Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 357:
Dưới ánh mắt của Lục Nhĩ, Na Tra, Cửu Nguyệt, Tiểu Ngọc bước vào: “Ta nghe gọi ta là mỹ nữ.”
“Ngươi nghe nhầm , Tiểu Ngọc.”
Cửu Nguyệt vội vàng đứng dậy, đưa Tiểu Ngọc trở về.
Nàng khẽ thở dài trong lòng, Cửu Nguyệt bất đắc dĩ quay đầu lại, sau đó ngây tại chỗ.
Thập Nhất Nguyệt đã tỉnh táo, để trần nửa thân trên, tay cầm một thùng mì gói quý hiếm đã ngâm nở.
Kh ai biết đã ngâm xong mì gói trong chớp mắt như thế nào.
Nhưng Cửu Nguyệt biết, đang ăn mì gói quý hiếm của nàng.
“Thập Nhất Nguyệt!!!!!”
Tiếng gầm nh tai nhức óc vang lên.
Âm th kh thể tưởng tượng nổi, vang vọng khắp cả tầng lầu.
……
Sau một trận ồn ào, Thập Nhất Nguyệt mặt mũi bầm dập, quỳ gối trên đất.
“Xin lỗi.” cúi đầu, giọng run rẩy, giống như một tù nhân vừa trải qua cực hình.
“Nói , Thập Nhất Nguyệt rốt cuộc ngươi làm vậy?” Cửu Nguyệt kho tay, trước mặt: “Ngươi lần này vì chuyện gì mà ngất xỉu dưới lầu nhà ta?”
Chưa đợi Thập Nhất Nguyệt trả lời, Cửu Nguyệt đã nói ra suy đoán của : “Mắc nợ? Hay là bị truy sát?”
“Đều kh , ta chỉ vì muốn gặp đáng yêu của , kết quả trên đường kh tiền, nghĩ muốn mua một gói mì, sau đó thì đói đến ngất .”
Thập Nhất Nguyệt trả lời.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Đồng thời vươn tay về phía gói mì bên cạnh, khóe mắt lén lút Cửu Nguyệt, th nàng kh ý ngăn cản, liền cầm mì lên ăn.
“Nói thẳng vào vấn đề chính, rốt cuộc ngươi đến chỗ ta làm gì?” Cửu Nguyệt đỡ trán, bất đắc dĩ nói.
Lời của Thập Nhất Nguyệt, nàng một chữ cũng kh tin.
“Chỉ là muốn đến gặp đáng yêu của ta thôi.”
“Ta biết, ta đáng yêu. Nhưng! Nói thật !” Cửu Nguyệt mặt mày đen sầm khó chịu Thập Nhất Nguyệt.
Thập Nhất Nguyệt im lặng một lát, sau đó nói ra sự việc: “Thân kh một xu dính túi, đến nương nhờ ngươi.”
“Ngươi .”
Cửu Nguyệt kh chút nghĩ ngợi nói, giọng dứt khoát, kh hề do dự.
“Đừng thế chứ, Cửu Nguyệt.” Thập Nhất Nguyệt cười nói, trên khuôn mặt trắng nõn phảng phất một vệt ửng hồng, dùng chiêu làm nũng: “Cửu Nguyệt, ca ca bây giờ chỉ thể dựa vào thôi, sẽ kh nhẫn tâm đến thế đâu đúng kh?”
“Xin lỗi, ta chính là một nữ nhân nhẫn tâm.” Cửu Nguyệt tức giận nói: “Hơn nữa ngươi kh nhà riêng ?”
“Vì muốn vòng qu thế giới, nên đã bán .”
“Vậy thì mua lại một cái nữa !” Cửu Nguyệt khó chịu nói.
“Lúc về nước, ví tiền bị trộm mất, tiền bạc gì cũng kh còn. Hắc hắc.”
Thập Nhất Nguyệt vừa làm nũng, vừa cẩn thận Cửu Nguyệt.
khuôn mặt nàng càng ngày càng đen sầm, Thập Nhất Nguyệt cảm th nên làm gì đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-357.html.]
Bằng kh, chắc c sẽ bị đáng yêu của xách cổ ném ra ngoài cửa sổ mất.
“Tiểu ngoại s, con hãy giúp đỡ , con khuyên nhuyên mẫu thân của con .”
Đến bên Lục Nhĩ, Thập Nhất Nguyệt nói nhỏ, trong giọng ệu tràn đầy cầu khẩn.
Lục Nhĩ và Na Tra vẫn biết, tuy kh biết tên, nhưng biết đây chính là con nuôi 'tin đồn' của mà!
Chỉ cần bọn chúng mở miệng, Cửu Nguyệt nhất định sẽ cho ta ở lại đây!
Nghe th lời này.
Lục Nhĩ và Na Tra ăn ý nhau, trong đôi mắt to tròn tràn đầy ý cười.
“Kh làm được, trong nhà này mẫu thân là lớn nhất.” Lục Nhĩ nói đến bên Cửu Nguyệt, ôm l chân nàng.
Na Tra cũng vậy, học theo động tác của Lục Nhĩ, ôm l chân còn lại của Cửu Nguyệt.
“Thập Nhất Nguyệt ngươi cũng th đ, tình cảnh của ta.” Cửu Nguyệt đặt tay lên đầu Lục Nhĩ và Na Tra, xoa xoa: “Ta còn hai đứa trẻ nuôi, ngươi...... ta chỉ thể nói, hãy cố gắng sống sót .”
Thập Nhất Nguyệt: ......
Trong nhà này đã kh còn chỗ của ta ?
Thật khiến ta đau lòng a.
Thập Nhất Nguyệt kh tin tà, lại lần nữa mở miệng: “Cửu Nguyệt, đáng yêu của ta, ta kh đến để phá hoại các ngươi, ta là đến để gia nhập.”
“Cầu xin hãy nhận l ca ca ! Bằng kh ca ca thật sự sẽ c.h.ế.t đói mất thôi!!”
“Chết đói thì ngươi nhặt rác !!”
“Đã nhặt , đây kh là đói đến ngất xỉu !”
Thập Nhất Nguyệt nói đầy lý lẽ, kh hề chút xấu hổ nào.
“Mẫu thân, đây là cái gì?” Lục Nhĩ chỉ Thập Nhất Nguyệt.
Cửu Nguyệt: “Con à, đây là phế vật!”
Na Tra: “Sự đa dạng của các loài vật, giờ phút này thể hiện rõ mồn một.”
“Oai!!! Ta còn ở đây mà! Các ngươi cứ thế mà nói ta trước mặt ta ??”
Cửu Nguyệt nhướng mày, Thập Nhất Nguyệt: “Chẳng lẽ nói sai ?”
“Ngươi...... kh nói sai.”
Vùng vẫy một lát, Thập Nhất Nguyệt thuận theo tâm ý mà nói.
“Cửu Nguyệt, rốt cuộc làm thế nào mới thể cho ta ở lại đây chứ! Đợi ta kiếm được tiền ta sẽ rời .”
“Phụt~” Cửu Nguyệt bụm miệng: “Thật ngại quá, kh nhịn được.”
Ta chịu đủ cái nơi đau lòng này .
Thập Nhất Nguyệt mặt đầy bi thống, xoay rời , sau đó dưới ánh mắt cạn lời của ba , ngồi xuống ghế sofa: “Các ngươi ra ngoài , để ta bình tĩnh một chút. Ta muốn một tĩnh tâm.”
“À đúng , chìa khóa để lại.”
Cửu Nguyệt: ......
Lục Nhĩ: ......
Na Tra: ......
Chưa có bình luận nào cho chương này.