Cuộc Sống Xuyên Không Của Cô Nàng Yêu Kiều
Chương 356: Vô Đề
Cô ta kêu thảm một tiếng, đột nhiên như nhớ tới cái gì, trong mắt lộ ra vẻ muốn ăn thịt , cô ta lẩm bẩm nói: "Là Khương Tuệ Tuệ, nhất định là do Khương Tuệ Tuệ hại con, là cô ta đã đổi lưỡi liềm, nhất định là cô ta... con tìm cô ta để hỏi cho rõ ràng, con muốn ..."
Lời nói của cô ta còn chưa nói xong, một y tá mặc áo khoác trắng tới cửa, th cô ta hành động ên ên khùng khùng, cô vội vàng ngăn lại: "Cô đang làm gì vậy hả?! Trên tay cô còn đang truyền nước muối, cô kh muốn cái mạng này nữa hay ? vất vả mới làm cho vết thương ngừng chảy m.á.u được, nếu còn động đậy thì đến lúc đó vết thương sẽ bị nhiễm trùng, kh chỉ là chuyện mất một ngón tay thôi đâu!”
Khương Thúy Thúy đã thành thật hơn nhiều sau khi bị y tá mắng. lẽ là do sợ hãi mà nước mắt cô ta kh ngừng tuôn rơi, Khương Đắc Lợi, cô ta vừa khóc vừa nói: “Cha… Con làm đây… Con đau quá… Con hận..."
Trong khi nói chuyện, cô ta lại nói thêm: "Cha, cha thể gọi Hồng Binh được kh? Con muốn gặp , tại cha kh gọi Hồng Binh tới đây?"
Khương Đắc Lợi bất đắc dĩ mà Khương Thúy Thúy ở trước mặt, ta thậm chí còn cảm th thần kinh của Khương Thúy Thúy chút hỏng , bởi vì vẻ mặt hiện tại của cô ta thực sự khủng bố và đáng sợ, qua thì cô ta dọa khác, ánh mắt đờ đẫn dại ra, vẻ mặt hung dữ.
Nhưng dù cũng là con gái ruột của ta, lại xảy ra chuyện như này, lúc này nếu cô ta muốn gặp Lâm Hồng Binh, một cha như ta thể kh gọi được?
Hơn nữa, Lâm Hồng Binh trước đây đã nói rằng ta muốn cưới con gái ta, nhưng bây giờ ta lại đổi ý. ta cho rằng nhà bọn họ giống như trò đùa hay ? Dễ bắt nạt đến vậy ? Dù cho chuyện gì xảy ra thì hôm nay Lâm Hồng Binh cũng đến.
Khương Đắc Lợi thuyết phục: "Được, được, được, Thúy Thúy, con đợi cha ở đây, cha sẽ nh chóng gọi Hồng Binh đến đây."
………………………………
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-xuyen-khong-cua-co-nang-yeu-kieu/chuong-356-vo-de.html.]
Khoảng nửa giờ trôi qua, Khương Đắc Lợi đã trở lại.
Khi Khương Thúy Thúy nghe th động tĩnh, cô ta lập tức về phía cửa với vẻ mặt chờ đợi từ lâu ở cửa. Tuy nhiên, cô ta lại kh th Lâm Hồng Binh đâu.
Nụ cười trên mặt cô ta đọng lại nơi khóe miệng, cô ta hỏi: "Cha, Hồng Binh đâu? Hồng Binh kh đến đây với cha? kh đồng ý đến thăm con hay ? Con như thế này mà còn kh muốn gặp con hay …”
Vừa nói, cô ta vừa hung hăng lắc đầu thật mạnh: “Kh, kh, kh, kh thể nào, Hồng Binh đã nói sẽ yêu con mãi mãi… kh thể kh đến gặp con... nói sẽ cưới con và đưa con theo quân... Ô ô ô sẽ kh thể kh đến gặp con..."
Khương Đắc Lợi thở dài một hơi, nghĩ về những gì Triệu Lai đã nói với ta, ta chỉ thể nói một cách oán hận: "Thúy Thúy, con cũng đừng tự dối lòng nữa. Lâm Hồng Binh đó kh là thứ gì tốt cả. Cha vừa tìm ta, nghe mẹ ta Triệu Lai nói, tối hôm qua ta đã thu dọn hành lý rời , chính là trở về quân đội!"
"Trở về quân đội ? Chẳng lẽ là quân đội bảo trở về hay ? Nếu Hồng Binh làm xong việc sẽ quay lại đón con đúng kh? Đúng vậy, nhất định là như vậy..."
Khương Thúy Thúy Khương Đắc Lợi một cách đờ đẫn, bản thân vừa nói vừa tự gật đầu, như thể những lời này đều là nói cho chính bản thân cô ta nghe.
Thực ra là đang tự lừa dối chính .
Khương Đắc Lợi tức giận nói: "Tại lại đón con? ta quay lại bộ đội tối hôm qua chính là bởi vì kh muốn kết hôn với con, bản thân con tại lại kh hiểu rõ!?
Chưa có bình luận nào cho chương này.