Cuộc Phiêu Lưu Của Chú Kiến Vàng
Chương 15: Lúc Khó Khăn Cần Lắm Những Hy Sinh - 1
Cứ thế qua hết mười m ngày, toàn bộ những kẻ sinh sống trên Cánh Đồng X đã mặt nạ đeo cũng như được nhắc nhở liên tục về việc giữ khoảng cách.
Chú Ếch Cốm đã ngắt trụi hơn mười cái lá sen để làm loa th báo mỗi khi bệnh viện th tin khu vực nào dịch đang bùng mạnh cho tất cả biết mà tránh bớt.
Vì suốt ngày la oang oang nên cổ Ếch Cốm bị ảnh hưởng, khô khốc và đôi lúc bị đau.
Sáng nay, khi đôi bạn Kiến Vàng và Sâu X tới th báo chỉ thị mới, chú ta đã ngỏ lời nhờ cả hai về bệnh viện xin bác sĩ Ong cho ít mật để làm dịu bớt cái cuống họng.
Lúc ánh nắng cuối ngày nhạt dần thì hai tình nguyện viên đã trở lại với chiếc lá khô quắn quéo chứa mật ong bên trong.
- Chú Ếch Cốm ơi, chú vào đây l mật ong ạ.
Ếch Cốm đang mơ màng nằm dài trên lá sen, nghe tiếng Sâu X gọi lớn liền nhảy nhót vào bờ.
Mật ong là loại thức ăn quý trên Cánh Đồng X này, và khi dịch bệnh bùng phát, nó càng trở nên quý hơn.
Các Ong, chị Ong đều làm trong bệnh viện nên khi bác sĩ Ong tuyên bố nó là phương t.h.u.ố.c duy nhất thể dùng để chữa trị trong lúc này thì chẳng giọt nào được tuồn ra bên ngoài cả, thành thử muốn mua hay đổi cũng kh được.
- Ôi, cảm ơn hai cháu nhé, chú đợi mãi.
Ếch Cốm đón l chiếc lá, nói xong liền lùi ra xa và một hơi uống sạch sành s.
- Dạ, vì đang lúc chúng cháu đem mật ong cho chú thì cháu bị vấp té và làm đổ hết, sau đó quay lại xin bác sĩ Ong thêm. – Sâu X cúi đầu, tiếc rẻ.
- Lần sau hai đứa nhớ cẩn thận chút, bây giờ một giọt mật là quý hiếm đ.
Nói xong, Ếch Cốm thè lưỡi l.i.ế.m cái lá khô đến độ chẳng còn dấu vết gì của mật ong mới thả cho nó rơi xuống và đeo mặt nạ vào, tiến về phía đôi bạn nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này, Kiến Vàng mới buồn rầu báo cho chú Ếch Cốm biết rằng bác sĩ Ong vừa phát hiện ra, dịch bệnh này ngoài việc lây qua đường nói chuyện trực tiếp còn thể lây gián tiếp qua các ngọn cỏ.
Bằng chứng là khi Bọ Ngựa nọ thuộc nhóm tình nguyện viên bị phát hiện mắc bệnh thì những nhà mà từng đưa thức ăn đến đều bị theo trong khi họ kh hề nói chuyện với nhau.
- Ồ, lẽ là dịch bệnh bám vào chân của ta, sau đó bám vào cỏ.
Ếch Cốm vừa nói vừa nhảy lên chiếc lá sen và ra hiệu cho cả hai nhảy lên cùng .
Tiếp đó, nó dùng một chân thò xuống nước, khua đều đều cho chiếc lá chuyển động, đưa cả ba đến gần cuối bên kia bờ ao, nơi những khóm cây lá dài và sắc bén đua nhau mọc um tùm.
- Đây là cây gì vậy ạ?
Kiến Vàng vừa hỏi vừa ngửi vòng qu. Thứ hương thơm dịu dịu mang đến cảm giác thoải mái khiến nó tỉnh táo hẳn sau một ngày mệt nhoài đo mặt nạ cho xóm cư ngụ cuối cánh đồng.
- Sả đ, đây là một loại cây thơm và tác dụng khử khuẩn. Hồi nhỏ chú bị ghẻ ghê lắm, nhờ mẹ chú gặm l củ của nó, làm nát và thoa nước khắp thân chú, sau đó nhúng chú xuống ao mà hết ghẻ đ. Sau này thì ngày ngày chú đều tắm bằng sả. Chú đã định giữ những bụi sả này cho riêng .
Nghe chú Ếch Cốm nói vậy, đôi mắt Kiến Vàng bỗng lóe sáng lên. Tuy chú chưa nói gì thêm nhưng nó đã hiểu được ý chú, rằng chú đang muốn chỉ cho nó biết tác dụng của loại cây này để ứng dụng vào c tác phòng chống dịch bệnh.
Rong ruổi khắp cánh đồng cỏ hơn mười ngày nay, kh th nơi nào mọc những bụi cây này, lại thêm giọng ệu và ánh mắt của chú Ếch Cốm nên Kiến Vàng hiểu chú quý thứ thần d.ư.ợ.c đã chữa trị cho tấm thân ghẻ lở của chú trở nên biếc x và mịn màng.
Giờ chú đã ngỏ lời với nó và Sâu X thì hẳn chú cũng biết số phận của những bụi sả này , cũng như mật ong, ngày càng khan hiếm.
- Chú Ếch Cốm, vậy là chú đồng ý tặng mớ sả này cho bệnh viện làm t.h.u.ố.c khử khuẩn ạ? – Kiến Vàng lí nhí hỏi thêm cho chắc.
- Đúng. Chú muốn hai cháu hiểu kh chú ích kỷ mà vì chú kh biết dịch bệnh sẽ bám vào chân Bọ Ngựa sang thức ăn. - Ếch Cốm phân trần.
- Chúng cháu hiểu ạ. Chú Ếch Cốm thật sự tốt. Cháu tin khi t.h.u.ố.c khử khuẩn thì Cánh Đồng X xem như tiến thêm một bước lớn trong c cuộc đẩy lùi dịch bệnh ạ. Lúc , tất cả sẽ biết ơn chú. – Sâu X nh nhảu chen vào, dùng lời nịnh nọt xoa dịu Ếch Cốm.
Được khen đương nhiên Ếch ta vui, hơn nữa còn nhẹ lòng vì khỏa lấp được nỗi xấu hổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.