Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 586:

Chương trước Chương sau

Cao Ngọc Uyên kh xem thường Bích di nương. Bích di nương vốn thật thà, hiền hậu, tâm địa kh xấu, nhưng khuyết ểm lớn nhất là xuất thân a hoàn.

Thân phận thấp kém đã giới hạn tầm và khí độ của bà ta. Bà ta chỉ th những chuyện trước mắt, chật hẹp trong một góc trời nhỏ bé. Nếu kh, lại câu “Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con chuột chỉ biết đào hang”?

Chỉ việc Nhị tỷ trước kia ngang nhiên làm càn ngay trước mắt bà ta mà kh bị ngăn cản, Cao Ngọc Uyên đã quyết định kh để Bích di nương nhúng tay vào việc nuôi nấng đứa trẻ.

Thế nhưng, Bích di nương lại kh tự lượng sức , còn cố tình nhờ Giang Đình chuyển lời, nói rằng bà ta bằng lòng vào vương phủ làm a hoàn lao động nặng nhọc, chỉ để được ở bên cạnh cháu ngoại.

Cao Ngọc Uyên nghĩ đến việc bà ta vừa mất con gái, kh muốn nói quá nặng lời, nên khéo léo từ chối. Nhưng Bích di nương dường như kh cam tâm, nhiều lần quỳ xin Giang Đình cầu xin thay bà ta.

Giang Đình hiểu tính tiểu thư, biết nàng đã nói một là một, nên chẳng buồn chuyển lời. Nhưng kh nói, kh nghĩa là nàng kh biết.

Vì thế, chuyện hay ở của Bích di nương bắt đầu trở thành mối bận tâm trong lòng Cao Ngọc Uyên. Nàng cố ý dặn La ma ma nhắc chuyện của Bích di nương trước mặt phu nhân Tạ gia, nhằm thăm dò phản ứng từ Tạ phủ.

Giờ thì tốt , Tạ phủ bằng lòng giữ bà ta lại nuôi dưỡng. Vậy… Bích di nương chịu về kh?

La ma ma th tiểu thư im lặng, biết nàng đang băn khoăn khó xử, vội vàng nói: “Tiểu thư quá tốt bụng. Theo nô tỳ th, chẳng qua chỉ là một câu thôi: hỏi bà ta muốn giữ gìn tương lai của tiểu c tử hay kh. Nếu muốn, thì ở yên tại Cao phủ. Tiểu thư đã bận trăm việc trong vương phủ, đâu thể để tâm đến một di nương mãi được?”

“Cho nên mới câu: đáng thương tất chỗ đáng hận!” Cao Ngọc Uyên thở dài: “Ta đoán là bà ta kh ra ều đó.”

“Ai kh ra thì nói cho rõ ràng!” A Bảo vén rèm bước vào: “Nếu đã nói rõ mà vẫn kh hiểu, thì chỉ thể đưa thẳng bà ta về Tạ phủ, tiểu thư nhất định kh được mềm lòng.”

La ma ma tức giận lườm A Bảo, ra hiệu bảo nàng ngậm miệng.

Nhưng A Bảo vẫn hùng hồn nói: “Nếu tiểu c tử để bà ta chăm sóc, với cái tính hiền lành, mềm yếu của bà ta, muốn được vậy, thì tiểu c tử sau này làm khá nổi?”

“Con nha đầu này! Trước mặt tiểu thư mà cũng dám lắm lời!”

“La ma ma, đừng mắng!” Cao Ngọc Uyên phẩy tay: “A Bảo nói đúng. Ngươi đến chỗ Quản thị, n tỷ đích thân đến Cao phủ một chuyến, hỏi Bích di nương bằng lòng về Tạ phủ hay kh?”

“Vâng, lão nô lập tức ngay!”

La ma ma trở về vào lúc chạng vạng tối, sắc mặt kh tốt: “Tiểu thư, Bích di nương nói, thà đập đầu c.h.ế.t cũng kh muốn trở về Tạ phủ.”

A Bảo bu tay khỏi món thêu, cười nhạt: “Bà ta tất nhiên kh muốn về , ở Cao phủ sung sướng biết bao, bao nhiêu hầu hạ một bà ta, đến cả Giang Tổng quản cũng bị bà ta sai bảo cơ mà!”

Như Cúc liếc A Bảo một cái: “Ngươi bớt lời , để tiểu thư quyết định!”

Cao Ngọc Uyên nghĩ ngợi một lát, nói: “Bà ta đã muốn ở lại thì cứ để lại. Như Dung, Cúc Sinh, mai hai quay về Cao phủ, nói rõ quy củ nơi đó với bà ta. Trước kia Nhị tỷ mang thai, ta nhắm một mắt mở một mắt, chiều chuộng hết mực. Giờ thì kh thể thế nữa.”

La ma ma vội nói: “Tiểu thư, hay là… để lão nô ?”

“Ngươi đừng .” Cao Ngọc Uyên hờ hững đáp: “Ta để các nàng dụng ý.”

Hôm sau.

