Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 116:
Xong !
Chúng ta xong đời !
Mặt Lớn Bàn (Quan Âm) nhất định sẽ kh tha cho chúng ta đâu!!
Trong nỗi lo lắng của Dương Tiễn và Hiếu Thiên, Quan Âm ngồi đài sen dẫn theo ba đứa nhỏ trong nhà đã đến.
Quan Âm vừa đáp đất.
Còn chưa đợi Dương Tiễn mở miệng.
Tinh Vệ dẫn theo Cửu Nguyệt, Hải Yến dẫn theo Hình Thiên đã hạ cánh thành c.
“Tuyệt vời quá!”
Cửu Nguyệt reo lên.
“Đương nhiên . còn từng nắm được những viên đá lớn hơn nhiều.” Tinh Vệ thở hổn hển nói.
“Hải Yến đỉnh quá, thật kích thích!”
“ dịp chúng ta lại cùng hành động nhé!”
Hình Thiên nằm trên đất, chút hồi vị nói.
“Cạc!”
Hải Yến nằm sấp trên đất, thở hổn hển giơ ngón cái lên bày tỏ đồng ý.
Hôm nay ta đã vượt qua giới hạn của bản thân !
“Dương Tiễn, muốn nói gì?” Quan Âm nói, “ cứ ấp úng mãi.”
“Là thế này, Quan Âm.”
Dương Tiễn cúi đầu, kể lại chuyện của Lục Nhị một lượt, sau đó còn mang “thi thể” của Lục Nhị tới.
“Chỉ thế thôi à, chuyện nhỏ.”
“Lục Nhị âm phủ mà, cái này còn là chuyện nhỏ ?”
Vốn dĩ Dương Tiễn đã chuẩn bị sẵn sàng m.ổ b.ụ.n.g tạ tội.
Kh ngờ Quan Âm lại kh để tâm.
“Chuyện nhỏ mà.” Quan Âm uống Starbucks, thờ ơ nói, “Lục Nhị ở nhà thường xuyên thế mà.”
“Viết bài tập cũng chết.”
“Sáng ra đột nhiên mở rèm cửa cũng chết.”
“Bảo chép kinh cũng chết.”
Dương Tiễn: ...
Hiếu Thiên: ...
Cửu Nguyệt: ...
Cái gì thế này!
Mọi trong lòng đều cạn lời.
Một lúc sau.
Lục Nhị từ âm phủ trở về.
vừa đứng dậy, liền th mọi ngẩng đầu lên trời.
“ chuyện gì vậy ạ, Quan Âm Mama?”
Lục Nhị đến bên Quan Âm hỏi.
“Lục Nhị về .” Quan Âm xoa đầu Lục Nhị, “Chúng ta đang xem Tiểu Ngọc kìa.”
“Tiểu Ngọc! Lục Nhị về !!! thể cho máy bay rơi được !!”
Th Lục Nhị trở về, Cửu Nguyệt hét lớn lên trời.
Trên máy bay, Tiểu Ngọc động động tai.
Giọng Cửu Nguyệt lọt vào tai cô.
Sau đó Tiểu Ngọc đeo kính râm, bắt đầu ều khiển máy bay.
Dưới một loạt thao tác của Tiểu Ngọc, máy bay bắt đầu bay về phía biển cả.
Sau đó
Ầm!
Một tiếng nổ lớn!
Lửa bùng lên, một đám mây hình nấm đen kịt từ từ bốc lên.
Tiểu Ngọc cũng đeo kính râm, mặc áo khoác da bước ra từ biển lửa.
Kéo kính râm xuống, vuốt lại tóc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mái tóc vàng óng bay lượn tự do trong ánh lửa.
“Yo!”
Cửu Nguyệt: “Chị em, ngầu quá mất!”
L ện thoại ra, chụp ảnh, chỉnh sửa ảnh, đăng lên vòng bạn bè một mạch.
Hình Thiên trong mắt lóe lên ánh sáng, “Ngầu quá!”
