Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 127:
Dương Tiễn trực tiếp uống cạn một hơi.
Tôn Ngộ Kh Dương Tiễn, lại cồn c nghiệp trước mặt.
Cười bất lực, “Sợ chắc! Nào!”
Cầm ly rượu lên uống cạn một hơi!
“Hay! Lại nữa!”
“Uống thì uống!”
--- Chương 78: Bè lũ hồ bằng cẩu hữu (2) ---
“Khiếu Thiên à!”
“Ô ô ô.”
Trong quán cà phê, Dương Tiễn tiều tụy ngồi ở quầy lễ tân, mặt ta hốc hác, quầng thâm mắt, râu ria lởm chởm xuất hiện trên mặt.
Thiên nhãn trên trán lóe lên những luồng sáng vàng, chiếu những ký ức về ta và Khiếu Thiên lên bức tường.
Dương Tiễn Khiếu Thiên ngây thơ đáng yêu trên hình chiếu, nhất thời chút dở khóc dở cười.
Nhấp một ngụm nhỏ cồn c nghiệp của Liệt Liệt.
Ba dòng lệ trong lại từ từ chảy xuống.
“Hề hề hề!”
“ Ba Mắt, vẫn còn đang chìm đắm .”
Trong góc, Lục Nhĩ đầu sưng u, trong mắt tràn đầy bất lực.
Khiếu Thiên đâu bị tống vào tù cả đời đâu, cần thiết thế kh?
“...Đây là chuyện thường ngày của Ba Mắt thôi.”
Na Tra cũng đầu sưng u, do dự một lát sau đó từ từ nói.
“Hai , đã ba ngày , cần ngạc nhiên đến vậy kh?”
Cửu Nguyệt thổi thổi làn khói trắng trên nắm đấm.
Đôi mắt sáng ngời, liếc Dương Tiễn đang tiều tụy.
Đại thần đúng là đại thần!
Uống cồn c nghiệp ba ngày mà kh hề hấn gì!
Ban đầu còn Tôn Ngộ Kh uống cùng Dương Tiễn, nhưng đến ngày thứ hai, Tôn Ngộ Kh kh chịu nổi nữa.
ta đã bỏ .
Sau đó... Liệt Liệt kh đành lòng Dương Tiễn một uống rượu, đã vào cuộc.
Kết quả là –
Một chai đã gục!
“Đù đù! Đù đù!”
Ngay khi Cửu Nguyệt đang cảm thán, ện thoại của cô đột nhiên reo lên.
Cầm lên xem, là ện thoại của Hình Thiên.
“Alo Hình Thiên, thế?”
“Cửu Nguyệt, đã viết xong chương , m đang ở đâu?”
“Chúng ư? Chúng vẫn ở quán cà phê của Dương Tiễn, Dương Tiễn vẫn đang uống rượu.”
“Vẫn đang uống rượu?”
Nghe câu này, Hình Thiên im lặng.
lịch, đúng mà! Đã ba ngày mà!
“Đúng vậy, Dương Tiễn đã uống ba ngày , còn uống gục cả Đại Thánh và Liệt Liệt nữa.”
“Vậy , chờ đó, đến ngay!”
Cúp ện thoại.
Hình Thiên lập tức đứng dậy, về phía hầm rượu của .
L hai thùng rượu ngon ủ lâu năm, sau đó lái mô tô phóng thẳng đến quán cà phê của Dương Tiễn.
Dương Tiễn!
Kh ngờ lại uống được như vậy! Chờ đó, em đến đây!
“Cúp ?”
Cửu Nguyệt ện thoại, “Hình Thiên nói, chờ đó, đến ngay.”
“Rầm!”
Lời Cửu Nguyệt vừa dứt, chỉ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-127.html.]
Nghe th một tiếng ‘Rầm!’.
Cánh cửa lớn của quán cà phê trực tiếp bị đá tung!
Hình Thiên ôm hai thùng rượu, bước vào, lưng đối diện ánh sáng.
“Kh đến muộn chứ!”
Lục Nhĩ: (???)
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Tốc độ gì thế này!
Na Tra: (???)
Cửu Nguyệt đầy vẻ khó tin Hình Thiên đang đứng ở cửa, sau đó vào nhật ký cuộc gọi trên ện thoại.
3 giây trước.
... Flash đ à!
“Hình Thiên... đến làm gì!”
Hình Thiên đứng ở cửa, lưng đối diện ánh sáng, Dương Tiễn mở mắt ra, chút mơ hồ nói.
Dương Tiễn say đến mức kh còn ra dáng , Hình Thiên thừa nhận ta chút ghen tị!
ta cũng muốn uống say đến mức này!
Rốt cuộc là uống cái gì vậy! Mùi rượu thật nồng nặc.
Hình Thiên ngửi mùi trong kh khí, thầm nghĩ.
Đến gần xem.
[Cồn c nghiệp...]
Hình Thiên trợn tròn mắt, ta kh hề do dự, trực tiếp giật l chai rượu của Dương Tiễn, sau đó ném mạnh ra ngoài.
Đây chắc c là rượu mà Liệt Liệt mang đến!
Hình Thiên nhớ rõ, lần trước ăn lẩu cũng là Liệt Liệt mang cồn c nghiệp đến.
“Hình Thiên! làm gì thế?”
“Cái này của kh được, uống rượu của đây!”
Hình Thiên ngồi xuống vỗ vỗ thùng rượu của , sau đó trong ánh mắt mơ màng của Dương Tiễn, ta mở nắp!
Trong khoảnh khắc, hương rượu tràn ngập khắp quán cà phê.
Hương thơm hóa thành hai bàn tay ngọc trắng muốt thon thả, một tay nhấc Dương Tiễn lên, tay kia giơ cao.
Chát chát!
Trên mặt Dương Tiễn xuất hiện hai vết tát đỏ chót!
Sau đó hương thơm xộc thẳng vào mũi Dương Tiễn.
“Thơm quá!”
Dương Tiễn trợn tròn mắt, chút kinh ngạc nói.
“Đương nhiên , đây là rượu đã cất giữ lâu , nào Dương Tiễn, hôm nay em uống cho đã đời!”
Trong góc.
Lục Nhĩ, Na Tra, Cửu Nguyệt, ba vẫn đang chiến đấu ác liệt.
“Còn chơi nữa kh?”
“Kh, đã chơi hai tiếng , nên về thôi.”
Lục Nhĩ lắc đầu.
“Đúng vậy, chúng ta nên về .” Na Tra nói.
“Thôi được .”
Cửu Nguyệt tiếc nuối nói.
Thật là, hiếm khi hôm nay cảm giác tốt, với lại Lục Nhĩ và Na Tra cũng kh hãm hại ai.
Thật đáng tiếc.
Nhà Quan Âm.
“Đại sĩ, chúng con về .”
Vừa bước vào cửa, Na Tra và Lục Nhĩ lên tiếng nói.
Quan Âm trong nhà nghe th tiếng, mặc tạp dề bước ra.
“Về đó, mau dọn dẹp một chút .” Quan Âm vừa lau tay vừa nói, “Ăn cơm xong, chúng ta thăm Khiếu Thiên, cố gắng để ra sớm hơn.”
“Vâng.”
“Dạ~”
Lục Nhĩ và Na Tra ngoan ngoãn rửa tay, sau đó ngồi vào bàn ăn.
Ăn cơm xong, liền theo Quan Âm đến nhà tù chó thăm Khiếu Thiên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.