Cuộc Sống Nhàn Nhã Của Ta Tại Chốn, Không Phải Người Mà
Chương 565:
Liệt Liệt mọi , ánh mắt chờ mong đã trở thành thực chất.
Tiểu Ngọc lập tức xoay , mang theo Lục Nhĩ đang ngồi trên đùi nàng cùng xoay, chỉ để lại một bóng lưng đối diện Liệt Liệt. lẽ cảm th như vậy kh hay, nàng giải thích một chút: “Ta còn bện tóc cho Lục Nhĩ, kh thời gian rảnh. Thật xin lỗi nha Liệt Liệt.”
Lục Nhĩ lên tiếng: “Ta còn muốn Tiểu Ngọc tỷ bện tóc cho nên thật xin lỗi Liệt Liệt.”
Đáng chết!
Phản ứng thật nh!
Ánh mắt Cửu Nguyệt tập trung, nàng cảm th cũng nên làm gì đó.
“Liệt...”
Cửu Nguyệt vừa mở lời, một âm th lớn hơn đã vang lên từ bên cạnh nàng.
“Cái gì!”
Hình Thiên cầm ện thoại, vẻ mặt chấn động.
“Đỗ Duy ngươi nói, thú cưng trong nhà chúng ta đột nhiên biến dị , sau đó ên cuồng la hét ‘đây là đâu’ ở trong nhà ?”
“Ngươi chờ đó, ta sẽ về ngay.”
Giọng nói vội vã, tr y hệt như thật.
Cúp ện thoại, Hình Thiên cất di động, y nghiêm nghị Liệt Liệt: “Liệt Liệt ngươi cũng nghe th đó, Đỗ Duy cần ta.”
“Nghe... .” Liệt Liệt ngẩn nói: “Ngươi .”
“Đa tạ.”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Hình Thiên xoay rời , vừa bước một bước đã cảm th thứ gì đó kéo y lại.
Quay đầu lại, Cửu Nguyệt c.h.ế.t sững kéo c.h.ặ.t t.a.y y, cố gắng kh cho y rời .
Nhưng Hình Thiên là thần tiên cấp nào chứ!
Khẽ dùng sức, y trực tiếp tách tay Cửu Nguyệt ra dưới ánh mắt tuyệt vọng của nàng.
Hình Thiên lùi lại một bước: “Cửu Nguyệt kh cần tiễn ta.”
Cửu Nguyệt trợn tròn mắt, ánh mắt tràn đầy sự phản bội.
Ngươi cái đồ rùa cháu!
Hình Thiên cười cười, chẳng bận tâm đến ánh mắt của Cửu Nguyệt, vẫy vẫy tay trực tiếp rời .
“Cửu Nguyệt ngươi muốn giúp ta quay video kh?” Liệt Liệt tiến lên một bước, ánh mắt chờ mong đã trở thành thực chất.
Ánh sáng vàng trực tiếp b.ắ.n ra từ hốc mắt y, chiếu rọi lên khuôn mặt Cửu Nguyệt.
Cửu Nguyệt nheo mắt lại, giơ tay che ánh sáng, cuối cùng vội vàng nói: “Ta giúp ngươi quay là được, ngươi tắt cái đèn pin .”
“Được.”
Một tiếng “tách” vang lên.
Chiếc đèn pin cường độ sáng cao trong tay y đã tắt, ánh sáng vàng vừa chính là do nó chiếu ra.
Cửu Nguyệt Liệt Liệt, ánh mắt tràn đầy sự bất lực.
xung qu.
Ngao Thiên vẫn đang la hét ‘ta yêu ngươi’, ‘ai là chú chó ta yêu nhất’ những lời như vậy.
Tinh Vệ và Hải Yến thì đã biến thành hình dạng chim, nằm ở chỗ cửa th gió, thổi gió nàng và Liệt Liệt.