Bích di nương vừa th hai a hoàn thân cận của vương phi là Như Dung, Cúc Sinh đến dạy quy củ, trong lòng lập tức thắt lại.

Ai cũng biết được sủng ái nhất bên cạnh vương phi là La ma ma. Khi con gái bà ta còn sống, mọi việc lớn nhỏ đều do La ma ma đích thân thu xếp. Giờ lại sai hai nha đầu đến, ý của vương phi đã quá rõ ràng.

Thứ nhất, Bích di nương chẳng quan trọng đến thế. Thứ hai, đừng mơ chuyện vào vương phủ.

Tiễn hai xong, Bích di nương về phòng òa lên khóc nức nở: “Ôi cháu ngoại nhỏ bé đáng thương của ta!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-586.html.]

Một trận tuyết lớn vừa qua chưa được hai ngày, kinh thành lại đón bão tuyết, khiến kh ít c.h.ế.t ng.

Đúng lúc , Quỷ Y Đường ra th cáo: mỗi ngày mùng một hàng tháng sẽ khám bệnh từ thiện, tất cả việc khám bệnh, kê đơn, l thuốc trong ngày hôm đó đều miễn phí hoàn toàn. Thời gian khám từ giờ thìn khắc một đến giờ thân ba khắc.

Tin vừa truyền ra, cả kinh thành xôn xao. Ai cũng biết sau Quỷ Y Đường là của An Thân Vương phi.

Mùng một tháng chạp, Cao Ngọc Uyên kéo theo Trương Hư Hoài hiếm khi được rời khỏi hoàng cung, hai lặng lẽ vào Quỷ Y Đường từ cửa sau.

Lý Cẩm Dạ đoán hôm nay sẽ đ, bèn cho hai mươi m thị vệ của vương phủ đến trước cửa giữ trật tự.

Giờ thìn vừa ểm, cửa mở ra.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, Cao Ngọc Uyên vẫn bị hàng dài dằng dặc trước mắt làm cho giật .

Thế là, ba gồm Cao Ngọc Uyên, Trương Hư Hoài và Ôn lang trung cùng bắt mạch, Ôn Tương mang theo các tiểu nữ y bốc thuốc, vô cùng bận rộn nhưng vẫn trật tự rõ ràng.

Những dân nghèo được phát thuốc đều cảm kích, lần lượt quỳ lạy Cao Ngọc Uyên ba cái mới chịu rời .

Từ xa, trong một chiếc xe ngựa sang trọng, Tiêu Phù Dao vén rèm, chăm chú quan sát suốt bằng một ấm trà, mới bu rèm xuống.

“Quay xe về phủ .”

“Dạ!”

Xe ngựa quay đầu, Tiêu Phù Dao chỉnh lại trâm ngọc trên đầu, nói: “An Thân Vương phi đúng là th minh tuyệt đỉnh!”

Nha hoàn thân cận nhếch môi: “Nô tỳ kh ra nàng ta th minh ở chỗ nào, tiền mất tật mang, thân là vương phi mà lại trộn lẫn với đám tiện dân, ra thể thống gì!”

“Ngươi thì biết gì?”

Tiêu Phù Dao cười nhạt: “Chữ còn chưa biết hết, hiểu được sâu xa phía sau chuyện này? đâu, về Tiêu phủ!”

Tiêu Tr Minh hôm nay nghỉ, nghe con gái về lập tức cùng vợ là Dương thị ra tận sân đón.

Tiêu Phù Dao th cha mẹ đứng chờ ngoài sân, lòng ấm lại, vội vàng hành lễ.

Ba vào trong noãn các, nha hoàn dâng trà và ểm tâm, Tiêu Phù Dao phất tay cho lui hết mới nói: “Phụ thân, mẫu thân, con gái vừa từ Quỷ Y Đường về.”

Tiêu Tr Minh thân ở chức cao, nhưng vì Quỷ Y Đường của An Thân Vương phi nên cũng âm thầm theo dõi. Hôm nay biết khám từ thiện, bèn hỏi: “Cảnh tượng thế nào?”

Tiêu Phù Dao suy nghĩ đáp: “Phụ thân, xếp hàng dài gần ba dặm, kh dưới ngàn .”

Tiêu Tr Minh giật : “Nhiều đến thế ?”

“Chưa hết, vẫn còn nhiều chưa biết. Tháng sau e rằng còn đ hơn.”

Dương thị kinh hãi: “Nhiều thế, mất bao nhiêu bạc mới đủ?”

Tiêu Phù Dao giơ tay: “Con gái trên đường về tính sơ qua, ít nhất số này mới đủ.”

“Năm ngàn lượng?!”

Dương thị kinh hô: “Một tháng năm ngàn lượng, một năm là sáu vạn lượng! Nhà ta thu vào cả năm cũng chỉ chừng , vậy mà họ… họ đem hết ra giúp dân nghèo? Chẳng ên !”

Tiêu Tr Minh và con gái nhau, trong mắt cả hai đều ánh lên sự suy ngẫm sâu xa.

An Thân Vương phủ ra tay hào phóng đến mức này, ắt hẳn mưu đồ chẳng nhỏ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...