Cuộc Hôn Nhân Bí Mật 100 Ngày Với Ông Chủ (Chu Vô Ưu - Diệp Lăng Thần)
Chương 179: Cắn Cô Đến Chết
Chu Vô Ưu hoàn toàn sững sờ. Cô đã nh ninh rằng giờ này Diệp Lăng Thần hẳn đã làm . Tại lại vẫn ở nhà?
Hơn nữa, tại lại đột ngột túm l cô như vậy?
Chẳng lẽ đang định tính sổ chuyện hôm qua ?
Dù thì cuối cùng Mạnh Nhược Đình cũng đã trở về, nên chắc hẳn tối qua đã bầu bạn .
Chu Vô Ưu ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt . vẫn tỏ vẻ lạnh nhạt như thường lệ, nhưng trên gương mặt lại hiện lên một biểu cảm mà cô kh thể nào gọi tên được.
Lúc này, cô kh thể đọc được quá nhiều cảm xúc từ đôi mắt . Sự giận dữ và lạnh lẽo trong ánh mắt từ tối qua đã tan biến, thay vào đó là một vẻ bình tĩnh đến lạ lùng.
- Hôm nay kh làm ? - Chu Vô Ưu thầm thở dài một hơi. Sự bình tĩnh bao trùm trên gương mặt khiến tim cô đập thình thịch.
Khóe môi Diệp Lăng Thần khẽ nhếch lên thành một nụ cười mờ nhạt khi nghe cô hỏi vậy.
- đang đợi em.
vẻ như cô đã cố tình chọn đúng giờ này để trở về nhà, vì nghĩ rằng giờ này đã làm .
Chà, xem ra cô đã tính toán kỹ lưỡng đ chứ!!!
Chính vì thế, đã đưa ra một quyết định sáng suốt: ở nhà đợi cô, thay vì làm.
phát hiện ra rằng hôm qua cô đã rời vội vã đến mức quên cả mang theo ví tiền. Đó là lý do quyết định mai phục cô ngay tại nhà, bởi tin chắc rằng cô sẽ quay về để l lại chiếc ví đó.
- Đợi em ? - Chu Vô Ưu ngạc nhiên tột độ. Chẳng lẽ đã ở nhà thay vì làm, chỉ để đợi mỗi cô thôi ?
- Tại lại đợi em? - Cô cảm th hơi bối rối khi nhận được sự ưu ái đặc biệt như vậy.
- Em nghĩ xem? - Đôi mắt Diệp Lăng Thần khẽ ánh lên vẻ tinh nghịch khi đặt câu hỏi đó. Giọng nói của vẫn dịu dàng đến mức khó tin.
“…”
Chu Vô Ưu khẽ lắc đầu, bởi cô thực sự chẳng thể nghĩ ra lý do nào cả. Cô kh thể tin nổi rằng lại sẵn sàng bỏ việc chỉ để đợi cô trở về nhà.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- cần xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng . - Một nụ cười đầy ẩn ý khẽ nở trên khóe môi . Lời nói của ẩn chứa một sự mập mờ đầy chủ ý, nhưng đồng thời cũng nghe tựa như một lời nhắc nhở. muốn nhắc cô nhớ rằng, tối qua đã nghe được cuộc trò chuyện giữa cô và Mạnh Nhược Đình.
Chu Vô Ưu vốn nhạy bén với mọi chuyện kh liên quan đến tình cảm nam nữ. Cô lập tức hiểu ý và nhận ra rằng đã mặt ở đó khi cô gọi ện cho Mạnh Nhược Đình vào tối qua. thể đã nghe trọn vẹn toàn bộ cuộc trò chuyện của họ.
Nhưng ều đó cũng chẳng , bởi dù thì cô cũng chẳng gì che giấu cả. Nếu đã nghe cuộc trò chuyện đó, lẽ ra lúc này cảm ơn cô mới chứ cảm ơn vì sự chu đáo và ân cần của cô.
Tất nhiên, ều này cũng chứng minh rằng tối qua quả thực đã ở bên Mạnh Nhược Đình.
Lúc này, ghé sát vào cô đến mức hơi thở ấm nóng của phả từng luồng lên gò má cô. Cô cảm nhận rõ hơi thở nồng nặc mùi cồn từ phía .
đã uống rượu ? Ngay từ sáng sớm thế này ư?
Diệp Lăng Thần vốn là một đàn cực kỳ kỷ luật. tr chẳng giống kiểu sẽ uống rượu vào sáng sớm chút nào.
Cô vốn bị dị ứng với cồn, thế nên hơi thở nồng nặc mùi rượu của lại khiến đầu óc cô trở nên choáng váng.
Chu Vô Ưu muốn bỏ chạy, nhưng cô đang bị ép chặt vào tường, chẳng còn lối thoát nào khác.
- Cô Mạnh đâu ? - Cô cố gắng l lại sự bình tĩnh và chợt nhớ ra rằng tối qua Mạnh Nhược Đình đã ngủ lại đây. Tuy nhiên, vẻ như lúc này chỉ một ở nhà. Thật lạ khi Mạnh Nhược Đình lại kh mặt ở đây.
Về phía Diệp Lăng Thần, lại đến một kết luận hoàn toàn khác. xâu chuỗi các sự kiện lại bằng cách liên kết câu trả lời của cô với những lời vừa nói trước đó.
vừa nhắc đến chuyện cần xoa dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong , thì cô lại hỏi xem Mạnh Nhược Đình đang ở đâu.
Đôi mắt nheo lại đầy thâm thúy, dù chẳng nói thêm lời nào. cúi đầu xuống, áp môi vào vùng cổ của cô. Sau đó, hé môi và c.ắ.n nhẹ lên làn da mềm mại của cô.
- Ái… - Chu Vô Ưu kêu lên đầy hoảng hốt. Chẳng lẽ sinh năm Tuất ? vẻ thích c.ắ.n khác mà chẳng hề báo trước chút nào.
- Tại lại c.ắ.n em?
- cưới vợ về kh chỉ để ngắm cho đẹp mắt đâu. - Diệp Lăng Thần thì thầm vào tai cô, đôi môi khẽ hé mở. Hơi thở ẩm nóng của phả lên làn da cô, khi bày tỏ ý định của một cách rành mạch.
- Nhưng cũng đâu nhất thiết c.ắ.n em. - Chu Vô Ưu đáp lại gần như theo bản năng. Lúc này, đầu óc cô đã trở nên choáng váng và kh còn suy nghĩ rành mạch được nữa.
sững trong vài giây, nhưng ngay sau đó, một nụ cười nhếch mép hiện lên trên gương mặt .
- Hừm, em nói đúng. Dĩ nhiên là kết hôn đâu để c.ắ.n vợ . Còn một chuyện khác quan trọng hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.