Cuộc Đời Thứ Hai
Chương 13:
Thẩm Kim Dương rũ mắt những thủ tục nhập chức phức tạp, trên mặt mang theo nụ cười khách sáo lắng nghe lời dặn dò của Lâm trợ lý, nhưng trong lòng lại đang nghĩ xem làm để sớm tìm th tro cốt của Kim Nguyệt.
Tiện thể học hỏi thêm được ều gì đó.
Thẩm Kim Dương thu lại vẻ ngây ngô hoạt bát khi còn ở nhà họ Thẩm, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, cô đã nắm rõ mọi c việc của như lòng bàn tay, thậm chí còn đưa ra vài đề án chiều sâu.
Tuy nhiên, một tháng này mặc dù cô đã hiểu sâu sắc hơn về vận hành thương mại của Hoắc thị, nhưng vẫn chưa tìm được bất kỳ m mối nào về tung tích tro cốt của em gái Ôn Kim Nguyệt.
Thậm chí ngay cả t.h.i t.h.ể của cô khi còn là Ôn Kim Dương được an táng ở đâu cũng kh ai biết rõ.
Hoắc Cảnh Minh dường như đã niêm phong hoàn toàn đoạn quá khứ đó, trong c ty gần như kh một ai dám bàn luận về vị Hoắc phu nhân đã khuất, giống như đó chưa từng tồn tại trên đời.
Thời gian trôi qua từng chút một, nội tâm Thẩm Kim Dương bắt đầu chút lo âu.
Điều khiến cô cảm th bất an hơn là Hoắc Cảnh Minh dường như bắt đầu nảy sinh nghi ngờ đối với cô.
vẫn lạnh lùng xa cách, làm việc c tư phân minh, nhưng Thẩm Kim Dương thể cảm nhận được, ánh mắt dò xét thỉnh thoảng ném về phía cô so với trước kia càng thêm sắc bén và thâm trầm.
Ngay tuần trước, cô mang tài liệu vào văn phòng, lúc Hoắc Cảnh Minh ký tên, đột nhiên hỏi mà kh thèm ngẩng đầu lên: “Thư ký Thẩm dường như nghiên cứu sâu về thủy mặc cổ ển? Bức tr ‘Tân Nguyệt’ trong buổi triển lãm lần trước dùng màu sắc táo bạo.”
Thẩm Kim Dương chỉ mỉm cười, mang theo một chút kiêu ngạo của một thiên tài: “Hoắc tổng quá khen , đó chỉ là sở thích cá nhân, em vẫn đang trong quá trình học hỏi.”
Ngòi bút của Hoắc Cảnh Minh kh hề dừng lại, giọng ệu bình thản: “Vậy ? Nhưng cảm th bức tr này của em giống với thủ pháp của một cố nhân của .”
Khi còn trẻ cô thường xuyên vẽ tr trước mặt Hoắc Cảnh Minh, cảm giác như vậy cũng là bình thường.
Thẩm Kim Dương kh hề biểu lộ ra bất kỳ ểm bất thường nào: “ lẽ chỉ là trùng hợp thôi, nghệ thuật luôn những ểm tương đồng mà.”
Nhưng trong vô thức cô lại đan chặt hai bàn tay vào nhau, ngón tay út bên khẽ run rẩy một cách khó lòng nhận ra.
Ánh mắt của Hoắc Cảnh Minh dường như dừng lại trên tay cô trong thoáng chốc, nh đến mức kh thể bắt gặp, nhưng kh nói thêm gì nữa, chỉ ra hiệu cho cô thể ra ngoài.
Hai tuần sau, Hoắc Cảnh Minh một cuộc họp quan trọng cần tham dự.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng trước khi cuộc họp bắt đầu, phát hiện một bản tài liệu quan trọng đã để quên ở phòng làm việc tại nhà.
Kh may là Lâm trợ lý đang ở ngoài xử lý c việc khẩn cấp, nhất thời kh kịp quay về, các thư ký khác cũng đều đang bận việc.
“Để em l cho.” Thẩm Kim Dương đứng dậy, chủ động xin nhận nhiệm vụ.
Đây là một cơ hội hiếm để thể tiến vào tư dinh của Hoắc Cảnh Minh, biết đâu thể tìm th một vài m mối ở đó.
Hoắc Cảnh Minh ngước mắt cô một cái, ánh mắt thâm thúy khó đoán, im lặng vài giây mới gật đầu, đọc địa chỉ và mật mã phòng làm việc: “Tài liệu nằm trong ngăn kéo thứ hai bên tay trái bàn làm việc trong phòng sách, mang đến đây nh nhất thể.”
“Vâng, thưa Hoắc tổng.” Thẩm Kim Dương nhận lệnh, kh ngừng nghỉ mà xuất phát ngay.
Thẩm Kim Dương dựa theo chỉ dẫn của Hoắc Cảnh Minh thuận lợi tiến vào trong, khoảnh khắc bước chân qua cánh cửa vừa quen thuộc vừa xa lạ kia, trái tim cô lại kh còn dậy lên một chút sóng gió nào nữa.
Bố cục ở nơi này kh quá nhiều thay đổi so với trong ký ức của cô, vẫn là phong cách trang trí tối giản, lạnh lẽo và cứng nhắc, nhưng bầu kh khí tràn ngập trong kh gian lại hoàn toàn khác biệt, càng thêm băng giá và thiếu hơi .
Hơn nữa làm trong nhà họ Hoắc hầu như đều đã thay đổi thành những gương mặt lạ lẫm, chỉ quản gia đang lau chùi bình hoa ở góc phòng là vẫn như cũ.
Quản gia th Thẩm Kim Dương bước vào, đầu tiên là sững sờ một chút, ngay sau đó trên mặt lộ ra thần sắc cực kỳ chấn kinh, chiếc khăn lau trong tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
Môi lẩm bẩm, dùng giọng cực thấp tự nói với chính : “Giống quá, thật sự quá giống... Nếu phu nhân mà còn sống, bây giờ chắc cũng vẻ ngoài tươi tắn như thế này...”
Lời nói này giống như một mũi kim nhỏ, nhẹ nhàng đ.â.m vào tim Thẩm Kim Dương.
Trước khi Hoắc Cảnh Minh cưới cô, bề trên nhà họ Hoắc vì cô thể giúp vào giấc ngủ nên tuy kh đến mức coi cô như con gái mà đối đãi, nhưng cũng kh quá mức gây khó dễ.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi từ bao giờ nhỉ?
Là từ khi cô thật lòng yêu Hoắc Cảnh Minh, là từ sau khi bọn họ kết hôn, là từ khi nhà họ Hoắc đưa ra yêu cầu đối với cô ngày càng cao, là từ khi bên cạnh Hoắc Cảnh Minh bắt đầu xuất hiện hết phụ nữ này đến phụ nữ khác...
Sự kìm nén và những quy tắc đó đã dần dần mài mòn tất cả ánh hào quang của cô.
Cô nh chóng thu liễm tâm thần, kh nghĩ về những chuyện cũ đã thối rữa này nữa, theo chỉ dẫn thẳng lên phòng sách ở tầng hai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.