Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 603:

Chương trước Chương sau

Cao Ngọc Uyên chậm rãi nhấp một ngụm trà: “Thầy thuốc kh thể tự chữa cho . Sức khỏe Vương gia kh gì đáng ngại, chỉ là ta từ nhỏ sống nơi thôn dã, mùa đ rét mướt còn đục băng giặt quần áo cho cả nhà, cơ thể chịu lạnh lâu ngày nên mới yếu thôi.”

Lời vừa dứt, nàng gần như tự vạch ra hai ểm yếu của trước mặt mọi : một là xuất thân, hai là sức khỏe.

Quả nhiên phi tần cười nhạt nói: “Nếu Vương phi mang hàn khí, kh thể mang thai, vậy tại các trắc phi trong phủ cũng kh động tĩnh gì? Hay là Vương phi lòng dạ hẹp hòi, kh cho Vương gia nghỉ lại phòng trắc phi?”

Cao Ngọc Uyên đặt chén trà xuống, mỉm cười ẩn ý vị phi tần kia: “Quả thật bị nương nương đoán trúng . Ta khó khăn lắm mới thể bám víu được Vương gia nhà ta, thể dễ dàng dâng cho kẻ khác được?”

Phi tần kia sa sầm mặt: “An Thân Vương phi, chuyện con nối dõi là chuyện trọng đại. Nàng cứ khư khư giữ l Vương gia như vậy, kh sợ ngài kh hậu duệ ?”

“Kh con còn hơn là mất mạng!”

Một câu nói bất ngờ từ miệng Cao Ngọc Uyên khiến cả đám xung qu ngạc nhiên. Đang định hỏi nàng lại dám nói vậy, nàng lại chỉ cười mà kh đáp.

th minh nghe qua đã hiểu ra đạo lý trong đó. Thì ra Lý Cẩm Dạ kh sinh con là cố ý, là để bảo toàn mạng sống ? Nếu kh, chẳng sẽ rơi vào kết cục như Bình Vương, Phúc Vương ?

Hoài Khánh kh khỏi âm thầm khen Cao Ngọc Uyên một tiếng hay. Một chiêu bốn lạng đẩy ngàn cân, tưởng như kh nói gì, nhưng lại như đã nói hết mọi ều, vừa khéo léo vừa sắc bén đánh một đòn vào Lệnh Quý phi.

Hoài Khánh nghĩ đến đây, bèn liếc Lệnh Quý phi, vừa khéo bắt gặp ánh mắt bà ta thoáng hiện một tia lạnh lẽo.

Nàng vuốt bụng nhỏ chưa nhô lên, thầm nghĩ: Vì ngai vàng kia, dù là nữ nhân hiền thục dịu dàng đến m, cũng thể biến thành hổ dữ ăn !

Trước yến tiệc quần thần, như lệ thường khai từ đường để tế tổ tiên.

Lý Cẩm Dạ mặc triều phục, quỳ phía sau Hoàng đế. Lệnh Quý phi tuy là đứng đầu hậu cung nhưng kh Hoàng hậu chính cung, nên kh đủ tư cách tham dự.

Tế tổ xong, bữa cơm giao thừa sớm được dọn lên, quân thần đồng vui.

Kh biết vì thế lực của Lý Cẩm Dạ ngày càng lớn, hay là Lệnh Quý phi đã dặn con trai giấu tài kh lộ, bữa cơm giao thừa này diễn ra yên ổn đến lạ, chẳng l chút sóng gió nào.

Ăn được nửa bữa, lão hoàng đế bèn viện cớ sức khỏe kh khỏe mà lui về trước.

Hoàng đế vừa , mọi cũng lần lượt rời .

Cao Ngọc Uyên và Lý Cẩm Dạ ngồi xe ngựa trở về phủ, lúc này trong phủ đã treo đầy lồng đèn đỏ, cơm tất niên nóng hổi vừa được dọn ra. Chỉ là trên bàn ăn thiếu hai , một là Tô Trường Sam, hai là Tạ Dịch Vi.

“Hai họ đâu?” Cao Ngọc Uyên hỏi.

Giang Phong đáp: “Tam gia năm nay kh ở vương phủ ăn giao thừa, đã tới phủ Vệ Quốc c. Nói là ăn xong cơm tất niên sẽ cùng tới chùa Diên Cổ gõ chu trước giờ Tý, cầu phúc cho Đại Tân, cho cả Vương gia và Vương phi.”

Cao Ngọc Uyên sững , trong lòng dở khóc dở cười. Cầu cho Đại Tân, cầu cho nàng và Lý Cẩm Dạ gì chứ, hai họ rõ ràng là lén hẹn hò thì !

Vừa định ghé sát vào tai Lý Cẩm Dạ thầm thì m lời trêu chọc, thì th lão quản gia vội vã chạy đến bẩm rằng trong cung ban thưởng món ăn may mắn đêm giao thừa.

Lý Cẩm Dạ và Cao Ngọc Uyên còn chưa thay thường phục, đã vội vàng ra trước đón tiếp.

Lúc này, tại phủ Vệ Quốc c, Tạ Dịch Vi đang đứng trong thư phòng của Tô Trường Sam, trong lòng hối hận. lại đồng ý về đây ăn tết cùng cơ chứ?

suy nghĩ một lúc, cảm th do mềm lòng quá, bị vài lời ngon ngọt dụ đến đây. Thôi thì lát nữa lén chuồn trước vậy, dù gặp Vệ Quốc c cũng ngại lắm.

