Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà

Chương 34:

Chương trước Chương sau

Xiêu Thiên càng lúc càng phấn khích.

th Xiêu Thiên phấn khích, Cửu Nguyệt cũng bắt đầu kích động.

Đến !

Đến !

Đệ nhất soái ca Tam Giới!!!

Cuối cùng! Dưới ánh mắt kích động của hai , một chuyến tàu từ từ dừng lại.

Sau đó một bóng cao lớn bước xuống.

!!!”

đàn mặc chiếc áo khoác quân đội màu x lá cây trước mắt, Xiêu Thiên vô cùng phấn khích, trực tiếp lao tới ôm chầm l.

Cửu Nguyệt: ???

ư?

Đó là Dương Tiễn ???

Cạch!

Hình như thứ gì đó đã vỡ tan, Lục Nhĩ nghĩ trong lòng, sau đó xung qu.

Là Cửu Nguyệt.

Cửu Nguyệt đã tan nát cõi lòng, kh nỡ lòng nào vỗ vỗ vai cô.

“Xin chia buồn.”

Cửu Nguyệt:…

Tiểu Ngọc: Dương Tiễn quả nhiên vẫn mặc bộ đồ đó.

Na Tra:…

Ngao Liệt: Lão gia? Nhuận Thổ? Tường??? kh phân biệt được!!!

Phía bên kia.

Xiêu Thiên hưng phấn kể cho Dương Tiễn nghe về những trải nghiệm của trong khoảng thời gian này.

Dương Tiễn mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu.

Khi nghe Xiêu Thiên giới thiệu Lục Nhĩ và Cửu Nguyệt, Dương Tiễn kh còn giữ được bình tĩnh nữa.

nói! Ở đây một con khỉ sáu tai và một con cửu vĩ hồ ?”

“Đúng vậy ! xem họ đang ở đằng kia kìa.”

Nói Xiêu Thiên chỉ vào chiếc ghế dài phía sau.

Lục Nhĩ: “…Chào.”

Cửu Nguyệt: “…Xin chào.”

Dương Tiễn: (???)

Bé b gòn!!!

Ban đêm.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Nhà Quan Âm.

Một trận ồn ào đột nhiên vang lên.

“Dương Tiễn, cút ra ngoài ngay!”

“Đi thì , tưởng thích ở đây chắc?”

mau thả Lục Nhĩ và Bạch Trạch xuống!!!”

--- Chương 23: Gia đình! ---

Ban đêm, nhà Dương Tiễn.

Dương Tiễn ngồi trên sofa, hai tay đan vào nhau chống lên đầu, làm ra vẻ trầm tư.

, ăn một chút ạ.” Dương Tiễn đang trầm tư, Xiêu Thiên lo lắng nói, “Em biết đang buồn lắm, nhưng kh thể kh ăn cơm được ạ.”

“Ăn một chút .”

Nói , Xiêu Thiên lại đặt đồ ăn trước mặt Dương Tiễn.

Dương Tiễn kh hề lay động, những món ăn hấp dẫn trước mắt dường như kh tồn tại.

Một lúc lâu sau.

Giọng nói khàn khàn của Dương Tiễn vang lên, “Xiêu Thiên, kh cam lòng chút nào.”

“Đó là Lục Nhĩ Mi Hầu đó! Sinh vật l xù hiếm trên đời này đó!”

Quan Âm dựa vào đâu chứ? dựa vào đâu mà nuôi Lục Nhĩ Mi Hầu chứ!”

“Cái lão chăn ngựa thối tha đó, sẽ nuôi được Lục Nhĩ Mi Hầu ?”

Dương Tiễn dần dần trở nên mê , lòng Xiêu Thiên tràn đầy đau buồn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Em nhất định sẽ giúp hoàn thành tâm nguyện này.

cứ chờ .”

Đối với lời nói của Xiêu Thiên, Dương Tiễn vẫn kh trả lời.

vẫn kh cam lòng nói Quan Âm kh ra gì.

Th vậy.

Xiêu Thiên buồn bã rời .

Trong phòng.

chiếc ện thoại trong tay, ngón tay Xiêu Thiên cứ nâng lên hạ xuống, nhưng kh thể bấm nút số.

ủ rũ chiếc ện thoại trước mặt.

thua

Thua một cách triệt để, triệt để.

Cứ nghĩ đến sự si mê của Dương Tiễn đối với Lục Nhĩ, một cảm giác thất bại sâu sắc lại trỗi dậy trong lòng Xiêu Thiên.

chưa từng nghĩ rằng sẽ thua một con ch.ó khác. Nhưng kh ngờ lại thua một thằng khỉ con!!

Nhưng kh đâu , Xiêu Thiên mãi mãi yêu ! Vì , Xiêu Thiên thể làm bất cứ ều gì!

Hạ quyết tâm.

Ngón tay Xiêu Thiên nh chóng bấm nút.

Sau đó tiếng tút tút vang lên.

Vài giây sau, ện thoại được kết nối, giọng nói của Quan Âm truyền ra.

“Alo?”

Vì dùng ện thoại bàn, nên Quan Âm kh biết cuộc gọi này đến từ nhà Dương Tiễn.

Nếu biết, lẽ sẽ kh chút do dự mà cúp máy ?

“Đại sĩ!”

Giọng nói cố tỏ ra mạnh mẽ của Xiêu Thiên vang lên.

Nghe vậy, đầu dây bên kia.

Quan Âm đầy nghi hoặc, kh hiểu Xiêu Thiên gọi ện cho làm gì?

Thức ăn cho chó nhà đã bị Bạch Trạch ăn hết từ lâu .

“Nhà kh còn thức ăn cho chó dư thừa đâu, Xiêu Thiên.”

Giọng Quan Âm đầy vẻ áy náy truyền ra từ ện thoại.

Nghe vậy.

Xiêu Thiên lại một trận cảm động trong lòng, kh ngờ Đại sĩ còn nhớ đến thức ăn cho chó của !

“Cảm ơn Đại sĩ, nhưng lần này cháu kh xin thức ăn cho chó.”

Nói , Xiêu Thiên dùng sức hít mạnh một cái.

tiếp tục nói, “ thể… cho Lục Nhĩ nghe ện thoại được kh?”

“…”

Nghe vậy, Quan Âm im lặng.

Thật ra, bây giờ muốn cúp ện thoại, vì nghĩ đây là âm mưu của Dương Tiễn.

Nhưng Xiêu Thiên lại là một đứa trẻ thật thà…

Chắc sẽ kh vấn đề gì đâu, Quan Âm thầm nghĩ.

“Được, chờ một chút. gọi Lục Nhĩ.”

“Vâng vâng.”

Quan Âm đặt ện thoại xuống, đến phòng khách.

“Lục Nhĩ, Xiêu Thiên muốn gọi ện cho con, con qua đây một chút .”

“Dạ được ạ.”

Nghe vậy, Lục Nhĩ đứng dậy đến trước mặt Quan Âm.

Sau đó hai đến bên ện thoại.

“Alo, Xiêu Thiên?”

Giọng Lục Nhĩ vang lên.

“Là , Lục Nhĩ.”

Xiêu Thiên buồn bã nói, kh ngờ ngày lại chủ động tìm một bé b gòn đang mê hoặc Dương Tiễn.

Nhưng vừa nghĩ đến Lục Nhĩ là một thằng khỉ con, còn là một con chó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...