Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Đời Mỹ Mãn - Tạ Ngọc Uyên & Lý Cẩm Dạ

Chương 678:

Chương trước Chương sau

Cao Ngọc Uyên thở dài: “Tam gia nói đã chết, lòng cũng c.h.ế.t theo. Từ nay sẽ kh quay về kinh nữa. Xin lỗi tam phu nhân, từ nay đôi ngả chia xa, mỗi tự tìm hạnh phúc riêng.”

Giang Phong l ra m tờ ngân phiếu từ trong n.g.ự.c đặt lên bàn, cùng với khế nhà, khế đất của Tạ phủ.

Cao Ngọc Uyên đẩy cả sang: “Đây là bổng lộc m tháng qua của tam gia, kh giữ lại đồng nào. Ngôi nhà kia để tam phu nhân che nắng tránh mưa, ngoài ra kh còn gì khác.”

Hầu gia Vĩnh Xương giật , một lúc lâu kh nói nên lời. Cả đại sảnh lặng như tờ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Thẩm Th Dao.

Thẩm Th Dao siết chặt nắm tay, gương mặt u ám đến khó coi.

là trưởng bối của ta, nói thế nào, ta làm theo thế .” Cao Ngọc Uyên cười cay đắng: “Chỉ là phụ lòng thâm tình của vợ chồng Hầu gia mà thôi.”

“Kh đâu, kh đâu!” Hầu gia Vĩnh Xương cười gượng, cúi đầu, ánh mắt cứng đờ chằm chằm vào tách trà.

“Hợp tan vốn thời, Hầu gia kh cần đau lòng.”

Cao Ngọc Uyên vén nắp trà: “Vương gia nói, Hầu gia một lòng trung hậu, ghi nhớ trong lòng. Nay Tiêu Tr Minh tham ô, chức vụ trong phủ Nội vụ đang bỏ trống, cứ để Thẩm Vinh Huy đảm nhiệm .”

Kiều phu nhân mừng rỡ trong lòng, phủ Nội vụ là chức quan béo bở nhất trong triều, đang định cúi cảm tạ, thì nghe Cao Ngọc Uyên nói tiếp: “ làm quan, thể tham nhỏ, chớ tham lớn. Biết xét thời thế, cẩn thận dè chừng mới là con đường lâu dài. Trong lòng tích thiện, phúc chưa đến mà họa đã xa; trong lòng tích ác, họa chưa đến mà phúc đã lánh.”

Hầu gia Vĩnh Xương nghe những lời , bất giác nhíu chặt mày.

Kiều phu nhân lại kh nghĩ nhiều như vậy, vội vàng khom hành lễ: “Đa tạ Vương phi ban ân.”

Cao Ngọc Uyên gật đầu: “Các lui xuống trước .”

“Ta kh !”

Thẩm Th Dao đột nhiên bật dậy, bước nh tới trước mặt Cao Ngọc Uyên. Vệ Ôn định bước lên cản lại, bị Cao Ngọc Uyên phất tay ngăn lại.

Nàng chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu, từng chữ rõ ràng: “Thẩm cô nương còn ều gì muốn nói?”

Thẩm cô nương?

Thẩm Th Dao nghiến răng, giọng oán hận: “ với gã vốn đã sớm tư tình. Các cưới ta vào cửa, chẳng qua chỉ để che mắt thiên hạ. Nay gã c.h.ế.t , bèn muốn đá ta . Chỉ một căn nhà rách và m tờ ngân phiếu mà muốn đuổi ta , các tưởng ta là kẻ ngu à!”

Cao Ngọc Uyên bật cười nhạt, bỗng dưng giơ tay.

“Bốp” một tiếng vang dội, cả đại sảnh lập tức như đ cứng.

“Cái tát này ta đã muốn đánh từ lâu. Nếu kh khi những lời đồn kia lan khắp đầu đường cuối ngõ, ta nể mặt để yên cho ngươi, giữ lại chút thể diện, thì ngươi nghĩ ngươi còn đứng được đến giờ ? Ta tha cho là vì ngươi đáng thương!”

Lời vừa dứt, cả đại sảnh như sấm nổ giữa trời quang, đồng tử Thẩm Th Dao co rút, ôm nửa bên mặt đỏ bừng, đứng đờ ra như khúc gỗ, kh nhúc nhích được chút nào.

Vợ chồng Hầu gia Vĩnh Xương cũng biến sắc.

“Nhưng đáng thương tất chỗ đáng giận.”

Cao Ngọc Uyên rút khăn tay ra, thong thả lau tay, ánh mắt âm trầm nàng: “Nếu kh đám ngoài kia lắm chuyện thì Tô Trường Sam đâu c.h.ế.t ở Lương Châu? Ai cũng biết và Vương gia nhà ta là đệ sinh tử nhau. Nếu ta tàn nhẫn hơn, để ngươi thủ tiết cả đời cũng được, buộc ngươi treo cổ cũng chẳng khó. Cách khiến ngươi sống kh bằng c.h.ế.t ta nhiều. Ta kh thèm tính toán, chỉ là vì ngươi đáng thương!”

“Họ làm chuyện bẩn thỉu như thế, chẳng lẽ kh cho khác nói?” Thẩm Th Dao nước mắt lưng tròng, trong nước mắt là đầy căm hận.

