Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cười Chết Mất, Bọn Họ Đều Nói Ta Nhận Nhầm Bạn Trai

Chương 4: Bạch nguyệt quang

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

"C.h.ế.t tiệt!" An Lê Sơ trợn mắt há hốc mồm An Tri Hạ kéo . Tốc độ quá nhanh khiến kịp phản ứng. Ngay cả một áo đen khác cũng ngây ngẩn cả c.h.ế.t trân tại chỗ, dù thấy mặt vẫn toát lên vẻ hoang mang tột độ.

Ở bên , đàn ông nhận "mục đích" An Tri Hạ khi thấy cô cứ chằm chằm chiếc vali đen trong tay , đáy mắt xẹt qua một tia lạnh lẽo. Vốn định phớt lờ, chẳng hiểu mở miệng theo bản năng: " quen cô ?"

" thế nữa ." An Tri Hạ thực sự vui, chẳng buồn che giấu sự bất mãn , " còn như em giận đấy nhé?"

"Thì liên quan gì đến ?" Thần sắc đàn ông áo đen càng thêm khó hiểu, " bắt cô đợi lúc nào?"

" xong đời !" An Tri Hạ trừng mắt, "Em giận thật đấy!" Thấy lúc vẫn còn giả vờ quen , An Tri Hạ quyết định cho thêm một cơ hội, " nhất nên sắp xếp từ ngữ một chút ."

"?" Dư Triều Mộ mất kiên nhẫn phụ nữ xa lạ đang phát điên mắt. khi xác nhận cô chỉ một dân bình thường, liền mất hứng thú, xoay định bỏ .

" đấy?"

Dư Triều Mộ giật nhẹ cánh tay rút . Ngược , lực đạo đang bấu c.h.ặ.t lấy cánh tay thấy giãy giụa liền càng thêm dùng sức, gần như xé đứt tay .

"Tss..." Dư Triều Mộ hít một ngụm khí lạnh. Hoài nghi nếu còn tiếp tục giằng co với cô thêm lúc nữa, cánh tay thật sự sẽ đứt lìa mất, đành đầu , kinh nghi bất định.

" , thì đừng về nữa." Thấy đầu , An Tri Hạ mạnh miệng quát xong liền ngang ngó dọc, nhất quyết thèm .

Dư Triều Mộ cúi đầu bàn tay đang nắm c.h.ặ.t cánh tay cô, trầm mặc.

Vốn dĩ khi xoay , An Tri Hạ định giữ . suy nghĩ kỹ thêm một chút, cô tự thuyết phục chính .

Rốt cuộc hiện tại đang ở đường cái, bại lộ phận nên mới nhận với cô, về tình về lý đều thể tha thứ.

!

Chắc chắn như .

An Tri Hạ đầu quét mắt quanh, phát hiện ít đang âm thầm hoặc trắng trợn chằm chằm hai . Những ánh mắt đó khiến cô vô cùng khó chịu, chẳng gì cho .

Bỏ , chú ý, cứ cùng về nhà đòi "bất ngờ" .

"Cô..." Dư Triều Mộ nhíu mày, thốt một chữ.

"Em tha thứ cho ." khi nghĩ thông suốt, An Tri Hạ bước tới ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay một cách đầy cứng rắn, kéo về phía , "Chúng về , đợi về đến nhà em sẽ chuyện đàng hoàng với ."

Dư Triều Mộ: ?

Ngay lúc An Tri Hạ dựa sát , dùng sức nghiêng định né tránh. ngoài ý , chẳng thể né .

Dư Triều Mộ một nữa xuống bàn tay đang khoác c.h.ặ.t cánh tay An Tri Hạ, lâm trầm tư.

Mãi cho đến khi cưỡng ép lôi một đoạn đường ngắn, mới hậu tri hậu giác nhận , đây bắt cóc giữa ban ngày ?

" thế?" An Tri Hạ phát hiện Dư Triều Mộ chịu tiếp, bèn khó hiểu .

"Cô tên gì?"

Mặc dù An Tri Hạ vui vì nào làm nhiệm vụ về cũng hỏi câu , cô vẫn cho .

"Còn ?" Nếu diễn, An Tri Hạ cũng đành diễn cùng .

"Dư... Ngư Ưng." Dư Triều Mộ suýt chút nữa thốt tên thật , bèn thản nhiên lấp l.i.ế.m.

"Ngư Ưng?" đây bí danh. An Tri Hạ sớm quen thuộc, thậm chí còn thể đùa phối hợp hỏi vài câu: "Nhiệm vụ thế nào? Bắt mấy con cá ?"

"Hai con." Theo bản năng trả lời xong, Dư Triều Mộ lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng. Gặp quỷ , thật nó tà môn, buột miệng chứ? Rõ ràng thể trả lời cơ mà.

