Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ
Chương 591:
Sau khi uống xong một tuần trà, Cao Ngọc Uyên bắt mạch cho Giang Đình.
Bắt mạch xong, tâm trạng vốn đã dịu đôi chút lại tụt xuống đáy.
“Tiểu thư, sống c.h.ế.t là do trời định, phú quý tại mệnh, lão nô đã th , cũng nên bu xuống.” Giang Đình vẫn cười tươi rói, chẳng hề để tâm đến sức khỏe bản thân.
Cao Ngọc Uyên mái tóc đã bạc trắng của , trong lòng nghĩ: Đời quá nhiều thứ kh thể giữ lại, mà thứ đầu tiên kh thể giữ, chính là con .
Cha đã chết, mẹ đã chết, nhị tỷ cũng đã chết, tiếp theo e là Giang Đình.
Như một bữa tiệc rượu, mọi uống xong sẽ lần lượt rời , ai về chốn n. Còn ều nàng mong muốn, nghe thì đơn giản nhưng lại vô cùng khó khăn…
Nàng chỉ mong bữa tiệc rượu này vĩnh viễn kh tàn cuộc.
“Đi nào, lão nô tiễn tiểu thư ra phủ!”
Cao Ngọc Uyên cố nén chua xót trong mắt: “Theo ta về vương phủ ở vài ngày , coi như ta cầu xin đ!”
Giang Đình bật cười: “Dù là ổ vàng ổ bạc cũng kh bằng ổ chó nhà , lão nô quen tự do một , kh chịu được gò bó. Nếu chết, cũng muốn c.h.ế.t trong nhà .”
“Đừng nói c.h.ế.t với chóc! ta ở đây, còn lâu mới đến lượt !”
Giang Đình ánh mắt đầy lo lắng và đau lòng của tiểu thư, lòng như gương sáng, chợt hạ giọng: “Lão nô kh cầu gì khác, nếu trời mắt, xin cho ta được tận mắt th vương gia ngồi lên ngôi vị đó, rửa sạch oan khuất năm xưa cho Cao gia!”
Cao Ngọc Uyên mỉm cười: “Vậy thì sống thật tốt mới được!”
“Tiểu thư, Bích di nương đến .”
Cao Ngọc Uyên chợt khựng lại, nụ cười trên mặt cũng nhạt hẳn.
Bích di nương vừa bước vào đã hành lễ, ánh mắt len lén liếc Cao Ngọc Uyên m lần, l hết can đảm nói: “Vương phi, ta chỉ muốn hỏi, thằng bé dạo này vẫn khỏe chứ?”
Nếu là ngày thường, Cao Ngọc Uyên còn khách sáo vài câu, nhưng hôm nay nàng đáp lại ngay: “Nếu ta nói là kh khỏe, vậy di nương định ôm nó về à?”
“Ta…” Bích di nương nghẹn họng, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng.
Cao Ngọc Uyên bước đến trước mặt bà ta: “Di nương là bà ngoại của nó, lo lắng cho đứa nhỏ cũng là chuyện thường tình. Nhưng đã để ta đưa nó vào vương phủ, thì kh lý do gì để nó chịu thiệt.”
Mặt Bích di nương tái nhợt, vội vàng gật đầu lia lịa.
Trên đường trở về vương phủ, A Bảo nghe tiếng bánh xe lăn qua con đường lát đá phủ tuyết, bực tức nói: “Một lũ vong ân phụ nghĩa, mắt chỉ biết đến , chẳng để ý đến khác.”
Vệ Ôn lạnh lùng cười: “Ta kh giống họ, mắt ta chỉ tiểu thư, khác, kể cả vương gia cũng kh phần.”
“Ngươi ngốc à? Ta nói ngươi đâu!”
A Bảo hừ hừ: “Ta nói là cái bọn vừa được lợi vừa ra vẻ đáng thương . Suốt ngày hỏi thăm thằng bé sống thế nào, làm như trong vương phủ chúng ta bạc đãi nó vậy. Bích di nương chỉ cần nhớ lúc nhị tiểu thư mang thai, vương phủ gửi tổ yến qua từng cân thì đã kh nên hỏi những câu như thế!”
Vệ Ôn trợn tròn mắt, chẳng biết đáp lại .
A Bảo vẫn chưa hết giận: “Di nương thì vẫn là di nương, con di nương sinh ra vẫn là con di nương sinh ra, thế nào cũng th nhỏ mọn, chẳng tí phong thái của nhà quyền quý.”
Cao Ngọc Uyên nghe vậy bần thần một lúc, trong lòng thầm nghĩ: Lời A Bảo nói… quả thực lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-591.html.]
Về đến phủ, đúng lúc phủ Tấn vương đưa lễ tết tới, Cao Ngọc Uyên cố gắng giữ tinh thần tiếp khách trong hoa sảnh, dùng trà với quản sự tổng của phủ Tấn vương, mới khách sáo tiễn .
vừa , nàng lập tức bảo quản gia mang sổ lễ tết năm ngoái của Phủ Tấn vương ra đối chiếu, so sánh hai bên, th quà năm nay nhiều hơn năm ngoái hai thành.
