Cuộc Sống Hậu Tận Thế
Chương 37: Sao Ngài Lại Ở Đây
lượng khổng lồ mà cô cảm nhận được đến từ cốt lõi của Raphlet. Yuriel, đã lắp lại khóa an toàn, tiến lại gần ta.
“ ngài lại đến đây? Chẳng ngài nói rằng c chúa kh thích Ngài . Nếu c chúa phát hiện ra Ngài thì ?"
Yuriel liên tục đặt câu hỏi. Raphlet gỡ những chiếc lá vướng trên tóc Yuriel khi tiến lại gần và nói.
"Ta đã lo lắng cho em."
liếc những chiếc lá và đôi mắt của Yuriel trong giây lát, phủi tay. Những chiếc lá, màu sẫm hơn cả đôi mắt của Yuriel, rơi xuống sàn.
Raphlet xòe hai lòng bàn tay ra như thể muốn xin khẩu s.ú.n.g mà Yuriel đang cầm. Yuriel đương nhiên đưa s.ú.n.g cho và hỏi một câu.
“ chủ. Ngài thường kh dùng súng, kh?”
“Đúng vậy. Tuy nhiên, nếu trên lũ quái vật còn sót lại dấu vết của kiếm thì sẽ khó xử lý, vì vậy lần này ta định dùng súng. Nếu là súng, ngay cả c chúa cũng sẽ nghĩ là do em làm. Còn bao nhiêu viên đạn nữa vậy?”
" Còn b.ắ.n được bốn phát.”
Yuriel bình tĩnh nói. Cô vẫn bốn viên đạn như trước, nhưng khi khẩu s.ú.n.g nằm trong tay Raphlet, cô cảm th yên tâm hơn bao giờ hết.
“Được . Em thể chỉ đường cho ta đến chỗ con quái vật kh?”
“Vâng! À, nhân tiện, thưa chủ. ều gì đó kh ổn với con quái vật này.”
Yuriel cau mày và nói thêm.
Con quái vật cuối cùng còn sót lại khó mà diễn tả được, nhưng nó tỏa ra một lượng khó chịu. Nó khác với sự khó chịu mà cô cảm nhận được từ hầu hết các con quái vật khác.
Trời u ám, oi bức và khó chịu hơn.
Th Yuriel lo lắng với vẻ mặt nghiêm nghị, Raphlet do dự và nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
“Đừng lo, ta đây .”
Yuriel mỉm cười với ánh mắt lấp lánh khi một bàn tay mà cô kh thể với tới chạm vào cô.
Kh hiểu , sau cuộc cãi vã lúc đó, r giới của Raphlet dường như đã bị thu hẹp lại một chút.
Yuriel mỉm cười rạng rỡ và gật đầu.
“Đúng vậy! Với sự giúp đỡ của chủ em thể làm được mọi thứ!”
Yuriel nghiêng lại gần và thì thầm.
“Nếu ngài thể nói chuyện thoải mái như trước, em nghĩ em sẽ ổn hơn…”
"Kh được."
Lời từ chối sắc bén như lưỡi kiếm khiến Yuriel, mà đôi mắt đang sáng lên, lắc đầu một cách ủ rũ.
Dù thì cũng kh tệ lắm. Giờ thì chủ cũng kh còn bảo cô quay lại trang viên Mogris nữa!
Chỉ cần cô kiên nhẫn ở bên cạnh ngài , chẳng m chốc ngài sẽ lại cảm th thoải mái như trước.
Cô muốn tìm hiểu trước khi chờ đợi, nhưng Yuriel kh thể hiểu rõ những lo lắng của Raphlet là gì.
Khi hỏi Baraha về Raphlet, dường như đã nhận th ều gì đó, ta im lặng và kh nói gì. Cô ngừng đuổi theo ta vì cô biết rằng một khi ta đã im miệng, ta sẽ kh nói gì ngay cả khi c.h.ế.t.
Khi Yuriel kết thúc khóa huấn luyện, Baraha thỉnh thoảng lại đến gặp cô và nói, "Chờ một tháng nữa, cô sẽ biết." Kh, nghĩ một tuần là đủ . ta lẩm bẩm những lời tương tự biến mất.
