Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 645:

Chương trước Chương sau

Hoàng thành trong đêm tối như một con quái vật khổng lồ đã ngủ say suốt trăm năm, hoàn toàn kh hay biết ngọn lửa tr đoạt ngôi vị sắp sửa bùng lên.

“Tiểu thư!”

Vệ Ôn đã dọn xong giường, nói: “Căn nhà này cũng khá sạch sẽ, tiểu thư hãy nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.”

Cao Ngọc Uyên gượng cười, kh rõ là cười với Vệ Ôn hay tự nói với chính : “Giờ là lúc quyết định sống chết, kinh thành và biên cương đều sẽ xảy ra một trận chiến ác liệt, ta làm thể ngủ được chứ!”

“Dù gì cũng đã đến bước này , gấp cũng vô ích. Tiểu thư nên giữ gìn tinh thần, thì mới thể ‘binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn’.”

Nghe lời , Cao Ngọc Uyên bất giác tiểu nha hoàn thật lâu, kh sai, đến cả câu ‘binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn’ mà cũng biết dùng , quả là tiến bộ.

Nàng vừa định mở miệng thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân. Cao Ngọc Uyên lạnh lùng cười: “Vậy thì khỏi ngủ nữa, khách tới .”

Vị khách kia là Lệnh Quý phi. Sau khi Hoàng đế ngã bệnh, bà ta trở thành tạm thời ều khiển cỗ máy khổng lồ này. Lần này đến là để khuyên giải.

Hai phụ nữ quyền lực nhất Đại Tân hiện tại ngồi đối diện nhau, trong phòng im ắng như c.h.ế.t lặng.

Lệnh Quý phi là mở lời trước: “Giữa đêm khuya mời Vương phi vào cung thật là bất đắc dĩ. Nay nước nhà lâm nguy, giang sơn Lý thị như ngàn cân treo sợi tóc, lẽ ra chúng ta đồng lòng chống địch chứ kh nên quay mũi đao về phía nhà. Giang sơn Đại Tân đã hiển hách trăm năm, chẳng lẽ lại bị diệt trong tay chúng ta? Vương phi th lời bản cung nói lý kh?”

Lời lẽ tình, mềm mỏng dịu dàng, đó là phong cách của Lệnh Quý phi.

Cao Ngọc Uyên trầm ngâm đáp: “Nương nương nói đúng.”

Lệnh Quý phi thở dài: “Hoàng thượng tuổi đã cao, hành sự khó tránh hồ đồ. Bản cung cũng muốn khuyên ngăn, nhưng thứ nhất là kh khuyên nổi, thứ hai là hậu cung kh được can chính, thứ ba là tin tưởng Vương phi vốn độ lượng, lại là hiền hậu hiếu thảo…”

“Ý của nương nương là, phủ An Thân Vương bị vây là vì Hoàng thượng hồ đồ ?” Cao Ngọc Uyên kh chút khách khí ngắt lời.

Lệnh Quý phi sững lại, sắc mặt thay đổi liên tục.

Cao Ngọc Uyên nàng, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng: “Hoàng thượng hồ đồ thì con trai tất nhiên cũng khó mà sáng suốt. Ta cũng từng định khuyên ngăn, nhưng thứ nhất là khuyên kh nổi, thứ hai, chuyện của nam nhân, một nữ nhân như ta khó mà chen vào. Thứ ba, ta vẫn tin Hoàng thượng là thiên tử được chọn bởi trời, độ lượng bao la, thể sánh ngang với trời.”

Đôi mắt đào hoa của Lệnh Quý phi lập tức mở to, kinh ngạc Cao Ngọc Uyên như thể kh nhận ra nàng.

Chỉ nghe nàng tiếp lời: “Cục diện bây giờ, chỉ khi Hoàng thượng tỉnh táo, con trai mới thể ăn năn hối cải.”

Cả đời Lệnh Quý phi sống trong hậu cung như cá gặp nước, như thế nào nàng cũng gặp qua, lời như thế nào cũng từng nghe. Nhưng lúc này, bà lại th xa lạ với trước mặt, hồi lâu kh thốt nên lời.

Sai !

Cuối cùng bà cũng hiểu ra: Ý của Cao Ngọc Uyên là chỉ cần Hoàng đế truyền ngôi cho Lý Cẩm Dạ, thì cục diện bị vây khốn ở kinh thành sẽ lập tức được giải quyết.

Nhưng ều khiến bà kh thể tin được là, làm một nữ nhân thể đường đường chính chính nói ra những lời , hơn nữa còn nói một cách hùng hồn, khiến khác kh thể phản bác như vậy?

Cao Ngọc Uyên cười: “Nương nương, lại vẻ mặt đó vậy?”

Lệnh Quý phi há miệng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, từng cơn đau buốt truyền đến, bà nghiến răng bật ra một câu: “Ta thật tiếc cho Vương phi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-645.html.]

“Tiếc ều gì?”

“Tiếc cho Vương phi một lòng trung nghĩa, cuối cùng chỉ đổi lại một bài vị trên linh đường.”

Đồng tử Cao Ngọc Uyên co rút lại, mày chau chặt: “Ý nương nương là gì?”

