Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 559:

Chương trước Chương sau

Đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến thật!

Cao Ngọc Uyên thở dài, nói: “Phiền lão quản gia mời Thế tử ra đây giúp ta, ta gặp c chúa trước ở hoa sảnh.”

Lời còn chưa dứt, lão quản gia còn chưa kịp trả lời, thì lại một tiểu nha hoàn chạy tới báo: “Khởi bẩm vương phi, Tam phu nhân đến .”

Đều đến cùng một lúc !

Cao Ngọc Uyên lập tức nói: “La ma ma, bà ngồi với Tam phu nhân một lát giúp ta, ta gặp c chúa xong sẽ sang ngay.”

La ma ma vội đáp: “Tiểu thư cứ yên tâm!”

Khi Cao Ngọc Uyên tới hoa sảnh thì Hoài Khánh đã uống hơn nửa chén trà.

“Xin lỗi đã để c chúa đợi lâu, chuyện phiếm để sau, để ta bắt mạch cho c chúa trước.”

Lời này vừa đúng ý Hoài Khánh.

Thật ra chứng hàn cung của nàng đã chữa khỏi hơn nửa, nhưng do chuyện tế lễ Tây Sơn và việc hai phủ hủy hôn kéo dài hai tháng.

Trước khi đến nàng còn lo Cao Ngọc Uyên ghi nhớ chuyện cũ, kh nhắc gì đến chữa bệnh nữa. Ai ngờ ta vừa vào cửa đã chủ động nhắc đến, làm nàng thể kh đồng ý? Lập tức xắn tay áo, đưa tay ra.

Cao Ngọc Uyên đặt ba ngón tay lên mạch, tập trung bắt mạch lắc đầu: “Hai tháng kh dùng thuốc, lại thêm trời lạnh, hàn khí trong c chúa còn nặng hơn trước. Vậy thế này, ta kê hai đơn thuốc: một uống trong, một dùng ngoài, chỉ thể kết hợp cả hai mới hiệu quả.”

với , đôi khi dựa vào duyên phận.

Trước đây Hoài Khánh th với Cao Ngọc Uyên đúng kiểu khắc khẩu, kiểu gì cũng kh thuận mắt. Giờ lại, càng càng th hợp.

Nàng thở dài: “Nếu kh chuyện Tây Sơn, hai nhà đã là th gia, ngươi đối tốt với ta thế này, ta cũng yên tâm mà nhận. Bây giờ… lại thành ta nợ ngươi nhiều quá.”

“Hôm nay ngươi nợ ta, mai ta nợ ngươi, như vậy mới thể gặp nhau mãi được.” Cao Ngọc Uyên mỉm cười.

Hoài Khánh nghe xong, trong lòng càng th áy náy.

An Thân Vương phi nói chuyện khách sáo như vậy, chứ thực tế thế nào, ai mà kh hiểu. Nàng thật sự kh biết nên mở miệng thế nào nữa.

Cao Ngọc Uyên chẳng hay biết gì những toan tính trong lòng Hoài Khánh, bèn quay sang bảo nha hoàn ngoài cửa: “Thế tử gia còn chưa tới? Mau sai giục.”

“Đến , đến , thế tử đến ạ!”

Cao Ngọc Uyên đứng dậy, cười nói: “Thế tử đến thì ta kh làm phiền nữa, kê hai đơn thuốc…”

“Kh vội, kh vội!” Hoài Khánh vội giữ nàng lại: “Ta tìm Thế tử cũng kh chuyện gì lớn, vương phi cũng ngồi lại nghe chút .”

Tô Trường Sam ở ngoài nghe được câu này, bèn cất giọng lớn: “Cao Ngọc Uyên, ngươi ngồi , chẳng tránh cả!”

Cả hai đều muốn nàng ở lại, Cao Ngọc Uyên cũng kh tiện từ chối nữa.

Tô Trường Sam bước vào, ngồi xuống ghế gỗ lê, chưa chờ nha hoàn rót trà đã mở miệng: “Tìm ta chuyện gì?”

Hoài Khánh th bộ dạng thiếu kiên nhẫn của , đoán là Quốc c phủ đã gửi tin, bèn kh vòng vo nữa.

“Thật ra cũng kh chuyện gì khác, chỉ là th Thế tử và Chu tiểu thư vốn là một mối lương duyên tốt, vậy mà lại bị…”

“C chúa từng nghe câu ‘nước đổ khó hốt’ chưa?” Tô Trường Sam lạnh lùng ngắt lời.

Hoài Khánh nghẹn họng.

Cao Ngọc Uyên bên cạnh cũng giật , hóa ra c chúa Hoài Khánh đến là để làm mối?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-559.html.]

“Hôn nhân kh trò đùa, đã hủy là hủy, thể nói hôm nay hủy, mai lại thành được?”

Tô Trường Sam đứng dậy, cười gằn: “Hay là vì bây giờ th Lý Cẩm Dạ đắc thế , muốn dán lại à? Ta nghĩ với nhân phẩm của Chu đại nhân, chắc kh đến mức đó đâu nhỉ!”

