Cuộc Phiêu Lưu Của Chú Kiến Vàng
Chương 20: Chiến Thắng Dịch Bệnh - 2
Sâu X và Kiến Vàng trố mắt nhau chẳng ai bảo ai, cả hai cong chân chạy vào bụi rậm, nơi bác Ốc Sên đang lọ mọ gặm từng ngọn cỏ non rời ra khỏi gốc.
Sống cùng bác , bữa sáng của các bé Cào Cào sẽ biến thành bữa trưa, bữa trưa thì thành bữa tối và bữa tối thì để sáng mai ăn nhưng cuối cùng nó cũng sẽ biến thành bữa trưa.
- Để chúng cháu giúp bác. – Kiến Vàng nh nhảu nói dùng hai chiếc càng của cắt những lá cỏ non mềm.
- Hai cháu đến chơi đ à? Bác l cỏ từ lúc Mặt Trời chưa mọc đ.
- Và giờ nó sắp lặn . – Sâu X ghé sát vào Kiến Vàng và nói.
Được Sâu X và Kiến Vàng hỗ trợ, chẳng m chốc mà bữa sáng ngon ngọt của các bé Cào Cào đã sẵn sàng.
Bọn chúng reo lên thích thù nh chóng sà vào đám lá cỏ, ăn vội vã.
- Từ từ nào. – Kiến Vàng vỗ vào lưng một bé Cào Cào khi th nó bị mắc nghẹn vì ăn quá nh.
Để lại những chú Cào Cào con đang vui sướng trên đám lá cỏ, bác Ốc Sên cùng Kiến Vàng và Sâu X đến dưới gốc cỏ cú ngồi nghỉ ngơi.
Trước đây, bác Ốc Sên luôn cảm th bản thân vô dụng khi cứ lẩn quẩn trong bụi cỏ già nhưng quyết định theo hai bạn trẻ phiêu lưu đã giúp bác tìm th giá trị của .
- Các cháu đã dự định gì chưa? Các cháu muốn ở lại đây luôn kh? – Bác vừa nhai cỏ vừa hỏi.
- Cháu và Sâu X sẽ tiếp tục lên đường khám phá những vùng đất mới ạ. – Kiến Vàng đáp.
- Còn bác sẽ ở lại đây và chăm sóc các bé Cào Cào cho đến lúc chúng thể tự lo cho bản thân. Bác cảm th thích hợp và vui với lựa chọn này.
Trước lúc bác Ốc Sên nói ra những lời này thì Kiến Vàng cũng đã đoán biết trước.
lẽ đến một lúc nào đó, nó và cô bạn Sâu X cũng sẽ giống bác , dừng chân trên một vùng đất mà cả hai muốn sống đến hết đời, nơi mà cả hai nhận th bản thân sẽ làm được những việc ý nghĩa, giá trị.
Sâu X cảm th buồn khi nghĩ đến cuộc hành trình sắp tới sẽ kh còn bóng dáng chậm chạp, mò mẫm của bác Ốc Sên dù rằng trước đó, nó từng cảm th bác thật phiền, làm chậm bước chân của nó cùng Kiến Vàng.
Nó nhận ra bất kỳ ai cũng giá trị của riêng họ. Họ kh làm tốt việc này nhưng thể sẽ làm xuất sắc một việc khác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nếu là nó, nó sẽ kh thể chăm lo cho đám Cào Cào hiếu động kia được. Nó sẽ xách chúng ném vào bụi rậm và buộc chúng tự kiếm cỏ non mà ăn, kh chăm bẵm chúng như bác.
Lưu luyến đến m thì cũng đến lúc chia tay. Cả hai đứng dậy, chào tạm biệt bác Ốc Sên.
- Cháu xin lỗi bác vì ban đầu, cháu đã cho rằng bác thật phiền phức. – Sâu X lí nhí cất tiếng.
- Bác hiểu mà. Nhưng sau tất cả, hai cháu đã cố gắng đưa bác theo cùng để bác thể đến được vùng đất ấm áp này. Bây giờ, hãy và tìm ra nơi sẽ níu bước chân . Sau những tháng ngày tung hoành của tuổi trẻ, chúng ta đều muốn ở lại nơi cho ta cảm giác yên bình và hạnh phúc. Cố lên nhé hai bạn trẻ.
Sâu X và Kiến Vàng cùng nhào đến, ôm l bác Ốc Sên lần cuối trước lúc lên đường.
Đám Cào Cào con th vậy cùng ùa tới, xúm xít xung qu. Tiếng cười của họ khiến những chị Cuốn Chiếu gần đó cũng giật , vội cuộn tròn lại.
Rời khỏi nơi cư ngụ của bác Ốc Sên cùng đám Cào Cào, cả hai nh chóng đến chào tạm biệt chú Ếch Cốm.
Ếch ta đang nằm vật vờ trên lá sen, nghe tiếng Kiến Vàng gọi thì ngay lập tức bật dậy, dùng chân chèo chiếc lá sen lại gần bờ.
- Chào chú Ếch Cốm, chúng cháu đến để chào tạm biệt chú.
- Hai đứa định đâu? - Ếch Cốm lồi mắt ra khi nghe Kiến Vàng nói.
- Chúng cháu tiếp tục hành trình tìm kiếm giá trị của bản thân ạ. – Sâu X nh miệng trả lời.
- tốt. Tuổi trẻ nên và khám phá. Muốn bơi một vòng qu ao kh?
Nói , Ếch Cốm khoát chân cho chiếc lá sen chạm bờ. Kiến Vàng và Sâu X nh chân nhảy lên.
Chiếc lá sen theo hướng gió trôi chầm chậm qua những rặng cỏ vừa non vừa già.
Cả ba đều nằm ngửa mặt trên vòm trời trong x vài đám mây trắng đang nhởn nhơ rong chơi, hóa thành nhiều hình dạng.
Kiến Vàng mở to mắt, thu hết khoảnh khắc đẹp này vào và ghi nhớ.
Cuộc hành trình tuy vất vả nhưng đã cho nó gặp được những bạn bè tốt và giúp nó trở nên mạnh mẽ, trưởng thành.
Nó tự hào vì được sinh ra, được lớn lên để được góp một phần sức lực giúp Cánh Đồng X trở lại nhịp sống bình thường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.