Cuộc Đời Thứ Hai
Chương 4:
“Hoắc tổng, bây giờ em gái kh cần nhà họ Hoắc các treo giữ mạng sống nữa .”
“Thế nên, thể thả được chưa?”
Nghe vậy, sự lạnh lẽo trong mắt Hoắc Cảnh Minh đ cứng lại:
“Ôn Kim Dạng, nhà họ Hoắc chỉ góa bụa, chỉ cần kh đồng ý, em mãi mãi chỉ thể là phu nhân của .”
Phu nhân? Một phu nhân hữu d vô thực, ngay cả thân của cũng kh bảo vệ nổi?
Ôn Kim Dạng cảm th làn sương mù trên càng lúc càng dày đặc, đè nặng khiến cô th mệt mỏi, mệt mỏi quá .
thật sự chỉ khi biến thành góa phụ thì mới thể rời xa hay kh...
Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng Bạch Khiếu Hà gọi Hoắc Cảnh Minh.
Sắc mặt rõ ràng là nhẹ nhõm hơn hẳn: “Được , em nghỉ ngơi cho tốt , đừng nghĩ đến m chuyện vớ vẩn này nữa.”
Ôn Kim Dạng hình như thật sự phát ên .
Trên tấm di ảnh, Kim Nguyệt cười tươi như hoa, thẳng ra phía cửa lớn.
Hoắc Cảnh Minh cùng Bạch Khiếu Hà từ bên ngoài về thì bắt gặp ngay cảnh tượng này.
Bạch Khiếu Hà bị dọa cho giật .
Kể từ khi gia đình phá sản, cô ta luôn được Hoắc Cảnh Minh cưng chiều, nâng niu như trứng mỏng, đã bao giờ th cảnh tượng như thế này đâu.
Ôn Kim Dạng cứ thế đứng bên cạnh, họ bằng ánh mắt cười như kh cười.
Bạch Khiếu Hà bị cô đến mức kh thoải mái, lại cảm th vừa để lộ vẻ sợ hãi nên nhướng mày quát:
“Cảnh Minh, vợ ý gì đây? Đêm hôm khuya khoắt muốn dọa c.h.ế.t ai hả?”
Hoắc Cảnh Minh th miệng cô ta nói lời kh khách khí nhưng gương mặt đã hơi tái , liền vội vàng ôm cô ta vào lòng vỗ về an ủi một hồi.
Quay đầu về phía Ôn Kim Dạng, hơi lạnh thấu xương phát ra từ :
“Em đang làm cái gì thế? Đêm hôm khuya khoắt lại phát ên cái gì?”
“ đâu, mang m thứ xúi quẩy này vứt hết ra ngoài , đừng để làm động đến t.h.a.i khí của Khiếu Hà.”
lạnh giọng ra lệnh cho làm.
“Ai dám!”
Ôn Kim Dạng lại phản ứng trái ngược hoàn toàn với vẻ nhu mì thường ngày, cô gầm lên đầy sắc lạnh.
“Chẳng chính nói mãi mãi là phu nhân của nhà họ Hoắc ? Vậy thì một phu nhân như cúng bái em gái trong chính căn nhà của cũng là chuyện bình thường thôi chứ.”
Cô mặc một bộ đồ trắng, thần sắc u uất.
“Ôn Kim Dạng! Em to gan lắm!”
Sắc mặt Hoắc Cảnh Minh vô cùng khó coi, đám làm xung qu sợ đến mức kh dám thở mạnh.
“To gan? to gan thì đã !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-doi-thu-hai/chuong-4.html.]
Ôn Kim Dạng cười lớn.
Trước mặt cô luôn thuận thảo ngoan ngoãn, đây là lần đầu tiên Hoắc Cảnh Minh th nụ cười như vậy trên gương mặt cô.
“ ép , lại hại c.h.ế.t em gái , gì mà kh dám to gan chứ!”
“Chị ơi, em biết chị kh vui vì em dọn vào đây ở, nhưng cũng kh cần lôi cả em gái ra để diễn kịch như thế chứ.”
Bạch Khiếu Hà ở bên cạnh xoa xoa bụng:
“Chị tự diễn kịch thì thôi , đứa bé trong bụng em bị dính vận rủi thì tính .”
Ôn Kim Dạng lại lạnh lùng cười:
“Nếu đứa con của cô vì thế mà mất , thì đó cũng là vì bản thân nó vốn dĩ kh nên đến với thế giới này!”
“Đủ !”
Hoắc Cảnh Minh đột nhiên nổi giận, lao tới bóp chặt cổ tay cô:
“ nể tình em vừa mất em gái nên kh muốn chấp nhặt với em, vậy mà em hết lần này đến lần khác ăn nói xấc xược với Khiếu Hà, còn rủa con của chúng .”
“Em thật sự nghĩ rằng sẽ kh ra tay với em ?”
Trong mắt Hoắc Cảnh Minh thoáng hiện lên một tia sát ý.
khống chế chặt Ôn Kim Dạng, quay sang bảo Bạch Khiếu Hà hãy xả giận .
Bạch Khiếu Hà cũng chẳng khách khí, cũng chẳng cần làm ra tay, cô ta tự bước tới đập nát di ảnh của Ôn Kim Nguyệt thành từng mảnh vụn.
Lại còn cầm l một chiếc búa, nện thật mạnh xuống quan tài.
Mảnh gỗ vụn bay lên b.ắ.n vào mặt Ôn Kim Dạng, rạch ra một vệt máu.
Sợi dây lý trí cuối cùng của cô cũng hoàn toàn đứt đoạn.
Ôn Kim Dạng cứ thế Bạch Khiếu Hà với nụ cười ngạo nghễ trên môi, từng nhát từng nhát một phá hủy thứ mà cô trân trọng nhất.
Cho dù di thể của em gái đã bị hỏa táng, cho dù trước mắt chỉ là một chiếc quan tài rỗng, nhưng trong lòng cô vẫn kh ngăn được sự hoang tàn.
Cô thà rằng chưa từng yêu Hoắc Cảnh Minh.
Khuôn mặt của Ôn Kim Nguyệt qua hình ảnh phản chiếu của lớp kính trở nên vặn vẹo, kéo theo cả Ôn Kim Dạng cũng rơi vào vòng xoáy của ký ức.
Năm đó Hoắc Cảnh Minh mười hai tuổi, dưới sự l lòng của Ôn Kim Dạng, thái độ của dần trở nên mềm mỏng.
biết cô một em gái đang bị bệnh, nên đã lén lút đưa cô đến bệnh viện.
“Kim Dạng, đây là em gái của em ?” Thiếu niên Hoắc Cảnh Minh tò mò vào trong phòng bệnh.
Kim Nguyệt vừa trải qua một ca phẫu thuật, hiện tại khắp cắm đầy ống truyền, tr đáng sợ.
Ôn Kim Dạng bé nhỏ trả lời: “Vâng, thưa thiếu gia, em tên là Kim Nguyệt.”
Hoắc Cảnh Minh thời thiếu niên thương xót em gái đa bệnh này, nắm l tay Ôn Kim Dạng, thề thốt:
“Kim Dạng, em yên tâm, nhất định sẽ coi Kim Nguyệt như em gái ruột của , nhà họ Hoắc chắc c thể chữa khỏi bệnh cho em !”
Chưa có bình luận nào cho chương này.