Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 556:
Tô Trường Sam gật đầu: “Được, mai ta viết luôn!”
Vừa nghe đến cái tên Hách Liên Chiến, trong đầu Cao Ngọc Uyên lập tức hiện lên một đôi mắt, đôi mắt đó còn hung dữ hơn sói, còn gian hiểm hơn cáo, khiến nàng cảm th cực kỳ khó chịu trong lòng.
“A Uyên, rót cho ta chén rượu!”
“Ồ!”
Cao Ngọc Uyên rót rượu cho Lý Cẩm Dạ, cúi đầu mới phát hiện trong chén vẫn còn quá nửa, ngẩng đầu lên thì th đang mỉm cười .
M mánh khóe nhỏ của nam nhân, đều là những chiêu trò tinh tế chỉ để chọc nàng vui vẻ, thật khiến ta khó lòng chống đỡ.
Những khó chịu trong lòng Cao Ngọc Uyên chợt tan biến như mây khói, nàng nháy mắt một cái với .
Lý Cẩm Dạ bật cười.
Tô Trường Sam hoàn toàn kh để ý đến m động tác nhỏ giữa hai kia, thở dài nói: “Hôm nay hiếm hoi tụ họp được thế này, thể nào tạm gác c chuyện sang một bên, trò chút chuyện chuyện gió trăng tuyết nguyệt kh? Hai tháng nay gia đây bức bối muốn c.h.ế.t , chẳng lẽ kh thể để gia vui một chút ? Hư Hoài, ngươi nói xem?”
Trương Hư Hoài lập tức phụ họa: “Đúng vậy, bản thái y còn chưa hoàn toàn khỏi bệnh sau khi trúng độc, cần niềm vui để xoa dịu thể xác và tinh thần.”
Cao Ngọc Uyên che miệng cười: “Sư phụ, niềm vui kh xoa dịu được tâm hồn của đâu, nhưng A Cổ Lệ thì thể!”
“Con nha đầu này đúng là hỗn hào!” Trương Hư Hoài trợn mắt: “Ngươi biết đây gọi là gì kh? Là phạm thượng đó!”
“Chậc chậc chậc!”
Cao Ngọc Uyên vừa lắc đầu vừa cảm thán: “Ban đầu ta còn định viết thư cho A Cổ Lệ, một là hỏi xem cái tên họ Bạch kia làm gì kỳ quái ở Bồ Loại kh, hai là kể cho nàng chuyện sư phụ bị vào tù trúng độc, để nàng lúc nào cũng nhớ thương. Giờ xem ra, ta đúng là lo chuyện bao đồng .”
“Ngươi… ngươi… ngươi…”
Trương Hư Hoài nói kh ra lời, mắt nhíu lại, môi mím chặt, lập tức giả vờ tội nghiệp: “A Uyên à, một ngày làm thầy, cả đời làm cha. Ngươi đối xử với cha già thế này, kh th đau lòng à?”
“Kh đau chút nào!” Cao Ngọc Uyên lườm một cái.
“Ngươi kh đau, ta đau!”
Trương Hư Hoài thân mật vỗ vai đồ đệ, cười hì hì nói: “A Uyên à, bức thư đó nhất định viết sư phụ ta càng thảm càng tốt! Nào nào, sư phụ mời con một chén, sư phụ , từ sau khi trúng độc, sức khỏe ta yếu như Trường Sam vậy đó!”
Tô Trường Sam bèn thừa nước đục thả câu: “Sức khỏe ta là đúng suy nhược, còn ngươi kh giống ta, ngươi là thận yếu! Từ sau khi A Cổ Lệ , ngươi yếu đến tận bây giờ!”
“Đồ rùa con nhà ngươi!”
Trương Hư Hoài tức đến mức nhảy dựng lên, suýt nữa lao vào cắn c.h.ế.t . Ánh mắt vừa chuyển đã về phía Tạ Dịch Vi bên cạnh, đảo mắt một vòng, vừa định mở miệng thì đã bị Tạ Dịch Vi nh tay che miệng lại.
“Hư Hoài, Hư Hoài, đừng so đo với nữa, ta uống rượu với ngươi, nào nào nào…”
Trương Hư Hoài thầm nghĩ: Con bà nó, ngươi đâu thật lòng uống rượu với ta, là sợ ta nói lỡ miệng trước mặt cháu gái ngươi, nên mới l rượu nhét vào miệng ta mà thôi! Ngươi cũng là đồ rùa con!
Tô Trường Sam nghĩ: Xem kìa, vẫn là A Vi nhà ta biết thương !
Lý Cẩm Dạ liếc Tô Trường Sam: Lão lưu m đúng là khác biệt!
Cao Ngọc Uyên bị hai đó chọc cười đến mức ngã vào lòng Lý Cẩm Dạ.
Lý Cẩm Dạ vuốt nhẹ lưng nàng, khẽ ho một tiếng, bên ngoài Th Sơn lập tức sai mang thêm hai bình rượu ấm vào.
Uống loại rượu mạnh nhất, ôm phụ nữ yêu nhất, bên cạnh lại đệ thân thiết nhất…
Cuộc đời , dù chỉ còn vài năm, cũng đã đủ !
*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-556.html.]
Phủ c chúa, trong noãn các.