Cao Ngọc Uyên giận đến cực ểm, nhưng trên mặt lại nở nụ cười: “Thôi , nói với loại suốt đời chỉ th lỗi của khác, chưa từng soi lại bản thân như ngươi chỉ tổ phí lời. Kiều phu nhân?”

Kiều phu nhân bị ểm d, sợ đến mức chân tay run lẩy bẩy: “V… vương phi?”

“Làm phiền bà đem hết đồ trước mặt Hầu gia trả lại cho ta.”

Kiều phu nhân liếc chồng, run rẩy đưa tất cả qua. Cao Ngọc Uyên nhận l: “Xoẹt” một tiếng, xé đôi gi hòa ly, ngân phiếu, khế nhà, khế đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-my-man-ta-ngoc-uyen-ly-cam-da/chuong-678.html.]

“Giang Phong.”

thuộc hạ!”

“Giúp tam gia thảo hưu thư, viết rõ: Thẩm thị đức hạnh bất toàn, đúng theo bảy ều thể bỏ, nên ruồng bỏ.”

“Rõ!”

Chỉ chốc lát, hưu thư viết xong. Cao Ngọc Uyên l ấn của tam thúc ra đóng lên, nhẹ nhàng đưa cho Kiều phu nhân: “Làm phiền phu nhân đưa con gái về.”

Kiều phu nhân tờ gi mỏng m kia mà lạnh toát sống lưng, quay sang Thẩm Th Dao lắc đầu: “Ngũ cô nương, đến cuối cùng ngươi cũng tự bít đường .”

Mặt Thẩm Th Dao trắng bệch, miệng mấp máy mà kh thốt nên lời.

Ba rời . Vệ Ôn pha trà mới, Cao Ngọc Uyên vén nắp trà, than nhẹ: “Trên đời này, kẻ tự chặn đường nào chỉ Thẩm Th Dao.”

Mọi Tạ gia nghe vậy, bất giác th tim thắt lại.

Cao Ngọc Uyên kh bọn họ, ho một tiếng: “Được , đưa lên , ta cũng mệt .”

Loạn Sơn sải bước vào, một tay cầm đao, một tay như xách gà con, lôi theo một kẻ tóc tai bù xù.

Mọi th như ôn thần kia đã run rẩy kh ngừng, hồn chưa kịp định, thì kẻ tóc tai rối bù kia bỗng ngẩng đầu lên.

Ầm!

Tựa như chín đạo thiên lôi cùng bổ xuống, sắc mặt ai n đều tái nhợt, nhất là Mẫn thị, sợ đến hồn vía lên mây, suýt nữa thì ngã gục.

Cao Ngọc Uyên đặt chén trà xuống, cười nhạt: “Tạ Nhị gia, lâu kh gặp nhỉ?”

Tấn vương Lý Cẩm Vân bị giam lỏng trên đảo giữa hồ trong cấm cung. Nơi đây sớm sương chiều khói, nước biếc cây x, xung qu là đầm lầy mọc đầy lau sậy rậm rạp.

Lý Cẩm Dạ chèo thuyền qua, chẳng bao lâu đã tới đảo. Thị vệ th thì vội đưa vào.

Đang đầu đ, gió lạnh thổi vù vù. Lý Cẩm Vân co ro trong thư phòng địa long sưởi ấm, dưới đất đầy chén rượu rỗng.

Th Lý Cẩm Dạ đến, kh buồn ngẩng đầu, còn ngửa cổ tu một ngụm rượu, vừa uống vừa nghêu ngao hát, cố tình khiến Lý Cẩm Dạ ghê tởm.

Lý Cẩm Dạ kh nói lời nào, ngồi xuống bên cạnh, nhận trà tiểu thái giám dâng, chậm rãi vén nắp trà, ánh mắt quan sát Tấn vương.

này đôi mắt giống Lệnh quý phi, khuôn mặt lại như đúc từ khuôn của Bảo Càn Đế, tính tình tuy phần mềm yếu nhưng cốt cách vẫn vững vàng.

Bất chợt, Lý Cẩm Vân mượn rượu ngẩng đầu, ánh mắt hung dữ: “Ngươi tới làm gì? kh cho c.h.é.m ta một d.a.o cho xong, chẳng gọn gàng hơn !”

“Ta g.i.ế.c ngươi để làm gì?”

Lý Cẩm Vân nghẹn họng, vùng dậy khỏi giường sưởi, tay chỉ thẳng vào mặt Lý Cẩm Dạ: “Còn giả bộ cái gì nữa? Giết ta , ngươi sẽ an ổn làm hoàng đế của ngươi!”

Lý Cẩm Dạ lạnh lùng : “Kh g.i.ế.c ngươi, ta cũng thể làm hoàng đế.”

“Ngươi…” Lý Cẩm Vân cười gằn: “Lý Cẩm Dạ, ta cuối cùng cũng thấu ngươi !”

“Thật ?” Lý Cẩm Dạ đứng dậy: “Ngươi đã thấu ta, vậy còn Tiêu gia thì ? Còn Lệnh quý phi thì ? Ngươi cũng thấu chứ?”

“Ngươi ý gì?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...