Cao Ngọc Uyên nghĩ ngợi một lát, dặn quản gia tăng thêm một phần lễ hồi đáp, chọn ngày tốt để mang sang phủ Tấn vương.
Ban đêm, Lý Cẩm Dạ về phủ, th Cao Ngọc Uyên nằm lười nhác trên giường, tinh thần kh chút sức sống. Sắc mặt lập tức thay đổi, thay áo quần xong lập tức lạnh lùng liếc A Bảo một cái khi qua.
A Bảo kh hiểu ý, lập tức theo sau, hạ giọng kể lại hết mọi chuyện xảy ra ở phủ Tạ hôm nay.
Lý Cẩm Dạ nghe xong, sắc mặt sa sầm, xoay bước thẳng về phòng Tam gia.
Tạ Dịch Vi đang đọc sách dưới đèn, th Lý Cẩm Dạ đến, chưa kịp nói gì đã mở lời: “Chuyện hôm nay là A Uyên thay ta gánh. Trong lòng ta đã ghi nhớ.”
“Thì ra ngươi sớm đã biết?” Sắc mặt Lý Cẩm Dạ càng khó coi: “Theo lý, việc này kh nên để A Uyên ra mặt.”
Tạ Dịch Vi nghiến răng: “Ta kh con rùa rụt cổ. Nếu kh đã hứa với Tô Trường Sam, ta đã thể đường đường chính chính đối mặt, chẳng cần chột dạ chút nào.”
Lý Cẩm Dạ nhíu mày quan sát một lúc, thận trọng hỏi: “Vì mối quan hệ với Tô Trường Sam… nên ngươi th chột dạ?”
“Đúng! Ta chột dạ!” Tạ Dịch Vi đồng tử co lại: “Ta cũng kh biết cảm giác chột dạ này từ đâu ra, nhưng đúng là .”
“Tại kh dứt khoát bỏ nàng ta? Phủ Vĩnh Xương Hầu bên kia, ta sẽ thay ngươi nói chuyện.”
“Vương gia, một nữ nhân bị bỏ, chưa nói đến tương lai sẽ thế nào, chỉ riêng tính cách cổ hủ của Thẩm Th Dao, nàng thể sống nổi ? Nhất định sẽ l dây thừng treo cổ, khắc tên trên cổng trinh tiết.”
Tạ Dịch Vi nói đến đây, cười khổ một tiếng: “Ta kh đồng cảm với nàng, vì chuyện Tạ Ngọc Hồ, ta còn hận nàng . Nhưng tội kh đến mức chết, đúng kh? Nếu ta bỏ nàng, khác gì ép nàng chết?”
Lý Cẩm Dạ: “…”
“Ta để lại cho nàng căn nhà đó, giữ d nghĩa Tam phu nhân cho nàng, nhưng trái tim thì trao cho Trường Sam. Như vậy, ta mới cảm th vẫn còn chút tính .”
Tạ Dịch Vi im lặng một lúc, nói với Lý Cẩm Dạ: “Vì chút tính , ta chỉ đành khiến A Uyên chịu ấm ức. Ai bảo nó là thân thiết nhất với ta.”
“Ngươi cũng đừng quá mềm lòng, cũng chẳng cần chột dạ. Nếu kh nàng ta, ngươi và Tô Trường Sam đã chẳng đến mức này. Nữ nhân tuy kh đáng chết, nhưng miệng toàn đạo lý quy củ, giống hệt lũ đạo đức giả đầy vẻ nhân nghĩa ngoài kia, còn đáng ghét hơn cả tiểu nhân thực sự.”
Lý Cẩm Dạ lạnh giọng: “Lần này nể mặt ngươi nên ta kh so đo với nàng ta. Nhưng nếu nàng còn dám vô lễ với vương phi, ta nhất định sẽ dạy nàng ta cách làm .”
Tạ Dịch Vi lòng ngổn ngang.
Lý Cẩm Dạ , nói: “Ta kh hù dọa ngươi đâu. thái độ của Thẩm Th Dao là biết nàng ta kh cam lòng. Nếu là ta, nhất định sẽ tìm ngươi hỏi cho rõ. Đây kh chuyện ngươi chột dạ là thể né được. Tam gia, quá mềm lòng là ngu xuẩn!”
Tạ Dịch Vi chợt ngẩng đầu, sắc mặt thay đổi m lần.
Lý Cẩm Dạ quay rời , vừa bước qua ngưỡng cửa lập tức nói thêm: “ đã trên đường trở về, trước Tết nhất định sẽ về kinh.”
Bóng áo x khuất dần trong đêm, Tạ Dịch Vi từ từ ngồi phịch xuống ghế, cực kỳ mỏi mệt.
Lý Cẩm Dạ đoán kh sai.
Hai ngày sau, Chu Khải Hằng hồi kinh. Quan lại Lễ bộ kéo nhau ra tận cổng thành đón tiếp.
Tạ Dịch Vi cũng nhập đoàn, lập tức tiến cung yết kiến Bảo Càn Đế.
Khi xe ngựa rẽ ra khỏi con hẻm bên vương phủ, Thẩm Th Dao chặn lại…
Chưa có bình luận nào cho chương này.