Cuộc Phiêu Lưu Của Chú Kiến Vàng
Chương 2: Lang Thang Và Bị Bắt - 2
Phía trên bàn hai chú Kiến Đen tr gầy gò bé xíu, đang cố nâng chiếc lá chứa những giọt sương vừa l ban sáng vào rót thêm để tăng tốc độ cho dòng chảy vì tên Kiến cai ngục cứ quát mắng.
Thường ngày vẫn là hai Kiến Đen to khỏe làm việc này, hôm nay cả hai đều đau bụng nên mới đổi hai tên gầy gò tới thay ca.
Rót nhiều nhiều vào. Chúng mày làm ăn chậm chạp thế. Vẹo cổ tao này. – Tên cai ngục gầm ghè.
Vâng… vâng ạ.
Hai Kiến Đen bé nhỏ bị giọng ệu gay gắt kia làm cho sợ sệt đ.â.m ra run chân, trút một lần hết trọi sương trên lá xuống.
Thế là, một dòng nước tràn trề tuôn ào ào, đến đầu lá cỏ thì tạo thành một giọt sương khổng lồ, rơi tõm vào cái miệng đang há hốc khiến Kiến cai ngục bị ngợp ngã ngửa ra đất, bất tỉnh.
Từ trên cao, hai Kiến Đen vội vàng lao tới mép bàn tr xuống. Chúng th Kiến cai ngục nằm chỏng chơ, ướt sũng thì liền rủ nhau bò xuống, khiêng cấp trên ra ngoài phơi nắng.
Trong khi Kiến Vàng còn đang ngơ ngác theo ba cái bóng, hai dọc, một nằm ngang kia thì bỗng nghe tiếng cười sặc sụa vang sau lưng .
Dù mệt nhưng nó vẫn cố ngoái đầu lại xem thử.
Ha… ha, bể cái bụng mất thôi. Lần đầu th vui thế đ. – Sâu X vừa nói vừa cười chảy cả nước mắt.
Tiếp đó, Sâu X bò lại gần tên tù mới, chăm chú quan sát. Tr cái bộ dạng kẻ đối diện, nó biết rằng Kiến Vàng đang đói.
Nó kh chần chừ, ục ịch trở lại chỗ cũ, lựa m cọng cỏ non mang đến, đặt trước mặt Kiến Vàng và bảo hãy mau ăn.
chỉ biết ăn trái cây chín mọng thôi. – Kiến Vàng chảy nước mắt, thều thào.
Trong đây làm gì trái cây chín mọng chứ? Nếu còn muốn sống tới ngày mai thì hãy tập ăn cỏ . kh định đứng lên và thoát khỏi đây ?
Vừa khuyên, Sâu X vừa đẩy cọng cỏ ống về phía miệng Kiến Vàng.
Sáng nay, bọn Kiến Đen phát thức ăn cho Sâu X thì lọt vào vài cọng cỏ ống non nên nó để dành, phần cuối cuống cỏ mềm và hơi mọng nước nên nó cho rằng Kiến Vàng sẽ ăn được thay cho trái cây chín.
Th Sâu X ân cần quan tâm , Kiến Vàng xúc động lắm. Nó nhấc chân gạt giọt nước mắt, nhổm dậy, ngoạm l cọng cỏ ống.
Tuy mùi vị thật khác lạ nhưng nó vẫn cố ăn vì nó muốn được sống.
Khi bị nhốt vào cái nơi bẩn thỉu và tối thui này, nó mới khao khát ánh Mặt Trời ngoài kia, nó kh muốn bu xuôi chịu c.h.ế.t và làm ểm tâm cho Kiến Chúa vào sáng mai.
Ăn hết hai cọng cỏ thì Kiến Vàng tỉnh táo lại, chân cũng thể khua lên khua xuống, di chuyển linh hoạt hơn nhiều.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này, nó mới rõ bạn tù chung cảnh ngộ với , đó là một con Sâu béo núng nính, x lè, hai mắt to đen lồi ra như ốc nhồi.
Cám ơn Sâu X. – Kiến Vàng tiến lại gần bạn mới, tỏ vẻ biết ơn.
Th kẻ cùng cảnh ngộ nên giúp thôi. Này, bọn Kiến Đen nói bao giờ bị đưa làm thức ăn chưa? – Sâu X vừa nhâm nhi lá cỏ vừa hỏi nhỏ.
Kiến Chúa bảo rằng sáng mai sẽ dùng làm ểm tâm. Còn thì bao giờ? – Kiến Vàng buồn rầu trả lời hỏi.
thì khoảng hơn mười ngày nữa sẽ biến thành món khai vị của Kiến Chúa trong tiệc mừng thọ.
Th Sâu X thản nhiên trả lời, Kiến Vàng ngạc nhiên.
Thái độ này là tinh thần bất khuất dũng cảm mà các chị Kiến trong khu vườn vẫn thường hay nói với nó kh nhỉ?
kh sợ c.h.ế.t Sâu X? – Kiến Vàng ngơ ngác hỏi.
Sợ chứ, thế nên đang tìm đường bỏ trốn đây. – Sâu X cười đắc ý.
Trốn ư? Bằng cách nào thế…
Đang lúc Kiến Vàng hỏi thì Sâu X đưa chân lên ra dấu im lặng bởi th hai Kiến Đen đã trở vào.
Chúng nối đuôi nhau leo lên bàn và thu dọn mớ lộn xộn do chúng bất cẩn gây ra ban nãy, hại cấp trên giờ đang nằm phơi râu phơi ria trên tảng đá ngoài trời nắng to.
Chờ tối đến, sẽ nói cho nghe về kế hoạch vượt ngục.
Sâu X ghé sát vào Kiến Vàng, khẽ nói lũn đũn bò vào góc khuất, nằm cuộn thành cuộn tròn vo, nhắm mắt.
Bắt chước kẻ trước, Kiến Vàng cũng lùi về phía sau m bước và duỗi thẳng chân cho đỡ mỏi.
Trong tâm trí của Kiến Vàng lúc này đang nghĩ rằng cần để cơ thể khỏe khoắn thì mới cơ hội vượt qua đám Kiến Đen hung hăng mà tẩu thoát.
Chốc chốc, Kiến Vàng đưa mắt sang Sâu X, khi th bạn mới béo ú thở đều đều, kh nhúc nhích, ngo ngoe gì nữa thì nó hiểu Sâu X đã ngủ .
Ăn ngủ ều độ thế này, chẳng trách Sâu ta béo ú ụ.
Kiến Vàng lên nóc nhà ngục tối om và thở dài vì nhớ những ngày tháng êm đềm trong khu vườn trĩu quả, nơi qu năm đều đầy ắp thức ăn cùng những tiếng cười đùa của các Kiến , Kiến chị.
Nó nằm mơ cũng chưa từng nghĩ tới lúc mọi thứ tan tành thế này. Đại gia đình Kiến của nó đã chẳng còn , một số thì c.h.ế.t, một số thì tán loạn tháo thân, kh biết họ ở đâu mà tìm kiếm nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.