Cuộc Phiêu Lưu Của Chú Kiến Vàng
Chương 26: Làm Ơn Mắc Oán - 2
Lúc Ếch Cốm quay lại bệnh viện thì th dũng sĩ Bọ Ngựa đang vỗ ngực, xung phong dẫn một đội binh lính sang lãnh thổ của Kiến Đen để giải cứu tù binh.
- Kh được, cách này quá nguy hiểm, kh những kh cứu được tất cả mà chúng ta còn thể bị bọn chúng bắt.
Kiến Vàng cũng vừa về tới, nghe đề xuất của dũng sĩ Bọ Ngựa thì vội vàng chạy ra và cắt ngang lời ta.
Dũng sĩ Bọ Ngựa giương mắt kẻ đã cướp vị trí chỉ huy của từ từ tiến lại phía Kiến Vàng.
- Vì chú mày kh là cư dân của Cánh Đồng X, chú mày chỉ ghé qua đây và sống tạm bợ nên chú mày sẽ kh thương xót hay lo lắng gì khi th các bạn bị bắt cả. – Dũng sĩ Bọ Ngựa trừng mắt, gằn giọng nói.
Một vài kẻ bắt đầu gật gù, tán thành ý của ta.
Tất cả bàn tán xôn xao hồi lâu và một nhóm cư dân của Cánh Đồng X nh chân di chuyển sang phía "dũng sĩ rởm".
- Kh, đừng làm vậy. Trận chiến vừa đã khiến nhiều binh lính bị thương. Chúng ta kh nên mạo hiểm. – Kiến Vàng đưa chân lên, từ tốn khuyên can.
- Đây kh là mạo hiểm. Đây gọi là tình đồng đội. Hãy chống mắt lên và xem chúng ta đưa họ về như thế nào. Nếu chú mày bị bắt, chú mày sẽ hiểu cảm giác mong đồng đội đến giải cứu là như thế nào.
Dũng sĩ Bọ Ngựa nâng chiếc càng dính đầy bùn đất lên, đẩy Kiến Vàng lùi lại hiên ngang bước .
Bộ dạng của ta vẫn ngạo nghễ dù rằng đôi cánh lụa đã rách te tua, cụt ngủn. Theo sau ta là nhóm cư dân bao gồm những Bọ Ngựa, Xiến Tóc, Châu Chấu và Cào Cào.
- À, quên mất. bạn của chú mày đâu nhỉ? Từ đầu trận chiến đã kh th cô ta. Nói xem, cô ta đã bỏ và theo quân địch kh?
ta dừng lại, vừa nói vừa cười khinh khỉnh xong lại tiếp tục cất bước.
Bác sĩ Ong lắc đầu ngao ngán theo bọn họ tất tả chạy vào trong để thăm khám cho các bệnh nhân. Các y tá Ong cũng lủi thủi theo chân bác.
Nội bộ bỗng trở nên lục đục nên tất cả đều chung một suy nghĩ về viễn cảnh phía trước, đó là các cư dân nơi đây sẽ biến thành nô lệ, phục dịch cho bọn Kiến Đen hống hách.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Chỉ huy, tiếp theo chúng ta nên làm gì? Xin chỉ huy ra lệnh. – Chị Chuồn Chuồn Ớt lên tiếng phá tan bầu kh khí trầm mặc.
- Đúng. Chúng ta cần chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo chứ. Xin chỉ huy ra lệnh. – Một chú Dế tiếp tục cất lời.
Kiến Vàng ngẩng đầu lên một lượt l lại tinh thần, phân phó c việc, nhiệm vụ cho tất cả.
Bức tường đất lại tiếp tục được đắp cao lên và những viên sỏi cũng được chuyển đến.
Kh ai trong số họ muốn cánh đồng cỏ xinh đẹp này rơi vào tay bọn Kiến Đen cả. Họ quên hết mệt mỏi, chỉ ăn vội vài cọng cỏ ra sức làm việc đến tận chiều tối.
Sau khi cắt cử lính c tại các chốt trên bờ tường đất, Kiến Vàng tìm tới nơi trú ngụ của bác Ốc Sên và đám Cào Cào con mồ côi.
Vì là ểm cuối cùng của cánh đồng cỏ nên kh khí nơi đây vẫn yên bình.
Bác Ốc Sên kiên nhẫn nghe Kiến Vàng tâm sự về những chuyện vừa xảy ra động viên nó hãy cố gắng, suy nghĩ tích cực lên.
- Đừng vì chút tự ái, tức giận mà ảnh hưởng cục diện? Hãy chỉ huy họ và giành l chiến tg. Bác tin cháu sẽ làm được.
- Bọ Ngựa luôn ác cảm với cháu dù rằng cháu đã cứu . Bác biết kh? nói rằng Sâu X đã theo bọn Kiến Đen, phản bội Cánh Đồng X. Lẽ ra cháu kh nên cứu nhỉ? – Kiến Vàng cúi đầu, lí nhí nói.
- ta sẽ nhận ra sai lầm thôi. Cháu hãy khiến tất cả phục vì tấm lòng nhân ái, rộng lượng. Hãy cứ cho và đừng cảm th thiệt thòi. Bọ Ngựa kh nhận ra nhưng kh là những kẻ khác kh nhận ra. Bằng chứng là nhiều kẻ ở lại cùng cháu. Còn về chuyện của Sâu X, chúng ta chỉ thể đợi.
Bác Ốc Sên l một cọng cỏ ống non mềm đưa cho Kiến Vàng. Nó nhận l và cho vào miệng nhai.
Nó nhớ Sâu X. Nó kh tin cô bạn theo lũ Kiến Đen, càng kh tin cô bạn sẽ bỏ trốn đâu đó vì sợ hãi.
Và nó cũng lo cho những kẻ cùng dũng sĩ Bọ Ngựa. Đi giải cứu tù binh như thế khác nào nạp mạng đâu.
Bóng đêm mỗi lúc một đậm dần và nhạt dần. Lúc Kiến Vàng thức giấc thì Mặt Trời vẫn chưa xuất hiện. Nó vén chiếc lá cỏ ướt đẫm sương bước ra và giật khi th một tên Kiến Đen đang lù lù đứng trước mặt .
Chưa có bình luận nào cho chương này.