Dường như tên Baraha ngu ngốc đó kh biết rằng hành động của càng khơi dậy sự tò mò của mọi .
Yuriel, mải suy nghĩ một lúc, kh nh chóng nhận ra con quái vật đột nhiên tiến đến gần.
Raphlet nhận th con quái vật đang đến gần trước Yuriel. Con quái vật nhảy qua bức tường của mê cung và lao về phía Yuriel. Yuriel kh thể thoát khỏi sức mạnh của con quái vật từ trên cao và bị đóng băng.
Móng vuốt của con quái vật tiến sát cổ Yuriel. Cô nhắm chặt mắt, nhưng kh cảm th đau. Đó là nhờ Raphlet, đã vòng tay trái ôm l Yuriel và lùi lại. Sau đó, cô nghe th tiếng s.ú.n.g vang lên.
Khẩu s.ú.n.g giảm th kh gây ra nhiều tác động dù được b.ắ.n ngay sát tai.
Ba phát s.ú.n.g vang lên liên tiếp, và cô cảm th con quái vật đổ gục xuống sàn. Yuriel từ từ mở mắt. Một con quái vật ngã ngay trước mặt cô và đang quẫy đạp thân .
Vì lõi của con quái vật vẫn chưa bị phá hủy, nó chắc c sẽ sống lại. Raphlet bu Yuriel đang quấn qu lưng và tiến lại gần con quái vật.
Khi đầu con quái vật bị giẫm lên bằng giày, cái đầu phát nổ, và phần lõi đen bên trong lăn khắp sàn mê cung.
Raphlet bóp cò về phía lõi đang lăn. b.ắ.n hết viên đạn cuối cùng.
Yuriel tiến lại gần Raphlet, đã bảo vệ cô ngay khi con quái vật đến gần, tiến lại gần .
“Cảm ơn ngài đã cứu em… Raphlet!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-hau-tan-the/chuong-37--ngai-lai-o-day.html.]
Trên cánh tay trái của Raphlet một vết sẹo. Đó là vết thương do che c cho Yuriel. Vết thương nhỏ nhưng m.á.u đang rỉ ra.
Raphlet những vết thương trên cánh tay và con quái vật đã c.h.ế.t với vẻ mặt lạnh lùng, vô cảm.
Trong lúc nói chuyện với Yuriel, nét mặt vốn đã giãn ra của càng lúc càng lạnh lùng. cúi xuống con quái vật và chất dịch cơ thể của nó đang thấm đẫm mặt đất.
“Ngài Raphlet, ngài kh?”
Flowers
“Hãy lùi lại. Nó là một con quái vật chứa chất kịch độc. Ngay cả khi nó biến thành xác c.h.ế.t, tác dụng của chất độc vẫn kh thay đổi, vì vậy em tuyệt đối kh được chạm vào nó.”
Raphlet đẩy Yuriel ra và giải thích. Nghe xong, mặt Yuriel tái mét.
" chuyện gì thế, Raphlet? Đến bệnh xá với em . Để họ giải độc cho ."
"Kh cần đâu. nghĩ quay lại và tự chữa trị. Giờ thì kh còn con quái vật nào nữa đâu, nhưng dù em cũng cẩn thận và thoát khỏi mê cung càng sớm càng tốt."
Raphlet, sắp giải thích về chất độc của quái vật lập tức đứng dậy bởi vì giờ đây độc đang lan truyền một cách nh chóng.
"Em tuyệt đối kh được đến gần quái vật, lập tức chạy ra ngoài mê cung ."
Trong khi tránh Yuriel,kh để cô lại gần thêm nữa. Raphlet lại thúc giục cô. Yuriel gật đầu khi cô di chuyển nh chóng ra khỏi mê cung theo lối phụ.
Cô nghĩ kh nên trì hoãn việc ều trị của bằng cách hỏi một câu hỏi ngớ ngẩn. Khi Yuriel trả lời là , Raphlet nhảy qua bức tường của mê cung và biến mất.
Cô nhất định kiểm tra tình hình của Raphlet ngay khi cô trở về.
