Cuộc Hôn Nhân Bí Mật 100 Ngày Với Ông Chủ (Chu Vô Ưu - Diệp Lăng Thần)
Chương 86: Người Mẹ Của Hai Đứa Con
Mới chỉ hai năm trôi qua, vậy mà Tập Kỳ đã kh còn nhận ra Tần Vũ Đồng nữa ?
Tần Vũ Đồng cảm th như ai đó vừa đ.ấ.m mạnh vào n.g.ự.c . Nỗi đau mà cô chịu đựng lúc này thật sự vô cùng giày vò.
- hai, chậm chạp quá mất. Mẹ và em đã đợi cả ngày trời đ. - Cô bé Đường Chỉ Hy, vốn được cưng chiều hết mực, chạy ùa tới, kéo kéo cánh tay của Đường Trí Mặc vừa càu nhàu.
- Cả hai đứa bé này đều là con của cô ? vẻ ngoài trẻ trung thế kia, thật chẳng thể ngờ cô lại là mẹ của hai đứa con đ! - Tập Kỳ mở to mắt đầy kinh ngạc.
- M nhóc tì này đáng yêu quá mất.
Tần Vũ Đồng chăm chú quan sát , cố tìm kiếm dù chỉ một chút biểu cảm bất thường nào trên gương mặt . Tuy nhiên, trên khuôn mặt chỉ hiện lên một nụ cười hiền từ - nụ cười khiến trái tim cô như đóng băng lại. Cô chưa bao giờ cảm th khoảng cách giữa và lại xa vời đến thế.
- Cảm ơn đã dành thời gian, tạm biệt. - Tần Vũ Đồng chỉ khao khát được rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt, vì sợ rằng sẽ bị ngạt thở bởi bầu kh khí đặc quánh đang bao trùm xung qu.
mẹ của hai đứa con ư?
Họ mới chỉ chia xa chưa đầy hai năm, vậy làm cô thể trở thành mẹ của hai đứa trẻ đã lên bốn tuổi được chứ? Cô cảm th đau đớn tột cùng trước lời châm biếm cay nghiệt .
- Khoan đã. - đàn kia cất tiếng gọi Tần Vũ Đồng khi cô đang dắt hai đứa trẻ bước ngang qua .
Tần Vũ Đồng phản ứng nh. Não bộ cô theo bản năng ra lệnh cho đôi chân dừng bước, nhưng cô lại kh hề quay lại để đối mặt với lần nữa. Cô cảm th tim như hẫng một nhịp, hơi thở trở nên gấp gáp, đứt quãng.
chăng cuối cùng cũng đã nhận ra cô ?
- Cô kh muốn l lại m chiếc vali của ? - Nụ cười trên gương mặt Tập Kỳ càng rạng rỡ hơn khi về phía cô.
- Cô vội vã đến mức sẵn sàng bỏ lại cả hành lý của luôn ?
đưa tay ra giúp cô, đồng thời đẩy m chiếc vali về phía trước khi đang nói chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu-chu-vo-uu-diep-lang-than/chuong-86-nguoi-me-cua-hai-dua-con.html.]
- Cảm ơn . - Với tâm trạng đầy thất vọng, Tần Vũ Đồng ngượng nghịu đưa tay ra đón l những chiếc vali.
Cô biết chắc c một ều rằng đã quên cô từ lâu lắm . Vậy tại cô vẫn cứ cố bám víu vào chút hy vọng mong m cuối cùng chứ?
- Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó ? - Tập Kỳ vẫn kh hề bu tay khỏi những chiếc vali. Thay vào đó, lại cau mày và bất ngờ thốt lên một câu hỏi.
Vì một lý do nào đó mà chính cũng chẳng thể hiểu nổi, bỗng cảm th một cơn nhói đau nơi lồng n.g.ự.c ngay khoảnh khắc cô lướt qua . Cảm giác vừa trỗi dậy trong lòng thật sự đau đớn đến lạ thường.
Hơn nữa, còn cảm giác như đã quen biết cô từ lâu , mặc dù gương mặt cô chẳng hề gợi lại chút ký ức nào, và cũng chẳng thể diễn tả thành lời cái cảm giác thân thuộc .
Nghe th lời nói, Tần Vũ Đồng khựng lại trong giây lát, khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười đầy chua chát.
Ha, thật nực cười làm !
Họ thậm chí đã từng...
Tần Vũ Đồng tự nhủ rằng chuyện quá khứ thì cứ nên để nó ngủ yên trong quá khứ. lẽ sự hiện diện của cô trong cuộc đời quá đỗi mờ nhạt, đến mức thậm chí còn chẳng thể nhớ nổi cô là ai.
- Kh, chúng ta chưa từng. - Tần Vũ Đồng khẽ thở phào, trút hơi thở mà chính cô cũng chẳng hay đã nín giữ b lâu.
Cô dốc hết sức để l lại vẻ bình tĩnh. Thậm chí, khi ngước mắt thẳng vào mắt , trên gương mặt cô còn nở một nụ cười.
- Thưa , câu tán tỉnh đó của sến sẩm quá đ. - Cô cố tình nói thêm.
- Ồ, lẽ đã nhận nhầm cô với khác . - Tập Kỳ đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo. thực sự cảm giác đã quen biết cô, hoặc ít nhất là đã từng chạm mặt cô ở đâu đó trước đây.
Lần này, Tần Vũ Đồng rời thật nh mà chẳng hề nói lời tạm biệt.
Chu Vô Ưu - vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi tại sảnh đón khách - cuối cùng cũng nở một nụ cười rạng rỡ trên môi ngay khi Tần Vũ Đồng cùng hai bảo bối nhỏ của cô xuất hiện trong tầm mắt. Cô sải bước thật nh về phía họ.
Cùng lúc đó, Diệp Lăng Thần - đang đứng cách cô kh xa về phía sau - vẫn đang dõi theo từng cử chỉ, hành động của cô...
Chưa có bình luận nào cho chương này.