Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 31:
Đúng vậy, Văn Xương Đế Quân kh hề ghi số câu. Ông ta đã viết đáp án, nhưng đáp án đó thuộc câu nào thì lại kh ghi.
“Làm đây?”
“...Chỉ còn cách học thuộc lòng thôi.”
Đêm xuống.
Trong phòng của Na Tra và Lục Nhị.
Quan Âm khẽ hé cửa phòng, Lục Nhị và Na Tra đang chăm chỉ học bài, mãn nguyện gật đầu.
Thế này mới đúng chứ.
Sau đó, bà lại cẩn thận đóng cửa lại.
Trong phòng.
Lục Nhị cầm đáp án, nói với Trùng Thiên Sóc trong tay, “Cố lên, làm được mà!! nhất định nhớ hết nhé!! Ngày mai là dựa vào nói đáp án trong đầu đó.”
Nghe vậy.
Trùng Thiên Sóc càng thêm cố gắng.
Cuối cùng cũng đất dụng võ !
Kể từ khi được tạo ra, Trùng Thiên Sóc nhận th chủ nhân của xung qu toàn là những nhân vật đáng sợ, nó hoàn toàn kh giúp được gì cho chủ nhân.
Đối mặt với tình huống như vậy, chủ nhân của nó kh những kh trách móc mà còn đặt nó vào tai, mỗi tối còn ngậm trong miệng để hôn [làm tăm xỉa răng].
Thậm chí còn nói [Trùng Thiên Sóc, kh biết làm đây].
Nghĩ đến đây, Trùng Thiên Sóc càng thêm cố gắng, ngọn lửa hừng hực bùng cháy sau lưng nó.
Ở một bên khác, một bóng ma nhỏ màu x lam từ từ bay ra khỏi miệng Na Tra.
Tạm biệt thế giới.
Trước Cổng Quỷ Môn Quan.
Đế Thính: “Na Tra, lại đến nữa ?”
Na Tra: “...”
--- Chương 21: Thi Cử (2) ---
Đêm xuống.
Trên giường.
Lục Nhị cuộn tròn trong chăn ngủ say sưa, còn Na Tra thì mở mắt, bất động trần nhà.
Một lát sau.
Na Tra chớp mắt.
Kh được, kiến thức hoàn toàn kh vào đầu chút nào.
bi thảm nhận ra rằng tất cả đáp án đã học thuộc lòng tối qua giờ đã quên sạch.
Lúc này, Na Tra đã ý thức được làm gì đó.
Na Tra quay đầu Lục Nhị đang ngủ say, sau đó cẩn thận xuống giường.
Nhón chân nhẹ nhàng ra khỏi phòng.
phòng khách tối đen như mực, thạo đường đến trước tủ lạnh và l ra một gói Little Wan Neng!
Tuyệt vời.
Na Tra chiếc đèn pin trong tay trái, gói Little Wan Neng trong tay .
Vật liệu đã tập hợp đủ, tiếp theo chính là nhân vật quan trọng nhất.
Gác xép.
Bạch Trạch nằm trên giường.
ta quay lưng về phía cửa phòng, nhắm chặt mắt, cau mày, như thể mơ th một đáng sợ nào đó.
Két
Cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, sau đó một bóng đen từ từ bước vào.
ta bước chân nhẹ nhàng và nh nhẹn, như thể đang bay lượn trong kh trung.
Cùng lúc đó, Bạch Trạch rùng , đột ngột mở choàng mắt.
ta nhận ra nguy hiểm.
Từ từ quay lại, bóng đang cẩn thận tiến về phía .
Lòng Bạch Trạch tràn ngập nghi ngờ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Gì cơ? Ai mà to gan đến vậy? Dám đến đây gây chuyện với Bạch Trạch ta.
Khi bóng đen kh ngừng tiếp cận, Bạch Trạch cũng rõ đến.
Là Na Tra à~
Thật là, cứ tưởng là đứa nhóc kh biết sống c.h.ế.t nào đó đến thách thức thần thú Bạch Trạch đây chứ.
“...”
“Na Tra, nửa đêm kh ngủ, đến đây làm gì?”
Giọng Bạch Trạch vang lên đầy thất vọng.
“Hả?”
Đèn bật sáng.
Cột sáng trắng như mũi kiếm xuyên thủng bóng tối căn phòng.
Ngay sau đó, một khuôn mặt trắng bệch hiện ra từ cột sáng.
“Em kh Na Tra...”
“ đang nghi ngờ ? đang xem thường ?”
Bạch Trạch cắt lời Na Tra.
ta tiếp tục nói, “ biết là ai kh? là Bạch Trạch, trên đời này kh chuyện gì mà kh biết cả. Na Tra hay kh, lại kh ra được ? Đùa à.”
Nghe vậy.
“...”
“Vậy... Bạch Trạch, thể giúp em vượt qua kỳ thi ngày mai kh?”
“...”
Là vấn đề, hay là vấn đề đây? Nửa đêm kh ngủ chỉ vì chuyện này ?
“Chuyện này kh được đâu Na Tra, Đại Sĩ sẽ kh bỏ qua cho đâu.”
“Một thùng Little Wan Neng?”
Na Tra giơ một ngón tay lên.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
“Nhưng mà, tục ngữ câu ‘vì em x pha nước sôi lửa bỏng’, chỉ là một kỳ thi thôi mà, dễ như ăn kẹo mà.”
“Đương nhiên, kh vì một thùng Little Wan Neng đó, mà là vì tình đệ của chúng ta.”
“Ừ ừ.” Na Tra gật đầu, “Em biết mà, đệ tốt của em.”
“Ngày mai cứ thế này, thế này.”
Nghe kế hoạch của Na Tra, Bạch Trạch chút do dự nói, “Cái này thật sự được kh?”
“Tin em , kh vấn đề gì đâu.”
Na Tra giơ ngón cái lên, sau đó một tia sáng lóe lên trên đầu ngón tay .
“...”
Ngày hôm sau.
Trong lớp học.
Lục Nhị ngồi ngay ngắn trên ghế, ánh sáng tự tin lấp lánh trong mắt .
“Na Tra, đợi viết xong sẽ đưa đáp án cho .”
Lục Nhị nói với bên cạnh.
“Kh cần.”
Na Tra lắc đầu.
đã kh còn là Na Tra của ngày hôm qua nữa , bây giờ mạnh mẽ đến đáng sợ.
Nghe vậy, Lục Nhị ngạc nhiên , tự tin đến vậy ?
Chẳng lẽ tối qua, ta lén học bài lúc ngủ ?
Kh thể nào! Tiếng động lớn như vậy tuyệt đối kh thể thoát khỏi tai được.
“... chắc c chứ?”
“Chắc c, vũ khí bí mật.”
“Vũ khí bí mật?”
“Là .”
Giọng Bạch Trạch vang lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.