Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 577:

Chương trước Chương sau

Cao Ngọc Uyên bật cười: “Thì ra ma ma còn bản lĩnh làm bà mối nữa cơ đ. Chuyện của Giang Phong thì dễ thôi, ta tự hỏi ; còn hai kia… đợi vương gia trở về, ta sẽ dò thử ý . Những khác thì ta mặc kệ, chỉ riêng Lý Th Nhi là gả vào vương phủ, nàng mà , ta với vương gia nhịn đói chắc!”

La ma ma gật đầu: “Cho dù tiểu thư muốn gả nàng xa, thì khi Th Nhi cũng chẳng chịu đâu.”

thay thế phía sau, đã dạy dỗ xong cả chứ?”

“Thưa tiểu thư, đều là m nha hoàn lớn đích thân dạy dỗ, tuyệt đối kh thiếu .”

Cao Ngọc Uyên nói: “Điều đầu tiên cần là trung thành; thứ hai, bên ta kh giữ rảnh rỗi; thứ ba, làm giữ bổn phận!”

La ma ma vội đáp: “Tiểu thư cứ yên tâm một vạn phần, những này đều do chính tay lão nô chọn kỹ từng một, nuôi dạy trong phủ đã m năm, thể tin tưởng được!”

Cao Ngọc Uyên gật đầu mỉm cười: “Vậy… phiền ma ma mời Giang Phong đến đây .”

Nửa chén trà sau, Giang Phong theo sau La ma ma bước vào.

Cao Ngọc Uyên đã ngồi trong phòng khá lâu, lúc này đứng dậy duỗi gân cốt: “Giang Phong, cùng ta ra vườn dạo một chút.”

“Vâng!”

Chủ tớ hai cùng bước trên con đường lát đá x, Giang Phong luôn giữ khoảng cách nửa bước sau tiểu thư.

Trong vườn sau m gốc mai sớm đang chờ nở, gió thổi qua, hương mai lạnh lẽo hòa cùng hương thảo dược thoang thoảng trên Cao Ngọc Uyên khiến Giang Phong cảm giác tiểu thư nhà như bước ra từ trong tr vậy.

Đúng lúc , Cao Ngọc Uyên quay đầu .

Giang Phong luống cuống quay mặt , hỏi: “Tiểu thư gọi ta chuyện gì ạ?”

Cao Ngọc Uyên đáp: “Đứa bé đã đón về phủ , vương gia cũng đồng ý, trước tiên sẽ nuôi dưỡng trong phủ.”

Giang Phong thực ra đã đoán được từ lâu, nói: “Quả nhiên vẫn là lời của tiểu thư sức nặng nhất!”

cũng đâu hồ đồ!”

Cao Ngọc Uyên trầm ngâm giây lát, nói tiếp: “Hôm nay gọi ngươi tới, vẫn là muốn hỏi chuyện lập gia đình của ngươi. Ngươi cũng th sức khỏe nghĩa phụ ngươi đó, dù dùng linh dược ều trị thì cũng chẳng còn được m năm, ta thay giục ngươi một chút.”

Giang Phong hơi sững .

“Ôn Tương thực ra là một cô nương tốt, nếu thật sự l được nàng, ngươi còn coi như là trèo cao !”

Cao Ngọc Uyên thở dài: “Ngươi kh ưng thì ta cũng kh ép, nhưng chung quy vẫn thích chứ, bất kể là ai, chỉ cần nói với ta, ngay cả A Bảo được sủng ái nhất bên cạnh ta, ta cũng sẵn sàng gả cho ngươi.”

Giang Phong từ chối kh chút do dự: “Tiểu thư, mỗi số mệnh riêng, Nguyệt Lão vẫn chưa buộc dây đỏ cho ta đâu. bên cạnh tiểu thư tất nhiên đều là tốt, là ta kh xứng với họ.”

Ý là: Ta chẳng ưng ai cả!

Cao Ngọc Uyên tức mà bật cười: “Giang Phong, ngươi cũng đến tuổi dậy thì từ lâu , trai lớn cưới vợ, gái lớn thì gả chồng, ta kh tin bao nhiêu cô nương như hoa như ngọc kia, kh l một khiến ngươi động lòng. Nếu là cô nương ngoài phủ, chỉ cần đó dung mạo, tính cách, gia thế đều ổn, ta cũng sẽ làm mối cho ngươi!”

“Tiểu thư!”

Giang Phong hơi cuống quýt: “Ta nói , thật sự kh ai lọt vào mắt cả, đừng tốn tâm trí làm gì, ta muốn độc thân cả đời!”

Lời này gần như là chặn mọi con đường, Cao Ngọc Uyên ngẩn ra, quay đầu khó hiểu.

Giang Phong sợ tiểu thư lại tìm làm mối cho , nghiến răng nói: “Ta… ta chẳng hứng thú gì với phụ nữ cả!”

Một tiếng “rầm” vang lên trong lòng Cao Ngọc Uyên, lạnh ngắt.

Kh hứng thú với phụ nữ, chẳng lẽ… hứng thú với nam nhân?