Lò sưởi đỏ lửa, Hoài Khánh nằm nghiêng trên sạp, nói: “Phái đến Chu phủ giục thêm lần nữa, giờ này mà còn chưa về.”
Lão ma ma vừa định vén rèm thì nghe th bên ngoài nha hoàn lớn tiếng: “C chúa, c chúa, phò mã gia đã về !”
“Về à?”
Hoài Khánh ngồi bật dậy, còn chưa kịp mang giày thì đã th rèm bị vén lên, Chu Duẫn bước vào.
“Thế nào ?” Hoài Khánh hỏi.
Chu Duẫn cởi áo khoác dày ném vào tay lão ma ma, nhận l khăn ấm từ nha hoàn lau mặt qua loa, xoa tay chen lên ngồi cạnh nàng.
“Loạn hết cả lên, ai khuyên cũng kh được, chỉ nói phụ mẫu làm nhục nó!”
Chu Duẫn lắc đầu tức giận: “Ai mà ngờ lại thành ra thế này, kh con mắt sau lưng, giờ làm loạn thì ích gì chứ!”
Hoài Khánh nghe đến đây, đầu óc ong ong đau nhức.
Cuộc tr đoạt ngôi vị trong triều đã đến giai đoạn căng thẳng, đến nàng còn ra được Lý Cẩm Dạ và Lý Cẩm Hiên đã là thế nước kh c.h.ế.t kh thôi. Trong mắt lão hoàng đế, Lý Cẩm Hiên dù cũng là con đích, chỉ cần chờ yên ổn thì ngai vàng sớm muộn gì cũng về tay .
Nào ngờ lại tự chuốc họa, kh chỉ đạo diễn một màn tế lễ giả, còn nguyền rủa lão hoàng đế c.h.ế.t sớm, đúng là nghịch tặc.
Chẳng những tấm màn mỏng che giấu chẳng đủ, đến nắp quan tài tổ tiên cũng đè kh nổi nữa.
Cả phủ bị đày đến Hải Nam, đã là hoàng đế niệm tình tuổi già mà ra tay nhẹ nhàng, chứ nếu là lúc trước, chắc c m.á.u chảy thành s.
Toàn bộ chuyện này, Chu phủ xử lý vô cùng khéo léo, kh tổn hao gì, sai lầm duy nhất là hủy hôn với phủ Vệ Quốc C. Nhưng xét tình hình khi đó, đó cũng kh sai, tránh dữ tìm lành là bản năng con .
Nhưng Chu Tử Ngọc lại kh cam lòng, m ngày lập tức nhốt trong phòng, kh ăn kh uống, ngày ngày khóc lóc ầm ĩ, oán cha mẹ đến tận xương.
Cha mẹ chồng vốn luôn nu chiều nàng, lại thương nàng m lần gặp trắc trở trong hôn sự, đành để nàng làm ầm lên. Đến khi kh chịu nổi nữa, bèn gọi trưởng tử về khuyên nhủ.
Ban đầu Hoài Khánh còn chút cảm tình với cô em chồng này, nhưng sau m việc vừa , đến mặt nàng cũng chẳng muốn !
Chưa từng th ai phiền phức đến vậy!
Chu Duẫn th sắc mặt c chúa kh tốt, bèn đưa tay xoa mạnh vài cái bên h nàng: “Mẫu thân bị nàng ta chọc tức đến phát bệnh, phụ thân m hôm nay cũng kh khỏe, cứ kêu đau ngực. Nếu kh được thì chúng ta giúp một tay, đến phủ Vệ Quốc C nói lại một lần xem .”
Hoài Khánh nghe vậy kinh ngạc: “Hôn sự là do chúng ta nói lời hủy, giờ lại xin nối lại, chẳng tự vả vào mặt ?”
“Thì còn cách nào nữa!”
Chu Duẫn thở dài: “Con bé nói , ngoài Tô Trường Sam ra, ai nó cũng kh l!”
Hoài Khánh tức đến trắng cả mặt: “Muốn thì tự , ta dù gì cũng là c chúa, làm ra được m chuyện mất mặt như vậy!”
Chu Duẫn nhăn nhó khổ sở, buồn rầu hết mức.
Kh , thì kh biết ăn nói với cha mẹ già;
Mà , đúng như Hoài Khánh nói, chẳng khác nào tự vả vào mặt ;
Giờ làm đây?
“Ta nói thật nhé, chuyện hôn nhân đại sự xưa nay là do phụ mẫu định đoạt, mai mối làm chủ, nào đến lượt một con gái tự quyết định?” Hoài Khánh hậm hực nói tiếp: “Kh ta muốn chê bai phu , nhưng các nu chiều nàng ta cũng quá mức .”
Chu Duẫn bị mắng đến chẳng biết nói gì, đành hôn lên môi nàng, tay cũng kh rảnh rỗi, x** n*n một trận.
Hoài Khánh biết rõ toan tính trong lòng đàn này, nào chịu nghe theo, đưa tay đẩy ra.
Chu Duẫn bỗng chốc liều mạng, cắn nhẹ vành tai nàng nói: “Bảo bối, nàng chỉ cần đồng ý giúp ta lần này, m đàn bà bên ngoài ta sẽ dứt khoát tất cả, chỉ sống những ngày yên bình với nàng thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.