Yuriel nghĩ vậy, và di chuyển chân ra xa xác quái vật. Yuriel, đang chạy qua mê cung lớn, đã tìm th lối ra trong vòng chưa đầy 5 phút.
Vừa nhảy vào cửa ra, tiếng vỗ tay dành cho Yuriel vang lên. C chúa mỉm cười bên cạnh Baraha, đã kiệt sức vì reo hò khi th Yuriel bước ra khỏi cửa ra.
Cô đã thoát ra được, nhưng cô kh vui. Tiếng vỗ tay kh ngừng nghỉ. C chúa chào Yuriel bằng một nụ cười tươi.
Đôi mắt kiểm tra cơ thể để đảm bảo kh thương tích nào. Sau khi th cô kh bị thương c chúa liền cất tiếng tán thưởng:
"Yuriel! Cô kh làm ta thất vọng."
C chúa dường như kh biết chuyện gì đã xảy ra bên trong mê cung. Sự thật là Raphlet đã xuất hiện trong mê cung và đã che c cho Yuriel và bị thương nhẹ do quái vật.
C chúa chỉ vui mừng vì Yuriel, dường như kh khả năng chiến đấu nào, đã thoát ra an toàn.
"Bạn đã thoát ra an toàn khi sử dụng khả năng đó để nắm bắt chuyển động của quái vật, kh?"
"Thần quay về."
“Cái gì? Ý của cô là ? Yến tiệc vừa mới bắt đầu!"
Các hiệp sĩ xung qu C chúa vây qu Yuriel như thể họ đã chờ Yuriel xuất hiện.
Yuriel nói khi cô ôm khẩu s.ú.n.g mà Raphlet đã sử dụng. lẽ nhận th chuỗi sự kiện đang diễn ra bên trong, Baraha liếc Yuriel.
Vì Baraha đã thu hút sự chú ý của C chúa từ bên ngoài nên Raphlet kh bị phát hiện.
Yuriel nháy mắt cảm ơn Baraha. Vì biết c chúa vẻ yêu Baraha nên khi C chúa tỏ ra hứng thú với khả năng của Yuriel thì cô đã chuyển hướng sự chú ý của C chúa sang cho Baraha.
“Khả năng của thần bây giờ yếu bởi vì đã dùng nhiều sức ở trong mê cung. Giờ đang bị bệnh trong . Xin lỗi, c chúa, bây giờ thần về để nghỉ ngơi."
“Ta sẽ sắp xếp cho cô một chỗ nghỉ ngơi ở Hoàng cung, cô thể nghỉ ngơi ở đó? So với trở về do trại thì ở đây còn tốt hơn nhiều. Ta sẽ chuẩn bị một căn phòng thoải mái cho cô."
C chúa nói bằng giọng thân thiện. Khi cô chỉnh lại mái tóc rối bù của Yuriel, cô thì thầm với Yuriel.
"Ta sẽ cho cô một căn phòng tốt hơn, tốt hơn nhiều so với căn phòng mà Raphlet Mogris đã cho cô."
Đôi mắt vàng giống Raphlet Yuriel. Yuriel thể biết khi vào mắt C chúa rằng cô đã nhận ra khả năng của Yuriel.
Cô ngay lập tức tin rằng C chúa sẽ kh phật lòng nhiều, ngay cả khi cô từ chối một chút. Yuriel đã từ chối lời đề nghị của C chúa một cách nhẹ nhàng hơn.
"Kh, C chúa Ithaca. Hôm nay muốn quay lại Albraka."
C chúa kêu lên một tiếng đau đớn và gật đầu.
"Ta sẽ thả cô nếu cô thể bảo Baraha ở lại cùng ta."
"Được."
" ! Cô thể "
Cô lầm bầm một cách tiếc nuối đuổi Yuriel .
Trước khi Yuriel tránh ánh của Baraha như một đứa trẻ mắc lỗi vậy. Biết là cô kh nên làm ều đó với . Nhưng nếu kh để ở lại với c chúa thì Raphlet của cô làm đây.
" xin lỗi. Baraha"
Chưa có bình luận nào cho chương này.