Lời đã nói đến mức này, Lệnh Quý phi cũng kh vòng vo nữa: “Ý của bản cung là Lý Cẩm Dạ khởi binh tạo phản, đối với quân thần là bất trung, đối với cha con là bất hiếu. Một kẻ bất trung bất hiếu như thế, dù đoạt được giang sơn, cũng sẽ bị thiên hạ lên án, phỉ nhổ.”

Cao Ngọc Uyên kh biểu cảm gì, gật đầu một cái, coi như đồng ý lời của Quý phi nương nương lý.

“Còn ngươi, Cao Ngọc Uyên…” Lệnh Quý phi chăm chú nàng: “Tuyệt đối kh thể sống qua ngày Lý Cẩm Dạ đăng cơ. Ngươi thử nghĩ xem, theo một trận, đổi lại được gì? Kh con cái, lại còn mất mạng vì . Dù mai sau làm Hoàng đế, vị trí bên cạnh cũng sẽ là một nữ nhân khác.”

Lệnh Quý phi liên tục thở dài: “Nam nhân đều là những kẻ bạc tình vô nghĩa. Ngày sau trái ôm ấp, hưởng vinh hoa quyền thế, cũng chỉ đến tiết Th Minh mỗi năm mới dâng một nén hương cho ngươi. Đứa trẻ ngốc, hà tất khổ như thế?”

Cao Ngọc Uyên dường như ngơ ngẩn bà: “Vậy… nương nương muốn ta làm thế nào?”

“Khuyên hàng!” Lệnh Quý phi hít sâu một hơi: “Chỉ cần ngươi khuyên được , ngươi sẽ trở thành c thần của Đại Tân. Hoàng thượng và bản cung sẽ kh bạc đãi ngươi. Tam thúc của ngươi, thân ở Tạ phủ, cũng sẽ bình an vô sự.”

“Vậy còn vương gia nhà ta thì ?” Cao Ngọc Uyên hỏi một câu.

Lệnh Quý phi im lặng một lúc: “Bình Vương còn sống, Hoàng thượng lại kh dung được chứ? Đến lúc đó, ta sẽ sắp xếp cho các ngươi một nơi yên tĩnh, hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Ngươi cũng thể mãi mãi ở bên , ta cam đoan, bên cạnh sẽ chỉ một ngươi.”

Cao Ngọc Uyên dường như định nói gì, nhưng cuối cùng vẫn ngập ngừng kh nói ra.

Lệnh Quý phi tưởng nàng đã động lòng, nhẹ giọng: “Đứa bé ngoan, ngươi muốn nói gì?”

“Ta muốn hỏi, tại Hoàng thượng kh thể truyền ngôi cho vương gia nhà ta? Chẳng lẽ Hoàng thượng chê xuất thân của vương gia nhà ta? Hay là… chính nương nương đang ngăn cản?”

Cao Ngọc Uyên thở dài một tiếng: “Nếu thể truyền ngôi cho vương gia nhà ta, thì đâu xảy ra bao nhiêu chuyện như vậy? Đến lúc đó, ta cũng sẽ khuyên vương gia, sắp xếp cho Tấn Vương và Tấn Vương phi một nơi yên ổn, hưởng phú quý cả đời. Ta sẽ hiếu thuận với nương nương như nương ruột, lục cung l làm đầu!”

“Cao Ngọc Uyên!” Lệnh Quý phi nổi giận đùng đùng, vẻ mặt như bị đùa cợt, giận dữ gầm lên: “Bản cung bây giờ thể g.i.ế.c ngươi ngay tức khắc!”

Cao Ngọc Uyên chỉ mỉm cười, hai hàng mày dường như giãn ra.

“Quý phi nương nương, kh giấu gì , từ lúc bước vào cung ện này, ta đã kh định sống mà rời . Con mà, sớm muộn gì cũng chết. Chết sớm hay muộn gì khác nhau? Hóa thành bài vị được kính ngưỡng, chẳng thể tránh được bao nhiêu ều nhơ nhớp nơi của thế gian này ?”

Sắc mặt Cao Ngọc Uyên tái nhợt mà lạnh lẽo, nàng bước đến cạnh cửa, cơn mưa lớn ngoài cửa sổ: “Từ năm mười tuổi ta đã quen biết , mười bốn tuổi đem lòng yêu, mười tám tuổi trở thành thê tử. Đến nay đã hơn mười năm. Đời m lần mười năm như thế?”

Cao Ngọc Uyên quay đầu, liếc Lệnh Quý phi, ánh mắt sáng đến đáng sợ: “Cho dù sau này trái ôm ấp thì ? Ai thể thay thế vị trí của ta trong lòng ? sẽ mang theo tình cảm của ta, sự hy sinh của ta… đến lúc c.h.ế.t vẫn kh quên. Quý phi nương nương…”

Lệnh Quý phi rùng một cái.

“Cách để khiến một nam nhân yêu suốt đời, kh là ở bên cả đời, mà là vào lúc tình cảm mặn nồng nhất, đột ngột rời .”

Cao Ngọc Uyên mỉm cười: “Ta thể khiến yêu cả đời, nhớ cả đời, vậy ta còn sợ c.h.ế.t gì nữa? Huống chi sau khi ta chết, ngươi, các ngươi, tất cả các ngươi… đều chôn cùng ta.”

Lệnh Quý phi trừng mắt nàng, sững sờ kh nói nên lời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...