Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 397:
Thế nhưng sau khi trải qua sự kiện của Cáo Thiên.
Cửu Nguyệt đột nhiên cảm th, kh thay đổi chút nào chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Ngươi xem, con cá này tốt biết bao!
Cái này tốt hơn nhiều so với bức tượng xương dính nước bọt của Cáo Thiên!
Thật sự là quá tốt .
Tiếp theo, mọi lần lượt tặng quà của .
Hình Thiên tặng là tiểu thuyết tự tay ký tên.
Tiểu Ngọc vẫn như cũ, tặng Cửu Nguyệt một con búp bê thỏ do chính tay nàng làm.
Tinh Vệ vẻ mặt đau lòng, tặng một viên đá hoàn mỹ đến cực ểm.
Đây là viên đá nàng thích nhất.
Viên đá này, bất kể là chất liệu hay vẻ ngoài nhẵn nhụi tròn trịa, đều đã ghim sâu vào lòng Tinh Vệ.
44. Đây là viên đá duy nhất nàng đã kiềm chế được sự bốc đồng, kh ném xuống biển.
(Thật ra là được buộc bằng sợi bạc, ném vẫn thể tìm lại được.)
Hồng Hài Nhi tặng Quạt Ba Tiêu.
Long Nữ thì cũng giống như Liệt Liệt, tặng Thâm Hải Ngư Hoàng.
Bạch Trạch đặt con búp bê mà y mua ở thương trường xuống bên cạnh Cửu Nguyệt.
……
Cứ như vậy.
Những món quà chất thành núi nhỏ, vây qu Cửu Nguyệt.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên vương miện trên đầu nàng, lấp lánh ánh vàng.
Bóng của những món quà và bóng của nàng chồng lên nhau, giống như nàng đang mặc một chiếc váy c chúa tinh xảo và bồng bềnh vậy.
Kh
nói rằng, lúc này nàng chính là c chúa.
Lúc này, Thập Nhất Nguyệt trong đám đ cầm một gói hàng khổng lồ đến trước mặt Cửu Nguyệt.
Y cười hì hì đưa món quà đến trước mặt Cửu Nguyệt.
Giọng nói vui vẻ từ miệng y vang ra: “Nào nào nào, Cửu Nguyệt, yêu quý của ta, đây là món quà ta đã đặc biệt chuẩn bị cho .”
“Lớn đến vậy !”
Cửu Nguyệt ôm l món quà, chút kinh ngạc.
Món quà lớn.
Thậm chí còn lớn hơn cả Lục Nhĩ một chút.
Ôm trong lòng mềm mại ấm áp.
Chẳng lẽ là gối ôm ?
Cửu Nguyệt trong lòng cảm thán, tuy Thập Nhất Nguyệt luôn kh đáng tin cậy, luôn gây trục trặc, kh ngờ y lại dụng tâm chuẩn bị một chiếc gối ôm lớn như vậy.
Trong lòng d lên chút cảm động.
Trong suy đoán của nàng, Thập Nhất Nguyệt chắc c sẽ tặng nàng thứ đồ vô dụng của làm quà sinh nhật.
Kh ngờ đã trách lầm y .
Cửu Nguyệt hai tay kéo sợi dây ở trên, mở túi quà ra.
Thế nhưng món quà bên trong lại khiến Cửu Nguyệt ngây , giống như một chậu nước lạnh tạt vào ngọn lửa đang cháy hừng hực, trái tim cảm động lập tức nguội lạnh.
Đôi mắt sáng ngời, phản chiếu một chiếc gối trắng khổng lồ, trên gối thêu hai chữ Bạch Trạch bằng chỉ đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-397.html.]
“Hừ hừ.”
Cửu Nguyệt cười khẽ một tiếng, tay ngọc nắm chặt một góc gối ôm.
Nàng vung tay, xoay tròn chiếc gối ôm, đánh về phía Thập Nhất Nguyệt.
“Ngươi cái tên này, đồ vô dụng của thì tặng cho ta kh!! Chết Thập Nhất Nguyệt! Hôm nay ngươi liền dọn ra ngoài cho ta!!”
Thập Nhất Nguyệt th vậy, quay bỏ chạy.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Tiểu Ngọc đang ăn bánh kem, th vậy chút tò mò.
Kh chỉ là một cái gối ôm ? đột nhiên lại đánh nhau .
Bạch Trạch giải thích: “Đây là gối ôm ta đã tặng cho họ khi ta tạm trú ở nhà Cửu Nguyệt, nếu ngươi muốn, ta cũng thể tặng ngươi một cái.”
“Kh cần đâu, cảm ơn.”
Tiểu Ngọc kh chút do dự từ chối.
Chỉ khi nghĩ quẩn mới gối gối ôm Bạch Trạch.
Gối cái thứ này thì làm mà ngủ được chứ?
--- Chương 253: Bạch Trạch: Ta Đã Trở Lại! ---
Đêm đến.
Trở về nhà.
Cửu Nguyệt kho tay trước ngực, vẻ mặt khó chịu ngồi trên ghế sô pha, đôi chân dài trắng nõn chút đầy đặn vắt chéo, bắt chéo chân.
“Thập Nhất Nguyệt, ngươi cái tên này! Ngươi biết tội kh!!”
Giọng nói lạnh lẽo vang vọng khắp phòng khách, mang đến từng đợt gió lạnh.
Thập Nhất Nguyệt mặc đồ tù nhân, tứ chi mang xiềng xích, mặt mũi sưng vù quỳ trên mặt đất.
Gió lạnh thổi khiến y run rẩy bần bật.
Ánh mắt vô tình của Cửu Nguyệt khiến y toàn thân run rẩy, cảm giác sởn gai ốc x thẳng lên đỉnh đầu.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chốc lát sau, giọng nói run rẩy từ miệng y vang ra.
“Ta nhận tội.”
Bốp!
Cửu Nguyệt vung tay vỗ vào lưng Bạch Trạch đang xem kịch.
Bạch Trạch:...
“Ngươi đã phạm tội gì! Nói!”
“Ta kh nên đem rác rưởi vô dụng. Ném cho yêu quý.” Thập Nhất Nguyệt lớn tiếng nói.
Cửu Nguyệt hài lòng gật đầu, vươn tay vỗ vỗ đầu Thập Nhất Nguyệt.
Sau đó dưới ánh mắt nghi hoặc của y, nàng vươn ngón tay, chỉ về phía nhà bếp.
Nhà bếp tối nay vẫn chưa được dọn dẹp.
Thập Nhất Nguyệt khẽ thở phào trong lòng, sau đó nh nhẹn đứng dậy về phía nhà bếp.
Dọn dẹp thì dọn dẹp thôi.
Khoảng thời gian này cũng là y vẫn luôn dọn dẹp.
“Cửu Nguyệt, làm như vậy lẽ kh được tốt lắm đâu.”
Bạch Trạch ở một bên mở miệng nói.
“Ngươi định giúp ?” Cửu Nguyệt đang ngồi trên ghế sofa xem ện thoại, liếc mắt một cái.
“Kh , ta chỉ cảm th việc rửa bát rửa nồi thôi chưa đủ để ghi nhớ hình phạt này.”
“Việc quét dọn cũng giao cho .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.