Tam thúc ơi tam thúc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-577.html.]

Thúc xem , khởi đầu gì thế này hả!?

*

Ban đêm.

Lý Cẩm Dạ cùng m vị quan Lễ bộ uống rượu xong trở về, Cao Ngọc Uyên lập tức kể chuyện phối hôn cho m nha hoàn.

Lý Cẩm Dạ vừa nhẩm tính tuổi, suýt nữa thì giật : “Ta lại quên mất chuyện này, chớp mắt đã theo ta nhiều năm như thế …”

Cao Ngọc Uyên mỉm cười: “Gọi vào hỏi thử , nếu trong lòng thật sự thích, nhân dịp Tết này làm luôn chuyện vui.”

Lý Cẩm Dạ huýt sáo một tiếng, Th Sơn và Loạn Sơn một trước một sau bước vào.

Cao Ngọc Uyên kh vòng vo, nói thẳng: “Vài nha hoàn bên cạnh ta đều đến tuổi gả chồng, các ngươi ai vừa mắt kh? Nếu , ta và vương gia sẽ làm chủ cho.”

Mặt hai ngươi đỏ đến mang tai, ngươi ta, ta ngươi, chẳng ai dám lên tiếng.

Lý Cẩm Dạ cầm quyển sách trên tay, nói: “M cô nương bên cạnh vương phi đều là tốt, qua làng này kh còn quán đó nữa đâu, đừng để đến lúc đó lại đến gặp ta nói hối hận!”

Th Sơn và Loạn Sơn đều xuất thân ám vệ, từ lúc nhận thức đã biết sứ mệnh đời là bảo vệ gia chủ.

Về sau theo gia chủ vào kinh, mới từ trong bóng tối ra ngoài sáng, nhưng trong đầu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lập gia đình. Biết đâu một ngày nào đó lại đỡ ám khí thay gia chủ mà bỏ mạng thì !

Nhưng chuyện trên đời, nhiều khi vốn là bản năng, giống như trời mưa, nương gả chồng, nam nhân yêu nữ nhân… đều là bản năng.

Th Sơn cau mày chặt đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi, lắp ba lắp bắp: “Tiểu… tiểu nhân… từng cảm tình với cô nương A Bảo…”

Cô nương đó da trắng thịt mềm, chưa nói đã cười, mỗi lần th nàng, tâm trạng lại vui lên vài phần.

Nếu được cưới nàng về, ngày tháng sau này chắc sẽ thú vị biết bao.

Cao Ngọc Uyên cười nói: “Ngươi thật biết chọn, chọn ngay đắc lực nhất bên cạnh ta, mắt cũng kh tệ đâu nhé!”

Th Sơn vội cúi đầu, thầm nghĩ: Ngày ngày theo bên cạnh gia chủ, ánh mắt của gia chủ chuẩn thế còn gì, cưới được vương phi như , hạ nhân bọn ta kh mắt chứ?

“Còn Loạn Sơn?”

Loạn Sơn th Th Sơn đã mở miệng thì cũng kh xấu hổ nữa: “Bẩm vương phi, tiểu nhân thích Th Nhi cô nương.”

Tay nghề nấu nướng giỏi, lại l lợi tháo vát, cãi nhau còn dữ hơn khác ba phần.

Mỗi lần nấu bữa khuya cho vương gia, chưa bao giờ quên chuẩn bị thêm phần cho hai kẻ hầu như họ. Cô nương này tâm địa thật tốt biết bao!

ít nói, là loại kiệm lời, cưới như Th Nhi, vừa hay bù trừ cho nhau!

Cao Ngọc Uyên và Lý Cẩm Dạ liếc mắt nhau, cố ý trêu chọc : “Nói thật , ngươi thích Th Nhi chắc kh chỉ mới một hai ngày chứ? Chắc là từ lúc ở Tôn gia trang đã ý đúng kh?”

“Ta…”

Loạn Sơn luống cuống, kh biết nói gì, đành học theo Th Sơn cúi đầu lặng thinh.

Trong lòng lại thầm kêu trời: Trời đất chứng giám, lúc đó nha đầu da đen nhẻm, ngốc nghếch, ta thật sự chẳng chút hứng thú nào. Là sau này… sau này…

Thôi!

Vương phi nói thì là vậy , lỡ đổi ý kh gả Th Nhi cho , thì biết tìm ai mà khóc đây?

Cao Ngọc Uyên chọc đủ , cong cong khóe môi: “Hai lui xuống trước , ta sẽ hỏi lại ý các nàng. Nói trước, tuy ta là chủ, nhưng chuyện này thành hay kh, vẫn xem các nàng bằng lòng hay kh.”

Th Sơn âm thầm nghĩ: khác thì kh biết, chứ nha đầu A Bảo đó nhất định là đồng ý , m lần ánh mắt nàng đều liếc ta mà!

Loạn Sơn cũng âm thầm nghĩ: khác thì kh biết, chứ Th Nhi chắc c là đồng ý, mỗi lần đưa bữa khuya cho ta, phần của ta hình như luôn nhiều hơn Th Sơn một chút


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...