Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 102:
Kết quả nửa câu sau trực tiếp đánh tan tia xót xa đó, bây giờ trong lòng chỉ còn lại sự cạn lời vô tận.
“Vậy đại sư Dương Tiễn kh chứ?” Ngao Liệt chỉ vào Dương Tiễn đang ngủ say bên cạnh, “Lúc đến vẫn đang ngủ, kết quả nửa ngày mà vẫn chưa tỉnh.”
“Kh .”
Tôn Ngộ Kh vươn một cánh tay ra, thờ ơ nói.
“Tam Nhãn (Dương Tiễn) đã thành Thánh thân thể phàm trần, kh vấn đề gì đâu.”
Ngao Liệt quay đầu nghĩ lại, đúng vậy!
Thành Thánh thân thể phàm trần, còn vấn đề gì chứ.
…
Lúc này, Dương Tiễn cô độc đứng trong một vùng bóng tối.
Xung qu kh gì cả.
“Đây là đâu?”
Dương Tiễn bước tới, kh lâu sau giọng của Hiếu Thiên đột nhiên vang lên.
Cả kh gian bắt đầu vang vọng tiếng Hiếu Thiên.
[… em lạnh quá!]
[… bao giờ đến đón em đây.]
[…]
[…]
[… em kh về được … …]
…
“Hiếu Thiên!”
“Hiếu Thiên!!”
Giọng nói ấm ức của Hiếu Thiên trực tiếp đánh thẳng vào trái tim Dương Tiễn, cơn đau tim dữ dội trực tiếp khiến ta tỉnh dậy.
Dương Tiễn mở đôi mắt đỏ ngầu, sau đó bắt đầu ên cuồng cảm nhận vị trí của Hiếu Thiên.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
…
Cuối cùng, ta tìm th Hiếu Thiên ở Nam Cực!
“Hiếu Thiên! Đợi ! đến cứu em đây!!”
Một tiếng gầm giận dữ!
Sau đó, một tiếng “Rầm!”, đất đá nứt nẻ.
Dương Tiễn trực tiếp x ra. Khí thế vàng rực bay về phía Nam Cực.
Tôn Ngộ Kh: (??? )
Ngao Liệt: (??? )
…
Vài phút sau…
Ngôi nhà băng ở Nam Cực.
Rầm! Một tiếng.
Cánh cửa nhà băng trực tiếp bị phá tung.
Hiếu Thiên, Tinh Vệ, Hải Yến đang ngủ say trực tiếp giật tỉnh dậy.
Họ ra ngoài cửa.
Cái gì thế? Quái vật tuyết!
Chát!
Một bàn tay lớn thò ra từ trong băng tuyết, siết chặt khung cửa nhà băng, lực lượng khổng lồ trực tiếp khiến khung cửa nứt toác.
Hiếu Thiên: ???ДO???
Tinh Vệ, Hải Yến: (??? )
“Hiếu Thiên!”
Một tiếng gào quen thuộc.
Đó là tiếng nói mà Hiếu Thiên hằng mong nhớ.
“ (Dương Tiễn)!!”
“Hiếu Thiên!!”
“!”
“Hiếu Thiên!”
Tinh Vệ và Hải Yến bên cạnh hai đang ôm nhau khóc nức nở.
Khóe mắt cũng rưng rưng nước mắt cảm động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-102.html.]
Tốt quá , Dương Tiễn đến ! Chúng ta thể về !
--- Chương 63: Tôn Ngộ Kh: Ta ra !! ---
Hai ngày trước.
[Tinh Vệ vui vẻ nói: Dương Tiễn mau đưa chúng ta về !]
[Chỉ tiếc là Tinh Vệ còn chưa kịp vui mừng, Dương Tiễn đã gục ngã.]
[Vì say rượu, lại còn ngủ một đêm trên núi, lao đến đây, Dương Tiễn đã kiệt sức hoàn toàn!]
[Dương Tiễn: (´ཀ」∠) ]
[Hiếu Thiên: ???ДO??? ]
[Tinh Vệ, Hải Yến: (???)]
