Cuộc Phiêu Lưu Của Chú Kiến Vàng
Chương 29: Trận Chiến Cuối Cùng - 1
Những chiếc râu, những đôi chân dài và đôi cánh của chúng hoạt động liên tục, kh cho bọn Kiến Đen cơ hội tiếp cận. Khung cảnh trong tổ Kiến trở thành một mớ hỗn độn.
- Bên này.
Theo tiếng hô của Nhện Nhảy, tất cả rẽ vào khu vực đang được xây dựng dang dở, chưa nhiều Kiến ở vì nếu chúng cứ lao ra cửa chính sẽ bị đám Kiến Đen từ phía trước dồn xuống chặn lại.
Qua hồi lâu, cả bọn cũng tìm được lối ra và chạy cật lực về phía vũng nước.
Các Xiến Tóc và Bọ Ngựa mau mắn cắt những chiếc lá lớn thả xuống và tất cả nhảy lên, dùng chân khua nước bơi .
Phía trên bờ, đám Kiến Đen bất lực la hét, khua chân vào khoảng kh.
Tờ mờ sáng, cả bọn cũng về gần tới Cánh Đồng X nhưng vì quá kiệt sức, chúng chui vào một đám cỏ rậm rạp để nghỉ chân. Tận khi ánh mắt trời ló dạng, chúng mới choàng tỉnh.
Trong khi Nhện Nhảy đang xoa bóp m cái chân của thì dũng sĩ Bọ Ngựa khoan khoái tiến ra tắm nắng, vỗ cánh, búng chân t tách.
- Lần này con Kiến Vàng kia sẽ sáng mắt ra cho mà xem. đã đưa được các em trở về. – Dũng sĩ Bọ Ngựa tự hào lên tiếng.
- đã khiến chúng sắp biến thành bữa ăn của Kiến Chúa thì đúng hơn. – Một Cào Cào đáp lời.
- Đ là kế hoạch. Chúng ta vờ cho chúng bắt thì mới cơ hội cứu các em khác chứ. – Dũng sĩ Bọ Ngựa cố bào chữa cho hành động ngu ngốc của .
- Kh. đã kh hề nói trước với chúng về kế hoạch này. – Châu Chấu lớn giọng nói.
Tất cả đồng loạt đứng lên, chằm chằm vào dũng sĩ Bọ Ngựa. ta lùi m bước nh chóng l lại vẻ oai vệ.
- Nhưng kết quả là kh ai trong chúng ta bị gì cả. Chiến đấu kh quan trọng quá trình mà là kết quả. các bạn lại chỉ trích trong khi liều mạng lao vào sào huyệt của địch còn tên chỉ huy Kiến Vàng thì lại đang nhởn nhơ ở Cánh Đồng X?
Nhện Nhảy vốn dĩ chẳng muốn xen vào cuộc cãi vã, tr c giành quyền của đám cư dân kia nhưng khi nghe cái tên khoác lác kia nhắc đến Kiến Vàng với giọng ệu đầy chỉ trích thì nó kh thể nào làm ngơ được. Ngay lập tức, nó nhảy ra, chỉ vào mặt dũng sĩ Bọ Ngựa mà quát.
- Đồ vô ơn. Nếu kh vì ngưỡng mộ tấm lòng của Kiến Vàng thì đã kh vượt đường xa, mạo hiểm đến đây giải cứu và các bạn của . Lòng đố kỵ đã che mờ mắt , khiến kh ra được những việc ý nghĩa mà Kiến Vàng đã làm cho Cánh Đồng X.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nói xong, Nhện Nhảy liền nhảy về Cánh Đồng X. Theo chân nó, đám Cào Cào, Châu Chấu và Xiến Tóc cũng lũ lượt theo sau khi ném cho dũng sĩ một cái kh thiện cảm.
Tr th Nhện Nhảy và các bạn trở về bình an, Kiến Vàng, bác sĩ Ong, Ếch Cốm và những kẻ khác đều mừng rỡ.
Kiến Vàng ôm l Nhện Nhảy và rối rít cảm ơn bạn dù mới quen biết chưa lâu nhưng đã liều giúp đỡ các cư dân, giải cứu họ về an toàn.
- kh th Sâu X đâu cả. Khắp nhà ngục đều kh . – Nhện Nhảy cúi đầu, buồn bã nói.
- lẽ đã lạc ở đâu đó. – Kiến Vàng nói như thể tự trấn an .
Xung qu nó, những tiếng bàn luận to nhỏ vang lên. Kẻ thì cho rằng Sâu X đã bỏ khỏi nơi đây để tránh liên quan đến cuộc chiến. Kẻ thì cho rằng Sâu X thể đã trở thành bữa ăn giàu chất dinh dưỡng cho Kiến Chúa.
Tuy vậy, Kiến Vàng vẫn tin tưởng Sâu X, tin cô bạn sẽ kh vì sợ hãi mà bỏ nó, càng tin rằng cô bạn sẽ kh gặp chuyện nguy hiểm.
Tối đến, Kiến Vàng leo lên ụ đất cao làm nhiệm vụ c gác. Nó hướng ánh mắt về khoảng kh đen kịt trước mặt và cầu mong Sâu X được bình an.
- Chào chú em.
Dũng sĩ Bọ Ngựa vừa nói vừa tiến lại gần và ngồi xuống bên cạnh Kiến Vàng.
Sau khi bị Nhện Nhảy mắng thẳng mặt, ta đã tỉnh ngộ và nhận ra bản thân thật tồi tệ.
ta đã ngồi dưới gốc cỏ cú từ sáng đến tận tối để suy nghĩ và giờ ta mới l hết can đảm để tìm Kiến Vàng.
- Chào , chân đã bớt đau chưa? – Kiến Vàng lom lom vào khớp chân bị sưng lên của Bọ Ngựa và hỏi.
- Chỉ là vết thương nhỏ thôi. Mà Kiến Vàng này, xin lỗi chú nhé. Xin lỗi vì tất cả những lời nói và hành động kh tốt đẹp của . – Bọ Ngựa cúi đầu, vân vê hai chân trước, lí nhí cất lời.
- Kh cả. Chúng ta hãy cùng cố gắng gìn giữ Cánh Đồng X. Mai này, em cũng sẽ thôi, kh ở đây mãi được. Đến lúc đó, vị trí này cũng sẽ thuộc về .
- Ừ, cùng cố gắng. Nhưng cũng kh mong vị trí này nữa đâu. kh thích chiến tr nữa. xấu hổ khi nghĩ rằng nhờ chiến tr mà sẽ được cả cánh đồng xem trọng. Thật xấu hổ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.