Cơ mà đang làm nhiệm vụ?

" , thế nghỉ mấy ngày?"

" nghỉ."

"Thật sự thể từ chức ?" An Tri Hạ rối rắm hỏi.

Dư Triều Mộ từ bỏ việc giãy giụa: " thể."

" hiện tại chắc đang rảnh rỗi ?" đợi Dư Triều Mộ trả lời, cô tiếp lời, " bận thì cũng ăn cơm xong mới . Em khi thành nhiệm vụ theo từng giai đoạn, sẽ vài tiếng nghỉ ngơi. cùng ăn bữa cơm, nếu nhà em sẽ nổi giận đấy."

Theo đó, An Tri Hạ bổ sung thêm một câu uy h.i.ế.p: "Em sẽ càng tức giận hơn."

Dư Triều Mộ chẳng hề để bụng. Hoặc hơn, nếu cô cứ túm c.h.ặ.t lấy , vốn dĩ chẳng thèm để ý đến cô.

"Cô..."

"Hạ Hạ!"

Tiếng gọi An Lê Sơ cắt ngang lời dò hỏi đang chực chờ môi Dư Triều Mộ. theo hướng phát âm thanh, Dư Triều Mộ híp mắt, nâng cao cảnh giác.

An Lê Sơ bước tới tách An Tri Hạ và Dư Triều Mộ , sa sầm mặt mày lôi kéo cô thẳng.

E ngại biểu cảm khó coi trai, An Tri Hạ hề kháng cự. Thế , khi thấy rõ ràng bỏ mặc Dư Triều Mộ để đưa , cô liền khựng , giật nhẹ tay An Lê Sơ.

An Lê Sơ gì, chỉ trừng mắt cảnh cáo cô.

An Tri Hạ chột rũ mắt xuống.

An Lê Sơ vẫn luôn mấy thích bạn trai . Đặc biệt dạo gần đây, mỗi cô dẫn về, đều cho sắc mặt , còn mắng cô mù mắt .

Nếu thể, cô hề chọc trai tức giận.

Rõ ràng bọn họ chung sống hòa thuận mà.

An Tri Hạ vô cùng khó hiểu, mang vẻ mặt phiền muộn khó xử, lưu luyến đầu đàn ông đang tại chỗ phía .

Nếu chủ động đuổi theo, An Lê Sơ cũng chẳng lý do gì để ngăn cản.

Đôi mắt An Tri Hạ xoay chuyển, chớp chớp mắt hiệu với .

Cũng may, lẽ lời "uy h.i.ế.p" phát huy tác dụng. đợi cô kịp lo lắng xem hiểu ý , cất bước đuổi theo.

Nào ngờ khi thấy tiếng bước chân đuổi theo, sắc mặt An Lê Sơ càng thêm khó coi, đến mức sa sầm mặt mày suốt cả quãng đường về đến cổng khu chung cư.

thấy cổng khu chung cư, biểu cảm An Lê Sơ hòa hoãn , kéo An Tri Hạ định bước trong.

"Khoan ." Dư Triều Mộ bước tới chắn đường.

Giọng điệu An Lê Sơ cực kỳ tồi tệ: " làm gì?"

Đối mặt với bầu khí giương cung bạt kiếm giữa hai bọn họ, An Tri Hạ lòng xoa dịu chẳng mở lời thế nào, chỉ đành tạm thời xem xét tình hình.

" chuyện với cô ." Dư Triều Mộ về phía An Tri Hạ.

"A!" An Lê Sơ cố nén lửa giận, giọng điệu đầy mỉa mai, "Hai quen ?"

Lili♡Chan

Dư Triều Mộ An Tri Hạ nãy còn nhiệt tình vô cùng với , lúc cúi gằm mặt hé nửa lời: "Quen ."

"Quen ?" An Lê Sơ cao giọng, càng thêm âm dương quái khí, "Từ bao giờ 'Mộ Viên' cũng dối thế?"

An Tri Hạ nhịn bèn nhéo tay An Lê Sơ, An Lê Sơ trở tay, cảnh cáo túm c.h.ặ.t lấy cô hơn.

An Tri Hạ lập tức dám nhúc nhích.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

An Lê Sơ thực sự sẽ nổi giận với cô, trừ phi đang tức giận thật sự, giống như lúc đây. Bằng , ban nãy cô cũng sẽ ngoan ngoãn để mặc kéo .

Thôi bỏ , tự nỗ lực lên nhé, An Tri Hạ trao cho Dư Triều Mộ một ánh mắt "lực bất tòng tâm".

Dư Triều Mộ: " dối, và cô thực sự quen . , bạn gái?"

An Tri Hạ: ...

A, lúc mới nhận đấy ?

An Tri Hạ kiêu ngạo hất cằm, nhịn đỡ cho : ", hai, đều đến cửa nhà , chúng trong ."