Đặt sách xuống, vừa xoay , thì một cơ thể nóng rực đã dán sát vào .

“Tam gia định đâu thế?”

Cái tên khốn này bước kh phát ra tiếng gì hết thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-603.html.]

Tạ Dịch Vi hít sâu một hơi, vừa định mở miệng thì phía sau nọ cố ý dùng thân đụng vào một cái: “Chắc c là nhớ ta quá nên mới định tìm ta, đúng kh?”

“Tránh xa ta ra!”

Tạ Dịch Vi một tay đẩy mạnh đối phương ra, ai ngờ ta mềm nhũn như kh xương, đẩy một cái đã va vào giá sách, đau đến mức hít hà.

Tạ Dịch Vi hoảng quá vội đỡ lên giường. Tô Trường Sam nhân cơ hội rên rỉ: “Ui da, đau c.h.ế.t ta … Cái sức khỏe này, nửa năm vẫn chưa dưỡng tốt… Kh lẽ là dưỡng kh nổi nữa à?”

Ở ngoài phòng, Đại Khánh và Nhị Khánh liếc nhau, thầm nhủ: “Gia ơi, ngài thôi , cái sức khỏe này xoay đại đao m trăm lần còn chẳng hề gì, lừa được mỗi Tam gia ngốc nghếch kia thôi.”

Quả nhiên tên ngốc đã mắc lừa, tay xoa n.g.ự.c trước, tay xoa lưng sau, còn nhỏ giọng hỏi: “Đỡ chút nào chưa? Còn đau kh?”

Tô Trường Sam thừa dịp lăn vào lòng , chu môi ra ý bảo mau hôn một cái thì sẽ hết đau ngay!

Tạ Dịch Vi giật , vội đẩy ra, nghiêm túc ngồi xuống ghế, bắt đầu mắt mũi, mũi tim.

Trong lòng Tô Trường Sam bỗng mềm lại, mỉm cười .

Tạ Dịch Vi quan sát nội tâm một lát, th kh động tĩnh gì thì lại ngẩng đầu, vừa chạm mắt đã vội vàng quay , ra ngoài cửa sổ.

Tô Trường Sam chỉnh lại y phục, bước tới, cười nói: “Lát nữa hạ nhân sẽ mang cơm tất niên đến đây, chúng ta ăn luôn trong thư phòng. Ăn xong chùa Diên Cổ.”

Khoảng cách quá gần khiến Tạ Dịch Vi hơi hoảng, chỉ “ừ” một tiếng.

“Dịch Vi à!” Tô Trường Sam nhẹ nhàng gọi , ngón tay lướt qua cổ , thì thầm: “Chúng ta cứ mãi trong sáng thế này, sớm muộn gì cũng bị ngươi hành c.h.ế.t mất thôi!”

“Ngươi nói bậy bạ gì thế!”

Tạ Dịch Vi như b.ắ.n lên ba thước, chạy thẳng ra cửa, “rầm” một tiếng mở toang: “Mau giục xem cơm tất niên còn chưa mang tới!”

Tô Trường Sam vành tai đỏ bừng của , thầm nghĩ: “Tên ngốc này chẳng lẽ vẫn còn đang luyện đồng tử c?”

Cơm tất niên ăn xong, Vệ Quốc c sai hầu mang tới hai bao lì xì đỏ rực.

Tạ Dịch Vi vừa th trên bao lì xì còn đề tên , tim lập tức nhảy loạn. Mở ra , bên trong là ngân phiếu một ngàn lượng, ngây tại chỗ.

Tô Trường Sam còn cố ý chọc ghẹo, thì thầm: “Kh nhiều đâu, theo lệ thì con dâu lần đầu ra mắt được ít nhất ba ngàn lượng đ. Ông là nể mặt ngươi .”

Tạ Dịch Vi hận kh thể đập c.h.ế.t , trừng mắt quát: “Im miệng cho ta, Tô Trường Sam!”

Hai vừa cãi vừa cười, cùng lên xe ngựa đến chùa Diên Cổ.

Hôm nay là đêm giao thừa, dân chúng đổ về chùa gõ chu, dâng hương cầu phúc đ, giữa đêm mà đường sá vẫn nhộn nhịp.

Tạ Dịch Vi lo cho sức khỏe , l đệm kê vào sau lưng : “Đường còn hơn một c giờ, ngươi nhắm mắt nghỉ một lát .”

Tô Trường Sam hiếm khi dịp ở riêng với , làm gì chịu ngủ, bèn xoay , chống tay lên má, kh chớp mắt.

Càng càng th vui sướng trong lòng.

Thật ra ở kinh thành nhiều đẹp hơn , mắt cũng kh lớn, da cũng kh trắng lắm, nhưng khi những nét kết hợp lại… lại là dáng vẻ mà thích nhất.

Tạ Dịch Vi bị đến phiền, giả vờ nổi giận: “ ta làm gì?”

“Kh cho ta , chẳng lẽ muốn ta làm chuyện khác?”

Tạ Dịch Vi trợn mắt như chu đồng: “…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...