Cuộc Sống Xuyên Không Của Cô Nàng Yêu Kiều
Chương 126: Vô Đề
Chỉ là ruy băng này kh giống như loại dây chun đàn hồi, xoay vài vòng là thể thắt lại được. Ruy băng hơi trơn và sẽ dễ rơi ra nếu buộc kh đủ chặt.
Khương Tuệ Tuệ l một nắm tóc và đặt tất cả lên vai , sau đó thắt một b.í.m tóc xương cá kiểu n thôn lỏng lẻo, sau đó buộc nó bằng một dải ruy băng, hoàn hảo.
Sau khi buộc tóc xong, Khương Tuệ Tuệ làm như vô tình hỏi: "Vừa thím kia đang nói gì với vậy?"
Cô đang nói về bà chủ bán dây buộc tóc, và khi bà nói chuyện với Tống Thời Th, cô thể th đôi mắt của bà kh ngừng cong lên. Chỉ là cô ở hơi xa nên kh nghe rõ bọn họ đang nói về cái gì, bọn họ nói chuyện vui vẻ, chỉ mơ hồ nghe được cái gì đó giống như 'đối tượng'.
Tống Thời Th nhớ tới những gì bà chủ đã nói với , cảm th trên mặt chút kh được tự nhiên, ho nhẹ một tiếng: "Kh gì."
Khương Tuệ Tuệ đúng lúc quay đầu lại, th vẻ mặt kh được tự nhiên trên mặt , cảm th bản thân đã đoán đúng, nhất định là chuyện gì đó.
Cô thật sự là nhịn kh được, che miệng cười phá lên, bả vai run lên, sau đó dùng giọng ệu trêu chọc hỏi: “ là th lớn lên đẹp trai, thím muốn gả con gái cho hay kh?"
Trong nguyên tác, tác giả viết những việc như này đã xảy ra m lần, kh cách nào khác, ai bảo Tống Thời Th lớn lên đẹp trai như vậy làm gì, nên mới luôn muốn đem về nhà làm con rể đ.
Tống Thời Th: "..."
thực sự muốn đập đầu Khương Tuệ Tuệ ra để xem cả ngày cô suy nghĩ lung tung những cái gì. Vậy mà ý nghĩ như vậy, bất đắc dĩ phủ nhận: "Kh gì, cô đừng suy nghĩ lung tung."
Khương Tuệ Tuệ nhún vai: "Vậy hãy nói cho biết, thím đã nói với ều gì? Nếu thím kh muốn làm bà mối cho , thím thể cười vui vẻ như vậy kh?"
Ngay sau đó đã th Tống Thời Th chằm chằm cô, gằn từng chữ một nói: "Thím nói cô là đối tượng hẹn hò của , và thím cũng nói rằng cô sẽ tr thật đẹp khi đeo dải ruy băng này."
Đúng lúc này Khương Tuệ Tuệ bị sặc một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-xuyen-khong-cua-co-nang-yeu-kieu/chuong-126-vo-de.html.]
Sau đó cô thấp giọng lẩm bẩm một câu: "... Thím thật là tinh mắt."
Tống Thời Th nghe kh rõ, hỏi: "Cái gì?"
Khương Tuệ Tuệ thè lưỡi với : "Kh gì."
Những ều dễ nghe như vậy thì cô sẽ chỉ nói một lần.
Sau khi ăn mì, bọn họ đến quán cắt gi.
cắt gi là một đàn lớn tuổi nhưng đôi tay của khéo léo, gi cắt tr sinh động.
Khương Tuệ Tuệ lôi kéo Tống Thời Th lại và nói với lão: "Sư phụ, thể cắt cho mỗi chúng một cái được kh?”
Vào thời đại của bọn họ, các nghề thủ c như cắt gi gần như biến mất. Dù thì từ nhỏ cô cũng chưa từng tiếp xúc với những thứ này, nếu đã tới đây, cô đương nhiên là muốn cắt một tấm hình làm kỷ niệm.
Ông lão bọn họ một cái, lên tiếng để bọn họ chọn màu gi và bắt đầu cắt gi.
Khương Tuệ Tuệ chọn tờ gi đỏ tươi, sợ rạch lên mặt cô, vì vậy cô vẫn giữ nguyên động tác, sợ nếu cử động một chút, vết cắt của sẽ kh đẹp, sẽ kh giống cô.
Kh ngờ, Tống Thời Th kéo cô ngồi xuống bên cạnh chờ đợi: "Ông đã th dáng vẻ của cô, trong lòng đã ghi nhớ , cô kh cần đứng yên như vậy nữa."
Khương Tuệ Tuệ kinh ngạc cảm thán: "Thật là lợi hại.”
Kh bao lâu sau, lão đã cắt gi xong và đưa tờ gi đã cắt ra.
Khương Tuệ Tuệ nhận được gi cắt, đỏ mặt giải thích: "Ông ơi, lẽ là do cháu kh nói rõ ràng, ý cháu là cắt cho mỗi chúng cháu một cái, kh là muốn cắt chúng cháu cùng với nhau……"
Chưa có bình luận nào cho chương này.