Nào ngờ An Lê Sơ vốn luôn mềm lòng chiêu cô, những chẳng xao động mà còn tức giận hơn. gầm lên: "Cái đồ mù quáng vì tình nhà em, tỉnh táo cho ! Em ai ? Cứ thế mà dẫn về nhà, em từng thấy đàn ông bao giờ ?"

An Tri Hạ quát cho sửng sốt, để ý đến biểu cảm Dư Triều Mộ ở bên cạnh trở nên vô cùng thận trọng ngay khoảnh khắc An Lê Sơ nổi giận.

" quát em?" An Tri Hạ thể tin nổi An Lê Sơ. So với việc Dư Triều Mộ chịu nhận , cô càng thêm khó tin và tức giận hơn, "Em kẻ mù quáng vì tình? từng thấy đàn ông?"

lúc An Lê Sơ chẳng còn quan tâm gì nữa. hơn, cơn thịnh nộ nuốt chửng lý trí . Trong đôi mắt phảng phất như ngọn lửa đang nhảy nhót, bốc lên ngọn lửa màu đen đại diện cho sự phẫn nộ.

"Câm miệng!" trợn trừng hai mắt, thở hồng hộc như bễ rèn, cả tỏa thở nguy hiểm và điềm , gắt gao chằm chằm Dư Triều Mộ.

"Bốp!" An Tri Hạ vung tay tát một cái, bộ thế giới lập tức tĩnh lặng.

lấy ánh mắt trong veo chỉ trong vòng một giây, An Tri Hạ bình tĩnh hỏi: "Tỉnh táo ?"

An Lê Sơ ngoan ngoãn lạ thường, chẳng còn chút bóng dáng táo bạo kiêu ngạo nào ban nãy. nặn một nụ nịnh nọt: "Tỉnh, tỉnh ."

Dư Triều Mộ vốn đang bày sẵn thế trận chờ đón địch vì sự mất khống chế : "?"

Hả? Mất khống chế xong mà thể tỉnh táo nhanh thế ?

"Đau ?" Thấy sợ, An Tri Hạ hòa hoãn biểu cảm, vươn tay nâng mặt lên xem xét.

" đau." An Lê Sơ nhe răng . Đột nhiên nhận thấy một ánh kỳ quái, đầu chạm chiếc mặt nạ bảo hộ cùng bộ đồ đen thui Dư Triều Mộ. Dù vẫn chẳng ưa gì , lên tiếng: "Em chắc chắn dẫn về nhà chứ?"

, hất cằm, hỏi Dư Triều Mộ: " xác định đến nhà chúng ?"

Nếu đó, Dư Triều Mộ chắc chắn sẽ do dự đôi chút. hiện tại, thấy An Lê Sơ An Tri Hạ tát một cái tỉnh táo ngay, cảm thấy chuyến phi .

"Hy vọng đừng hối hận." An Lê Sơ bỏ một câu đầy thâm ý xoay bước trong khu chung cư.

An Tri Hạ mới tát trai một cái, lúc cũng chẳng dám chuyện nhiều với Dư Triều Mộ, sợ An Lê Sơ thấy sinh chuyện. Vì thế, cô trao cho một ánh mắt đầy ngượng ngùng vội vàng đuổi theo.

Dư Triều Mộ xách chiếc vali đen, khu chung cư mắt. Chỉ một khu dân cư bình thường, tựa hồ chẳng điểm gì đặc biệt.

"Bảng đăng ký dành cho ngoài."

"Hạ Hạ, dẫn bạn trai mới về nhà đấy ?" Trong bốt bảo vệ, ông Lý mặc đồng phục bảo vệ bên trong đẩy một tờ giấy. Mãi cho đến khi thấy Dư Triều Mộ bước từ phía An Tri Hạ, sắc mặt ông bỗng chốc biến đổi. Bàn tay đang ấn tờ đăng ký vô thức rút tờ giấy về.

"Đăng ký ." An Tri Hạ hiệu cho Dư Triều Mộ, " ngoài khu chung cư đăng ký, nếu sẽ ."

Dư Triều Mộ: " ?"

"... cần đăng ký ." Ông Lý nhanh ch.óng thu hồi tờ đăng ký.

An Tri Hạ: "?"

Cô nhớ rõ chỉ ba loại khu chung cư mà cần đăng ký: một cư dân trong khu, hai nhân viên ban quản lý, ba quản lý viên khu chung cư.

Nếu ngụy trang phận, quả thực cần đăng ký, rốt cuộc cũng một cư dân khu chung cư . mấy ngày , nào cô dẫn về, ông Lý đều bắt đăng ký cơ mà.

Chẳng lẽ ông Lý từng thấy lớp ngụy trang hôm nay ?

An Tri Hạ suy nghĩ một chút cũng chẳng để tâm nữa, dẫn thẳng trong.