Vài câu nói khiến Hoài Khánh muốn tìm cái lỗ chui xuống, mặt đỏ bừng: “Ta chỉ cảm th hai thật đáng tiếc…”

“Tiếc cái gì mà tiếc, c chúa đừng nói vậy nữa!”

Tô Trường Sam nghe nói Tam phu nhân đến, trong lòng vốn đã lửa giận, giờ nói năng chẳng nể nang gì: “Nếu c chúa còn nói tiếp, thì trước khi c chúa mất mặt, ta thay Chu phủ th xấu hổ trước; hay là, Chu phủ các ngươi nghĩ rằng đời này Tô Trường Sam ta ngoài Chu tiểu thư ra thì chẳng cưới được ai nữa?”

Hoài Khánh: “…”

Tô Trường Sam hừ một tiếng: “Phiền c chúa thay ta gửi lời đến Chu đại nhân: bảo ta đừng nhớ đến ta nữa! Ngựa tốt kh quay đầu ăn cỏ cũ! Chẳng lẽ trong mắt Chu đại nhân, Tô Trường Sam ta còn kh bằng một con súc sinh ?”

Nói , quay đầu Cao Ngọc Uyên một cái đầy khó chịu, vung tay áo bỏ !

Cao Ngọc Uyên trong lòng ấm ức: ta làm gì, ta đâu biết c chúa tới là vì chuyện này đâu?

Hoài Khánh vốn biết tính tình Tô Trường Sam kh tốt, nhưng đây là lần đầu nàng th nói chuyện chua chát như thế, mặt nàng cứng lại, sắc mặt cũng sụp xuống.

Nghĩ bụng: ta đường đường là c chúa Đại Tân, lại chịu uất ức như vậy! Các ngươi muốn thì tùy, bổn c chúa kh xen vào nữa!

Quay đầu Cao Ngọc Uyên, th nàng cũng mang vẻ bất lực, bèn hít sâu một hơi lại thở ra: “Ngươi xem kìa…”

vốn như vậy, tính nóng lên thì đến trời cũng kh ngăn được.”

Cao Ngọc Uyên ngừng một chút nói tiếp: “ lúc vương gia nhà ta cũng kh quản nổi . C chúa bớt giận, đừng so đo với . là nam nhân, làm hiểu được nỗi khó của làm dâu.”

Hoài Khánh nghe xong cảm động suýt rơi lệ, kh gọi “vương phi” nữa mà trực tiếp nói: “A Uyên à, chỉ ngươi là hiểu lòng ta, nếu kh …”

Lời vừa ra khỏi miệng, Hoài Khánh lập tức biết lỡ lời, vội im bặt.

Cao Ngọc Uyên là ai chứ, làm kh nghe ra được trong đó ẩn ý? Lập tức thử hỏi: “Theo lý thì Chu đại nhân kh ăn cỏ cũ, Chu phu nhân khi xưa hủy hôn dứt khoát, càng kh thể tự vả mặt . Chẳng lẽ là Chu tiểu thư…”

ta đã đoán trúng, Hoài Khánh nghĩ: còn giấu gì nữa? Bèn hạ giọng nói: “Kh là nàng thì là ai chứ!”

Cao Ngọc Uyên nghe mà giật .

Chu Tử Ngọc muốn l Tô Trường Sam, kh thì kh chịu cưới ư? Chuyện này nghe mà kỳ lạ vậy!

Kh đúng!

Trong chuyện này nhất định ẩn tình!

Tô Trường Sam hằm hằm bước ra khỏi viện.

Đại Khánh, Nhị Khánh chạy tới đón, đồng th gọi: “Gia!”

Mặt Tô Trường Sam lạnh t, chỉ tay vào Đại Khánh, quát: “Ngươi! Về nói với Quốc c gia một tiếng, cứ bảo là ta nói: từ nay trở , hễ ai đến cầu hôn, tất cả kh được cho vào cửa. Ai hỏi tại , cứ nói thế tử gia bị ngã ở Tây Sơn, hỏng luôn gốc rễ, kh thể làm nam nhân, kh muốn hại con gái nhà ta!”

“Gia!” Đại Khánh sốt ruột đến đỏ cả cổ. Nam nhân thể bôi nhọ bản thân kiểu này chứ?

Tô Trường Sam chẳng thèm liếc , chỉ tay qua Nhị Khánh: “Đi! Cùng gia đến gặp Tam phu nhân!”

Muốn làm gì vậy!?

Nhị Khánh sợ đến dựng tóc gáy, “phịch” một tiếng quỳ xuống, ôm l chân chủ tử, chuẩn bị van xin.

Bỗng nhiên, Tô Trường Sam đá một cước: “Ngươi mà dám khuyên một câu, gia ném ngươi vào Di Hồng Viện một tháng!”

Thế là, lời sắp ra miệng lại bị dọa trở lại. Nhị Khánh rụt cổ nghĩ: Một tháng lận, chẳng sẽ khô như xác ve !?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...