ánh mắt kinh ngạc của mọi , Tiểu Ngọc hừ hừ hai tiếng, đến trước mặt mọi .
“Mọi đến đ đủ chứ!”
“Chưa ạ.” Cửu Nguyệt lắc đầu, “Ngao Liệt kh biết đâu , Lão Đỗ cũng mất tích.”
“Lão Đỗ ở đằng kia kìa.” Na Tra chỉ lên trời.
Mọi lên.
Lão Đỗ đang lơ lửng trên kh trung.
“Vậy được, bây giờ chỉ còn Ngao Liệt thôi.”
“Ngao Liệt đâu ?”
Tiểu Ngọc hỏi.
“...Ngao Liệt cầm nhầm dù lượn , bây giờ kh biết nhảy đâu mất.”
Khóe miệng Tiểu Ngọc giật giật, trong mắt tràn đầy sự bất lực.
Cái này thì khó mà bình luận được.
Thôi bỏ .
“Kh cần quan tâm Ngao Liệt nữa, chúng ta cứ bắt đầu kỳ nghỉ trên hòn đảo này .”
“Đúng vậy, đúng vậy, dù Ngao Liệt cũng là rồng mà.” Cửu Nguyệt nắm l Na Tra và Hồng Hài Nhi, “Hai nhóm lửa , cho các nếm thử một miếng mì tôm cất giữ b lâu.”
Na Tra: “Kh cần đâu, cảm ơn.”
Hồng Hài Nhi: “...”
“Lục Nhị, con muốn ăn gì kh?” Quan Âm nắm tay Lục Nhị trên bãi biển.
“Kh cần đâu, Quan Âm...”
“Hả?”
“Quan Âm Mama, cháu ăn ở âm phủ ạ.” Lục Nhị thay đổi cách xưng hô một cách ngoan ngoãn, sau đó xoa xoa bụng .
“Hiếu Thiên! Chúng ta cùng dựng một căn nhà !”
“Kh thành vấn đề, cứ xem em đây!”
Dương Tiễn và Hiếu Thiên nói một cách phấn khích, sau đó một một chó bắt đầu chạy nhảy tung tăng trên bãi biển.
“Vậy chặt vài cái cây, làm một đống lửa trại nhé.”
Th mọi đều việc, Hình Thiên cũng l rìu ra tìm việc cho .
Tiểu Ngọc nhíu mày Hình Thiên.
Chẳng lẽ nghỉ dưỡng mà còn mang rìu theo !!
Thôi bỏ , thế giới của đàn trưởng thành kh thể nào hiểu nổi!
Vẫn nên nghĩ cách cho Lục Nhị mặc chiếc váy nhỏ mới mua của thì hơn.
Cứ thế mọi bắt đầu một kỳ nghỉ vui vẻ.
Cùng lúc đó ở một nơi khác.
Giữa biển cả mênh m.
Ngao Liệt đầu đội quần lót đỏ, mặt đầy nghiêm túc xung qu.
“Lạ thật, mọi đâu hết ?”
--- Chương 72 Trò Chơi (1) ---
[Biệt Đội Phục Thù (6)]
[Lục Nhị: ???]
[Lục Nhị: lại là cái tên này!]
[Ngao Liệt: Vì muốn phục thù mà!]
[Hiếu Thiên: Siêu chó hiệp! Hiếu Thiên đến đây!!]
[Cửu Nguyệt: Các bạn ơi, một chuyện quan trọng! Trò chơi mà Ngao Liệt nói là game thực tế ảo! Cần mũ bảo hiểm, mọi kh?]
[Lục Nhị: Hay lắm! Kế hoạch thất bại! Biệt Đội Phục Thù giải tán!]
Lãnh Hàn Hạ Vũ
[Hiếu Thiên: Kh!!!]
[Na Tra: ...]
[Ngao Liệt: Tiêu ! quên mất!]
Chưa có bình luận nào cho chương này.