"Hạ Hạ."

An Tri Hạ đầu ông Lý gọi . Ông Lý hé miệng, dường như lời , khi ánh mắt chạm Dư Triều Mộ, ông bất giác mím c.h.ặ.t môi, gượng gạo nặn một nụ : " gì, chỉ ông thấy Tiểu Chu về vẻ thích chuyện cho lắm."

An Tri Hạ: " đang vui."

Ông Lý: ...

An Tri Hạ: "Với , hôm nay tên Tiểu Chu, mà Tiểu Ngư."

Ông Lý: ...

Đợi ba bọn họ khuất trong khu chung cư, ông Lý trong bốt bảo vệ lập tức thu biểu cảm mặt. Từ trong gian chật hẹp, ông cẩn thận lấy một chiếc điện thoại kiểu cũ màu đen.

mới xong một dãy , cả ông đột nhiên cứng đờ.

"Alo? Nơi đây Sở Quản lý Trị an Khu 3 Thanh Giang, xin hỏi ngài cần giúp đỡ gì?"

"Alo? Alo? Ngài còn máy ?"

"Cạch..."

"Reng reng reng... Cạch... Nơi đây Cục Quản lý Trị an Thanh Giang. Hữu nghị nhắc nhở ngài, căn cứ quy tắc báo án, ngài vi phạm luật ' báo án gọi điện ba phút biểu đạt thông tin rõ ràng'. Để đảm bảo an cho ngài, nếu báo án đang gặp những tình huống đây thể khiếu nại để hủy bỏ: 1... lắm, hệ thống ghi nhận báo án ấn 6... 6?"

...

Ông Lý xong, cửa sổ bốt bảo vệ ai đó gõ vang.

Đôi mắt ông lồi , miễn cưỡng dời tầm mắt khỏi dòng chữ màu đỏ đen " c.h.ế.t trầm mặc" đang lơ lửng giữa trung ngay mặt, mang theo ánh cầu cứu hướng ngoài cửa sổ.

Thế , khi thấy ngoài cửa sổ, sự vui mừng và cầu xin mặt ông lập tức tan biến.

"Ông Lý, lâu gặp, khí sắc ông tồi nhỉ." thanh niên ngoài cửa sổ mỉm vẫy vẫy tay với ông.

Thanh niên vóc dáng cao ráo, chân dài eo thon, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản cùng quần tây đen. Giống hệt như khuôn mặt , mang đến cho đối diện một cảm giác vô cùng sạch sẽ và thanh thuần.

Dùng từ "thanh thuần" để hình dung một đàn ông ít nhiều chút kỳ quái. khi đặt lên , những chẳng hề thấy lạ lùng, mà thậm chí còn khiến cảm giác hai chữ "thanh thuần" sinh chính để dành cho .

Khuôn mặt xinh đến mức làm lu mờ cả giới tính, phối hợp với khí chất thanh thuần, bạch nguyệt quang cũng chỉ đến thế mà thôi. Hơn nữa còn bạch nguyệt quang trong lòng mỗi , khiến nhịn gần gũi, ái mộ.

Trừ ông Lý - từng thấy bộ mặt thật .

"Chu... Chu..." Miệng ông Lý há hốc, chẳng thể thốt nên lời.

" ông Lý, hôm nay bạn gái cháu về nhà ?" đàn ông ngoài cửa sổ sắc mặt như thường lên tiếng hỏi, phảng phất như kẻ vì tìm thấy ở nhà ga mà suýt chút nữa san bằng bộ trạm xe .

"Ông Lý, ông để ý đến cháu?" nghiêng đầu, bất mãn chất vấn, "Ông đang khinh thường cháu đấy ?"

Đôi mắt ông Lý dùng sức liếc lên phía , nước mắt, gian nan lắc đầu.

Đợi đến khi phát hiện dòng chữ biến hóa gì, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

"Cháu đang hỏi ông, ông lắc đầu làm gì?" nhíu mày. dứt lời, chiếc điện thoại ngắt kết nối vì nhận phản hồi trong tay ông Lý một nữa vang lên. điện thoại tự động bắt máy, cũng bắt đầu phát thông báo về quy tắc báo án.

âm thanh phát từ ống , ông Lý gấp gáp đến tột độ. Mãi cho đến khi giọng yêu cầu ông ấn , lời còn xong, một bàn tay từ bên cạnh vươn tới giúp ông ấn 6.

Ông Lý trợn trừng hai mắt. Âm thanh trong ống cũng im bặt.

Từng một nhân viên trị an, ông thừa con tương ứng với mức độ nguy hiểm sự kiện mà ông đang gặp .

6 mức độ nguy hiểm cao nhất, mà mức độ cao nhất mà phận hiện tại ông quyền ấn xuống.

Chương Chương

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...