[Cuối cùng vẫn là Tinh Vệ và Hải Yến đã hồi phục sức khỏe, khó khăn lắm mới đưa Dương Tiễn và Hiếu Thiên bay về.]
…
Tại nhà Dương Tiễn.
Hiếu Thiên đang sốt, biến về nguyên hình, nằm trên Dương Tiễn l.i.ế.m lia lịa.
“! Em thật sự quá cảm động !”
“Kh ngờ! Dù xa như vậy, vẫn thể cảm nhận được em trong lòng, được làm chó của , Hiếu Thiên em quá hạnh phúc .”
Bị Hiếu Thiên l.i.ế.m đầy nước bọt khắp mặt, Dương Tiễn nghe lời Hiếu Thiên nói, cũng nở nụ cười từ tận đáy lòng.
Sau đó đứng dậy ôm Hiếu Thiên vào lòng. b miệng Hiếu Thiên ra, l một viên thuốc cảm.
Hiếu Thiên đang tận hưởng sự vuốt ve của Dương Tiễn, đột nhiên ngây , vì ta ngửi th mùi thuốc.
“…”
“Hiếu Thiên, nghe lời.”
Th Hiếu Thiên mở miệng, Dương Tiễn trực tiếp ngắt lời.
Là chủ nhân của Hiếu Thiên, Dương Tiễn thể kh biết Hiếu Thiên muốn nói gì chứ?
Hiếu Thiên vừa mở miệng, Dương Tiễn đã biết nó ăn phân kh.
Hiếu Thiên trong mắt ta căn bản kh bí mật.
“Vâng ạ.”
Hiếu Thiên mắt ngấn lệ nói, là một chú chó.
Lời của (Dương Tiễn) nhất định nghe, kh nghe thì kh là một chú chó đạt tiêu chuẩn!
Hiếu Thiên nhắm chặt hai mắt, há miệng.
Th vậy, Dương Tiễn trực tiếp ném viên thuốc trong tay vào thùng rác, sau đó l ra một chai thuốc cảm.
Rầm!
Bật nắp chai thuốc, cả một chai thuốc đầy ắp, Dương Tiễn hài lòng gật đầu.
Sau đó, với tốc độ chớp nhoáng, mạnh mẽ nhét vào miệng Hiếu Thiên.
Hiếu Thiên: (⊙o⊙)
“Hiếu Thiên, làm vậy là vì tốt cho em mà!!”
“Mau nuốt xuống ! Uống thuốc xong em sẽ khỏe thôi!!”
Hiếu Thiên đang ngẩn , Dương Tiễn giận sôi ruột vì nó kh chịu tiến bộ mà nói.
Sau đó, ta đích thân ra tay, hai bàn tay to lớn siết c.h.ặ.t đ.ầ.u Hiếu Thiên, sau đó ên cuồng lắc lư.
Vài phút sau.
Hiếu Thiên nằm thẳng trên sàn nhà, bụng ta nhô cao.
Bên trong kh là con, mà là do Dương Tiễn đã ép ta uống hơn mười chai thuốc cảm.
“Ợ!”
“Phụt!”
Ăn quá nhiều, nhất thời thức ăn trào ngược, một tiếng ợ của Hiếu Thiên trực tiếp nôn ra một chai thuốc còn chưa tiêu hóa.
Dương Tiễn cũng đứng bên cạnh lau mồ hôi trên trán.
Phù ~
Thật vất vả! Ngay cả Hiếu Thiên cũng kháng cự uống thuốc!
Nhưng ta là ai?
Ta là Dương Tiễn! Kh những ép Hiếu Thiên uống thuốc mà còn dọn sạch số thuốc còn lại trong nhà.
Đúng là một mũi tên trúng hai đích!
Ha ha ha ha!
“Hắt xì!”
Cười cười, Dương Tiễn đột nhiên hắt hơi một cái, sau đó xoa xoa mũi.
Lạ thật, mũi hơi ngứa?
Chưa có bình luận nào cho chương này.