Cuộc Hôn Nhân Bí Mật 100 Ngày Với Ông Chủ (Chu Vô Ưu - Diệp Lăng Thần)
Chương 107: Quả Nhiên Là Cô Ấy! (1)
- Là ai vậy? - Thẩm Ngũ thiếu gia tỏ vẻ ngạc nhiên trước tin báo này.
đã gọi cảnh sát, nhưng suốt cả đêm qua, chẳng hề phát hiện ra bất cứ ều gì khả nghi. Rốt cuộc là ai đã gọi? Và chuyện gì đã xảy ra?
Với tư cách là Cục trưởng Cảnh sát, việc quan tâm đến những sự việc như thế này là ều hoàn toàn hiển nhiên.
- Chúng chỉ biết cuộc gọi đó do một phụ nữ thực hiện. Cô kh xưng tên, nhưng giọng ệu nghe vẻ vô cùng hoảng loạn và bối rối. - Viên cảnh sát trực ban trẻ tuổi, vốn tháo vát, đã nắm bắt rõ tình hình.
- Các chắc c là đúng địa ểm này kh? - Thẩm Ngũ thiếu gia vẫn còn tỏ vẻ hoài nghi. ngờ rằng phía cảnh sát đã nghe nhầm chi tiết, bởi lẽ đã túc trực ở đây suốt cả đêm qua mà chẳng hề nhận th bất cứ ều gì bất thường.
- Chắc c là đúng địa ểm này ạ. Phòng riêng số 505 của Lãnh Quyết. - Viên cảnh sát trẻ khẳng định chắc nịch.
- Cái gì? - Biểu cảm trên gương mặt biến đổi liên tục chỉ trong chớp mắt.
- Đó chẳng là phòng riêng của Lãnh thiếu gia ? Hiếm khi nào lại gọi cảnh sát. Chắc c chuyện gì đó nghiêm trọng đã xảy ra.
Chẳng lẽ là một vụ án mạng?
Kh thể nào. Dựa trên sự hiểu biết của về Lãnh thiếu gia, ngay cả khi án mạng xảy ra, cũng sẽ chẳng đời nào gọi cảnh sát đâu.
Vậy rốt cuộc thì chuyện quái quở gì đã xảy ra vậy?
- sẽ cùng các . - Thẩm Ngũ thiếu gia tỏ vẻ vô cùng nghiêm trọng. linh cảm rằng sự việc chắc c đã diễn biến theo một chiều hướng tồi tệ nào đó.
Thẩm Ngũ thiếu gia bước vào phòng riêng cùng với hai viên cảnh sát. Tuy nhiên, trái với dự đoán của , bầu kh khí bên trong lại yên tĩnh đến lạ thường, và căn phòng cũng vô cùng ngăn nắp, gọn gàng.
Đôi mắt Thẩm Ngũ thiếu gia ánh lên vẻ ngạc nhiên tột độ. Rốt cuộc là chuyện gì thế này? Dường như chẳng chuyện gì xảy ra cả. Nếu kh sự cố nào, thì tại lại gọi cảnh sát chứ?
Họ nghĩ rằng cảnh sát chúng rảnh rỗi lắm hay ?
Vẻ mặt Thẩm Ngũ thiếu gia tối sầm lại th rõ, nhưng ngay sau đó, nhận th tất cả mọi trong phòng - dù đang ngồi hay đang đứng - đều đang dồn hết sự chú ý về cùng một hướng. Một vài đang vây qu góc phòng đó, khiến kh thể rõ tình hình bên trong.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Xin hỏi, ai là đã gọi báo cảnh sát vậy? - Hai viên cảnh sát cùng cũng tỏ ra ngỡ ngàng. vào hiện trạng của căn phòng, dường như chẳng chuyện gì xảy ra cả. ai đang bày trò đùa nghịch ?
- Là cô ta! Chính cô ta là đã gọi cảnh sát đ! - Tôn Như gần như lập tức bật dậy, lớn tiếng hô hoán trong khi ngón tay chĩa thẳng về phía Chu Vô Ưu. Cô ta gào to hết cỡ để đảm bảo rằng những lời nói sẽ lọt vào tai các viên cảnh sát.
Đoàn cảnh sát liền tăng tốc bước chân, vội vã tiến về phía trước. Thẩm Ngũ thiếu gia vốn là hiếu kỳ bẩm sinh, thế nên cũng bước theo sau họ.
- Chu Đại tiểu thư. - Thẩm Ngũ thiếu gia lộ rõ vẻ ngạc nhiên khi nhận ra Chu Vô Ưu. Tại cô lại ở đây? Cô đang làm gì ở nơi này vậy?
Hơn nữa, tại cô lại vô cớ gọi cảnh sát đến làm gì chứ?
Thẩm Ngũ thiếu gia gọi cô là “Chu Đại tiểu thư” thay vì xưng hô là “chị dâu Ba”.
Giữa hai cách xưng hô này ẩn chứa một sự khác biệt to lớn.
Trong mắt , Chu Vô Ưu hoàn toàn kh xứng đôi với Ba của trên mọi phương diện.
Nghe th giọng nói của Thẩm Ngũ thiếu gia, những trong đám đ nãy giờ chưa nhận ra phụ nữ kia đều thốt lên kinh ngạc khi bỗng chốc vỡ lẽ.
Họ trầm trồ trước sự hồi phục của Chu Vô Ưu, bởi tr cô lúc này cứ như đã biến thành một con hoàn toàn mới vậy.
- Cảnh sát trưởng Thẩm. - Chu Vô Ưu tỏ thái độ vô cùng lễ phép. Cử chỉ và cách ứng xử của cô vô cùng chuẩn mực, đúng theo khuôn phép.
- Cô chính là đã gọi cảnh sát ? - Đôi mắt Thẩm Ngũ thiếu gia ánh lên vẻ tò mò.
- Đã xảy ra chuyện gì vậy?
- Cô ta đã trộm đồ của chúng ! Cô ta đã l trộm chiếc vòng cổ của Vũ Hân và giấu nó vào trong túi xách của .
Ban đầu, Tôn Như chút bất ngờ và thoáng chút lo lắng trong vài giây khi nghe Thẩm Ngũ thiếu gia gọi phụ nữ kia là “Chu Đại tiểu thư”; thế nhưng, nỗi lo lập tức tan biến và nhường chỗ cho niềm hân hoan ngay khi cô ta nhớ ra rằng vị Chu Đại tiểu thư này vốn là một kẻ ngốc nghếch, chậm chạp.
Một tia chán ghét thoáng lướt qua đôi mắt Thẩm Ngũ thiếu gia khi nghe những lời buộc tội của Tôn Như.
Dẫu cho kh hề chấp nhận Chu Vô Ưu là chị dâu của , thì suy cho cùng, cô vẫn là vợ của Ba mà kính trọng. tuyệt đối kh thể dung thứ cho bất kỳ kẻ ngoại đạo nào đẩy cô vào một tình thế khó xử đến nhường này được; chính vì thế...
Chưa có bình luận nào cho chương này.