Tiểu Ngọc ôm Lục Nhĩ, cười hì hì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-nhan-nha-cua-ta-tai-chon-khong-phai-nguoi-ma/chuong-565.html.]
Th Cửu Nguyệt sang, nàng còn cười chào đáp lại.
Thật là, một bước sai lầm ngàn đời hận mà!
“Này Cửu Nguyệt ngươi cầm cái này .” Liệt Liệt đưa tới m tấm ảnh lớn bằng gi A4.
Sờ vào th hơi ấm, vừa đã biết là mới in xong.
Cửu Nguyệt nhận l ảnh, thầm nghĩ: Vừa nãy còn đang nói chuyện mà! Ngươi rốt cuộc đã tr thủ lúc nào để in ra vậy.
lẽ đã ra sự nghi hoặc của Cửu Nguyệt, Liệt Liệt cười nói: “Chính là vừa nãy tr thủ in đó.”
“Chúng ta bắt đầu thôi.”
“Được ~ thôi ~.”
Hai đến phòng nghỉ, sau đó cầm l những tấm ảnh trong tay.
Tiểu Ngọc cầm ện thoại, bắt đầu quay.
Liệt Liệt là đầu tiên mở miệng: “Chào mọi , ta là Ngao Liệt, tiếp theo ta sẽ giảng giải cho mọi về sự khác biệt giữa hải long và hà long.”
Y nâng tay giới thiệu Cửu Nguyệt: “Vị này là cộng sự của ta, Cửu Nguyệt. Nàng là một cửu vĩ hồ.”
“Chào các ngươi.” Cửu Nguyệt nở một nụ cười hoàn mỹ.
Họ giơ ảnh lên.
Trên ảnh là hai cái đầu rồng khác nhau, chúng đều đồng loạt há to miệng, lộ ra hàm răng sắc bén.
“Khụ khụ.”
Tiếng trong trẻo, êm tai vang lên, Cửu Nguyệt kẹp giọng.
“Sự khác biệt lớn nhất giữa hải long và hà long chính là răng.”
“Rồng biển để săn bắt tốt hơn những con mồi lớn dưới nước, răng của chúng đa phần đều sắc bén, giống như trong ảnh.”
“Còn răng của rồng nước ngọt thì lại tương đối nhẵn mịn.”
Lục Nhĩ và vài khác: Cửu Nguyệt chắc hẳn đã vất vả, vậy mà lại thể phát ra được giọng nói dịu dàng đến thế.
Liệt Liệt cười bổ sung: “Kh sai, hải long cực kỳ ngầu.”
Cửu Nguyệt lại l ra một tấm ảnh khác.
Đó là cận cảnh thân rồng.
“Vì môi trường sống khác nhau, vảy của rồng nước ngọt và hải long cũng kh giống nhau.”
Cửu Nguyệt chỉ vào ảnh: “Vảy của hải long nhỏ mịn, sờ vào mượt mà và cảm giác tinh tế.”
“Kh sai, hải long sờ vào thoải mái.” Liệt Liệt vô cùng tán đồng, y nhắm mắt lại như đang tưởng tượng chạm vào thân thể hải long.
Cũng kh biết y đang nghĩ gì.
Trên khuôn mặt rồng trắng nõn vậy mà lại xuất hiện hai vệt hồng ửng mờ nhạt kh thể nhận ra, thậm chí xung qu còn xuất hiện vài b hoa nhỏ tượng trưng cho sự vui vẻ.
Cửu Nguyệt kh hề bị Liệt Liệt ảnh hưởng, tựa như kh hề th vậy.
Thần sắc nàng bình tĩnh.
Cửu Nguyệt chỉ vào bức ảnh thủy long nước ngọt.
“So với hải long, vảy của đạm thủy long phần to hơn, thậm chí khi sờ vào cũng cảm giác thô ráp.”
Liệt Liệt gật đầu tán thành.
Nói xong về thân rồng.
Đến lượt tứ chi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.