Cuộc Sống Xuyên Không Của Cô Nàng Yêu Kiều
Chương 393: Vô Đề
Bà nội Tống vội vàng nói: "Bà và nội cháu kh việc gì."
Tống Thời Th bước nh về phía trước, ôm l nội Tống và bà nội Tống vào n.g.ự.c , ba gắt gao ôm chặt l nhau. Lúc này, bà nội Tống cảm th toàn thân Tống Thời Th đang run rẩy, ngay cả hai tay đang ôm bọn họ cũng run rẩy.
sợ hãi.
Bọn họ đều là những thân còn lại của , kh thể để mất họ thêm nữa.
"Kh việc gì, kh việc gì..." Bà nội Tống đau lòng vỗ lưng Tống Thời Th: "Mưa to như vậy, chúng ta về nhà họ Khương trước , nội con đang ở nhà họ Khương, trước đó đột nhiên gió lớn, mưa to quá, m ngày nay mưa liên miên, nhà chúng ta kh chịu nổi nữa , bà và nội nghĩ cháu làm cũng mệt , nên kh nói với cháu, cứ nghĩ hôm nay trời nắng, đoán chừng cũng kh việc gì, kh nghĩ đến trời lại bắt đầu mưa, bà sợ chuyện nên bảo nội cùng bà đến nhà họ Khương trú một chút, kh ngờ lại xảy ra chuyện..."
Vốn dĩ bà muốn nói với Tống Thời Th một tiếng, nhưng trời mưa gió, bà vẫn kh thời gian .
Ông nội Tống đột nhiên nói muốn trở về nhà một chuyến tìm đồ, bà sợ xảy ra chuyện nên vội vàng theo , kh ngờ lại gặp được Tống Thời Th ở đây.
Ông nội Tống nhận l miếng thuốc dán từ trong tay Tống Thời Th, kh ngừng lẩm bẩm: "Tìm được là tốt , tìm được là tốt ..."
Tống Thời Th nuốt hết sợ hãi và căng thẳng vào trong lòng xuống, theo nội Tống và bà nội Tống về hướng nhà họ Khương.
Nhà họ Khương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoc-song-xuyen-khong-cua-co-nang-yeu-kieu/chuong-393-vo-de.html.]
Hôm nay trời quang mây tạnh, Lưu Ái Đệ đã làm trở lại, cô ta vẫn chưa về, mưa càng lúc càng nặng hạt.
Tã của Tiểu Nguyệt đang phơi trong sân, Khương Vệ Bình chỉ thể đem Tiểu Nguyệt đặt vào trong nôi, định thu đống quần áo và tã lót.
Kết quả vừa mở cửa, cô đã th một đàn cao lớn đứng trong sân, đưa lưng về phía cô , giúp cô thu dọn quần áo, động tác thuần thục.
Khương Vệ Bình ngay lập tức nhận ra bóng lưng của Hứa Quý Thuận, gọi một tiếng: "Hứa Quý Thuận?"
Động tác đang thu quần áo của Hứa Quý Thuận lập tức dừng lại một chút, cầm toàn bộ số quần áo đã thu xong, xoay lại, nhét toàn bộ quần áo vào trong vòng tay Khương Vệ Bình: "Tất cả quần áo đã được thu xong. Bên ngoài trời đang mưa, nên ở trong nhà đợi . Còn túi trứng này cô cầm , m ngày hôm trước mưa to, kh tiện mang đến đây."
Khương Vệ Bình bị nhét đầy quần áo và một túi trứng, cô vội lắc đầu: “Kh, kh thể, Hứa Quý Thuận, biết trước đây là đã cho những quả trứng đó. Cho dù trước đây giúp , nhưng cũng đã giúp kh ít, kh thể l thêm nữa, cầm lại . Hơn nữa nhà cũng trứng gà, mẹ nấu chúng cho mỗi ngày, kh thiếu những thứ này...“
Nhưng mà Hứa Quý Thuận lại kh nhận, xoay vào trong mưa, th Khương Vệ Bình định đuổi theo, nh chóng xua xua tay với cô : “Nh vào trong nhà , nếu dính mưa bị cảm sẽ ảnh hưởng đến đứa nhỏ, trứng gà này cô cứ cầm l, đây là một chút tâm ý của .”
Khương Vệ Bình biết tính tình của Hứa Quý Thuận, biết rằng dù như thế nào thì cũng sẽ kh nhận lại trứng gà, chỉ thể nói: "Vậy chờ một chút, ra ngoài kh biết mang theo ô hay gì đó hay , ở đây nón trúc, mang theo mà về ."
Mua to vài ngày, hôm nay trời quang mây tạnh, đêm qua trên bầu trời cũng nhiều như vậy, kh ai ngờ hôm nay lại mưa to, Hứa Quy Thuận ra ngoài kh mang theo ô, xem, đã hình thành thói quen mỗi ngày một vòng đến nhà họ Khương xem một chút.
Vừa đến tình cờ th quần áo trong sân chưa được thu vào nên đã giúp thu dọn chúng.
Ban đầu Hứa Quý Thuận muốn nói rằng đã ướt hết , cũng kh cần nó làm gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.