Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 395:
Chốc lát sau, y giơ tay đẩy gọng kính, ánh đèn chiếu lên tròng kính, khiến ta kh thể rõ ánh mắt y.
Giọng nói kh vui kh buồn vang ra từ miệng y.
Y thản nhiên nói: “Ánh mắt, kh tệ.”
Lũ hồ ly kh mắt !
Đây chính là gối ôm làm từ l Bạch Trạch thuần khiết một trăm phần trăm đó!
Chỉ Quan Âm và những vị khác mới !
Thật là kh mắt ,
Khụ khạc ~
Ngày hôm sau.
Tại c ty.
Cửu Nguyệt gãi m, lề mề tới chỗ ngồi của .
Thật là kỳ lạ.
Bạch Trạch và Thập Nhất Nguyệt hai tên này lại ra ngoài từ sáng sớm!
Khi Cửu Nguyệt thức dậy th trong nhà kh ai, trong lòng nàng đầy kinh ngạc.
Nàng vội vàng l ện thoại ra gọi cho họ, sợ rằng họ xảy ra chuyện gì, kết quả kh ngờ họ lại bán hàng rong.
“Bán hàng rong cũng tốt, ít nhất thì cũng biết là đã ra ngoài.” Cửu Nguyệt ngồi xuống, lẩm bẩm một .
“Cửu Nguyệt, ngươi ngồi đây làm gì vậy!”
Tiểu Ngọc đến bên cạnh Cửu Nguyệt nói, sau đó vươn tay kéo Cửu Nguyệt đứng dậy.
Cửu Nguyệt vẻ mặt ngơ ngác, nhất thời kh thể hiểu nổi.
Hôm nay cũng đâu việc gì đâu!
Ngày thường ta kh vẫn như thế này ?
Chẳng lẽ Quan Âm và Lão Đỗ đã gửi gì đó trong nhóm ?
Ngay khi nàng đang đầy rẫy nghi hoặc, Tiểu Ngọc đã dẫn nàng đến trước một chiếc bàn dài.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hình Thiên và những khác đang đứng xung qu.
Thậm chí cả Bạch Trạch và Thập Nhất Nguyệt cũng ở đó.
“Các ngươi đây là?” Cửu Nguyệt nghi hoặc hỏi.
Nghe vậy.
Trong mắt mọi tràn đầy ý cười, sau đó đồng th nói: “Sinh nhật vui vẻ, Cửu Nguyệt.”
Ầm!
Lục Nhĩ và Na Tra cầm pháo hoa b.ắ.n lên kh trung, những mảnh lấp lánh ngũ sắc phản chiếu ánh nắng rực rỡ, sau đó mang theo ánh sáng chầm chậm bay lượn xuống.
“Cảm ơn… mọi .”
Cửu Nguyệt phủi những mảnh lấp lánh trên đầu, trong lòng tràn ngập cảm động.
Sinh nhật thật sự là một thứ kỳ diệu.
Khi còn nhỏ, ta luôn mong chờ nó.
Thế nhưng khi lớn lên, khi thể tùy ý ăn bánh kem, ta lại luôn quên mất nó.
Luôn chỉ là vô tình, mới chợt nhớ ra.
Ồ ~
Hóa ra hôm qua là sinh nhật .
“Thôi được , tiếp theo chính là phần ăn bánh kem được mong chờ và yêu thích nhất đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-395.html.]
“Thật , cảm ơn nhé.” Cửu Nguyệt vui vẻ nói.
“Chiếc bánh kem lần này là do ta mua cho ngươi đó, vẫn là hương vị ngươi thích.”
Dù đã hỗ trợ ở bên cạnh.
Cáo Thiên vừa nói, vừa thò tay vào túi quần.
Hai tay y kh ngừng lục lọi, cuối cùng dưới ánh mắt mong đợi của mọi , hai tay y chầm chậm vươn ra.
Một chiếc hộp lớn cỡ bằng Lục Nhĩ xuất hiện trong tay Cáo Thiên.
Thật lớn!
Nhất thời, trong lòng mọi đều nảy ra một ý nghĩ: Rốt cuộc Cáo Thiên đã mua chiếc bánh kem lớn đến cỡ nào vậy!
Dương Tiễn bất đắc dĩ đỡ trán.
Đây vẫn là kết quả sau khi y đã ngăn cản đó, nếu kh ngăn cản, Cáo Thiên thậm chí còn định mua một chiếc bánh kem lớn bằng cả bàn ăn.
“Đây là món ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng.” Đặt bánh kem lên bàn, Cáo Thiên vỗ tay, vẻ mặt kiêu ngạo nói: “Bởi vì nến số đều bán hết , để cắm 207 cây nến này lên đã tốn của ta kh ít c sức.”
Mí mắt Cửu Nguyệt giật giật, trong lòng d lên một dự cảm chẳng lành.
Mở bao bì.
Trên chiếc bánh kem tinh xảo, cắm dày đặc những cây nến, giống như một đã cắm đầy những chiếc kim thép nhỏ vậy.
Tách!
Lửa từ miệng Na Tra xuất hiện, y thậm chí còn bắt chước tiếng bật lửa.
Những cây nến được lửa đốt cháy, từng hàng nến bùng lên, giống như một tấm khăn tắm làm từ lửa vậy.
Nhiệt độ nóng bỏng thiêu đốt mọi , những giọt mồ hôi trong suốt rịn ra từ trán.
Nụ cười của Tiểu Ngọc cứng đờ, sau đó nàng huých khuỷu tay vào Cửu Nguyệt đang ngẩn .
“Ồ ồ ồ! Ta thổi nến!”
Cửu Nguyệt hoàn hồn, đáng yêu hít một hơi, sau đó thổi ra.
Nhưng nến được đốt bằng lửa của Na Tra há thể thổi tắt chỉ bằng một hơi ?
Gió thổi qua, ngọn lửa vẫn kh hề lay động.
Cáo Thiên kiêu ngạo nói: “Đây là do ta đã tính toán tỉ mỉ, giữa mỗi cây nến kh hề chút khe hở nào.”
Na Tra giơ ngón cái: “Ngọn lửa của ta lợi hại chứ!”
“Hai ngươi đang tự hào về cái gì chứ! Mau l bình chữa cháy ra !!!” Cửu Nguyệt ên tiết nói.
Nến đã gần cháy hết, thế nhưng ngọn lửa vẫn kh hề suy giảm chút nào.
Na Tra trầm mặc một lát, sau đó mở miệng nói: “Vô dụng thôi, đây là Tam Chân Hỏa, kh thể đốt tắt được đâu.”
Cửu Nguyệt: “Vậy làm đây!!”
Tổng kh thể chiếc bàn cháy trụi chứ!
“Ta ăn vậy.”
Giọng nói bất đắc dĩ vang lên, Lục Nhĩ đến trước bánh kem, sau đó mở cái miệng nhỏ ra.
Ngay sau đó, một lực kéo xuất hiện.
Ngọn lửa đang cháy hừng hực trên bánh kem, giống như bị thứ gì đó nắm l, hóa thành một đường dài bay vào miệng Lục Nhĩ.
Sau vài hơi thở.
Ngọn lửa đã bị Lục Nhĩ hoàn toàn nuốt vào.
Cửu Nguyệt: “Kh chứ, Lục Nhĩ?”
Lục Nhĩ lắc đầu: “Kh cả, ấm áp như vừa uống một chén trà nóng vậy.”
Phù
Cửu Nguyệt trong lòng nhẹ nhõm thở phào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.