt đến tai trong trạm dịch. Ta kh tin nàng ta còn thể thản nhiên mà gả cho Đại Tân. Dù , đó là tỷ tỷ của nàng ta!”

Ngày rằm tháng năm.

Chưa tới hoàng hôn, trăng sáng đã treo cao giữa trời.

Giang Phong chỉ huy đám hạ nhân treo đèn lồng ở bốn góc thủy tạ.

Hôm nay tiệc rượu được tổ chức tại đây, chỉ hai bàn, khách đều là những thân cận của vương gia và vài vị quan trong Lễ Bộ. Kh thể qua loa được.

“Giang quản gia, thế tử gia đã tới .”

“Nh vậy? Vương gia đã về phủ chưa?”

“Chưa ạ!”

“Mau mời vương phi ra.”

“Dạ!”

Tô Trường Sam chắp tay sau lưng bước trên hành lang, vừa vặn đụng mặt Tạ Dịch Vi. Hai đồng thời dừng lại.

kia mặc áo gấm màu xám nhạt, trong mắt thấp thoáng ánh sáng, khiến tim Tô Trường Sam bất giác đập mạnh vài nhịp. cố giữ vẻ thản nhiên, chắp tay chào, rảo bước trước.

Tạ Dịch Vi theo bóng lưng , hít sâu một hơi.

Tình cảm là thứ thật kỳ lạ. Ngày trước hai xưng gọi đệ, bản thân luôn mang chút ngưỡng mộ khi Tô thế tử.

Nhưng bây giờ lại, dường như cũng chẳng gì đặc biệt. Hai con mắt, một cái mũi, tuy tuấn tú, nhưng cũng chỉ là bình thường.

âm thầm l hình ảnh Tô thế tử trong ký ức ra so sánh. một cái bóng lưng, lại lặng lẽ vẽ nên hình dáng. một lần nữa, lại cẩn thận đối chiếu.

Từng tấc, từng ly, kh sót một chi tiết nào.

Cuối cùng, đưa ra kết luận: này đen , gầy , nhưng lại cứng cỏi hơn!

Trong lúc đang mơ màng suy nghĩ, một ánh mắt lạnh lẽo đột nhiên lia qua. Tạ Dịch Vi định thần kỹ, thì th Tô Trường Sam kh biết từ khi nào đã dừng chân quay lại, ánh mắt âm u mà lạnh lẽo.

Tạ Dịch Vi theo bản năng co rụt ngón tay, Tô Trường Sam tiến lại gần mà ngỡ ngàng.

Đến gần, Tô Trường Sam vung tay ra hiệu, Đại Khánh và Nhị Khánh lập tức tránh ra, đứng gác hai bên, trước sau bảo vệ.

Tạ Dịch Vi vốn nghĩ định làm gì, mặt lạnh như băng.

“Tạ Dịch Vi, ngươi là của Cao Ngọc Uyên, ta là của Lý Cẩm Dạ. Hiện tại thời thế bất ổn, dù ngươi hận ta đến chết, cũng xin vì đôi phu thê kia mà giữ l chút thể diện.”

Tô Trường Sam dừng một nhịp, nói tiếp: “Thể diện, là tôn nghiêm.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...