Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn (Vân Tô-Tần Tư Yến)

Chương 126: Lần này là say thật rồi

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vân Tô tựa lưng ghế, lười biếng mở lời: "Yên tâm, say như ."

Tần Tư Yến: " như thế nào? Trực tiếp ngủ ? Giống như ?"

Vân Tô: "..."

Lúc đó cô giả vờ "một ly gục", đó Tần Tư Yến bế về phòng. Tần Tư Yến cô giả vờ, vẫn phối hợp diễn cùng. Cả hai đều hiểu rõ trong lòng.

"Tại đột nhiên uống rượu một ?" Tần Tư Yến hỏi nữa.

"Tâm trạng , ngày mai sẽ tiếp nhận một dự án ứng dụng khách sạn quốc tế." Vân Tô tìm đại một lý do.

"Khách sạn nhà họ Hàn?"

tác dụng cồn, não bộ Vân Tô phản ứng nhanh lắm, cô ngẩn : " ?"

Tần Tư Yến khẽ nhạo: "Đoán cũng đoán ."

"Tần tổng quả nhiên thông minh." Vân Tô nhếch môi, uống cạn ly rượu định tự rót cho .

Tần Tư Yến liền giật lấy chai rượu: "Đừng uống nữa, em say ."

Vân Tô say thật, cô cử động, đôi mắt đẽ chớp lấy một cái, cứ thế chằm chằm gương mặt đàn ông, đang nghĩ gì. Thấy , Tần Tư Yến lên tiếng: " thế, phục ?"

" ." Vân Tô bỗng dậy, tiến sát gần , một câu vô cùng kỳ quặc: " quả thực phù hợp."

"Phù hợp? Phù hợp cái gì?" Tần Tư Yến theo bản năng suy nghĩ, ý lẽ phù hợp để kết hôn hoặc phù hợp làm bạn trai.

Tuy nhiên, nghĩ .

Vân Tô vươn ngón tay nâng cằm lên, chăm chú gương mặt đến cực điểm , đột ngột thốt : " hợp để nhốt , làm một nam sủng."

một thoáng im lặng ngắn ngủi, đôi mắt phượng Tần Tư Yến nheo , mang theo một tia nguy hiểm: "Nam sủng?"

" ." Vân Tô nhếch môi , từ từ ghé sát . Đôi môi hai ngày càng gần, thậm chí thể cảm nhận thở nóng rực . Ngay khoảnh khắc sắp chạm , Vân Tô bỗng nhắm nghiền mắt, đổ ập lên .

Tần Tư Yến: "............"

Để làm cô trượt xuống, vòng tay ôm lấy eo cô, sắc mặt chẳng mấy : "Vân Tô, em dậy cho !"

Vân Tô giả vờ, cô say thật, gì nữa.

Một lúc lâu , khi xác định cô gái giả say, Tần Tư Yến mới bế ngang cô lên, sải bước lên lầu.

Trình Mộc từ ngoài , lúc thấy bóng lưng hai . Thấy Vân Tô lặng lẽ tựa lòng Tần Tư Yến, thầm nghĩ: Tần tổng và phu nhân đây sắp quỹ đạo ?

tiếp tục trong, khi thấy hai chiếc ly quầy bar, lập tức thấy lẽ nghĩ . Rõ ràng Tần tổng chuốc say phu nhân .

Trong phòng ngủ.

Tần Tư Yến đặt Vân Tô lên giường, tự bên mép giường, chằm chằm mặt cô một lúc lâu, u uất lên tiếng: "Xem em càng phù hợp hơn đấy, phù hợp để nhốt ... khóa giường."

thế trông ngoan ngoãn, lời hơn nhiều.

lâu , Tần Tư Yến dậy, sải đôi chân dài bước khỏi phòng ngủ. Vân Tô vẫn yên giường, giấc ngủ sâu.

Trong trang viên, màn đêm.

Thượng Quan Tình và Vũ Văn Lạc đang nướng thịt bên bờ hồ, hương thơm hấp dẫn lan tỏa trong làn gió nhẹ. Lúc , hai tên vệ sĩ ném một đàn ông xuống t.h.ả.m cỏ, một : "Chị Tình, Lạc, gã hình như sắp chịu nổi nữa ."

Thượng Quan Tình nướng thịt liếc đàn ông một cái: " , Nhị gia , đói c.h.ế.t thì trực tiếp tìm chỗ chôn luôn."

đàn ông đất cố hết sức ngẩng đầu lên, dù đói đến mức hoa mắt chóng mặt vẫn trừng mắt hai một cách dữ dội. Lúc một làn gió thổi qua, hương thơm quyến rũ ập mặt, đàn ông lập tức nuốt nước miếng, càng thấy đói hơn.

Vũ Văn Lạc đầu : "Đây chẳng vẫn còn sức trừng đó , cả."

Thượng Quan Tình cầm một xiên thịt từ vỉ nướng lên, ngửi một : "Thơm quá mất, bảo thịt tẩm ướp kiểu sẽ thơm hơn mà."

"Ừ." Vũ Văn Lạc cũng cầm một xiên thịt, c.ắ.n một miếng: "Thơm thật."

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-van-to-tan-tu-yen/chuong-126-lan-nay-la-say-that-roi.html.]

đàn ông điên cuồng nuốt nước miếng, vẫn bướng bỉnh: "Đừng tưởng làm thế sẽ quy thuận các , ! Dù đói c.h.ế.t cũng ăn!"

Thượng Quan Tình: " , cần cứ nhấn mạnh mãi thế . yên tâm, nể tình đều trong nghề, khi c.h.ế.t, sẽ chọn cho một mảnh đất phong thủy bảo địa."

Vũ Văn Lạc: " ở núi , phong cảnh núi khá đấy."

Thượng Quan Tình gật đầu: "Ừm, đấy."

đàn ông hừ lạnh một tiếng, thêm gì nữa.

"Trời ạ!" Thượng Quan Tình bỗng kinh ngạc thốt lên: "Cái nấm độc nướng kiểu ăn ngon thật đấy!"

"Thật , để nếm thử." Vũ Văn Lạc cầm một xiên nấm nướng lên nếm thử: "Ngon thật!"

đàn ông: "............"

Nấm độc mà cũng ăn, biến thái! Y hệt như chủ t.ử Tần Tư Yến bọn chúng, chẳng tên nào lành cả. Đợi khi ngoài , nhất định cho bọn chúng tay! Nhất định ăn thịt nướng từng bữa một! Đủ loại thịt, ăn cho đời luôn!

Một lúc lâu , đàn ông hé răng thêm nửa lời, cũng xin tha.

chỗ thịt nướng sắp ăn hết, Thượng Quan Tình khẽ nhíu mày, gã cũng khá lì đòn đấy. Cô Vũ Văn Lạc, dùng ánh mắt hỏi làm ?

Suy nghĩ một lát, Vũ Văn Lạc lệnh: "Đưa về ."

Hai tên vệ sĩ xốc lên đưa .

khi xa, Thượng Quan Tình thở dài một tiếng: "Chiêu , bộ dạng , đừng để đói c.h.ế.t thật."

"Yên tâm, ." Vũ Văn Lạc ăn : "Trong nước cho uống dịch dinh dưỡng, đói c.h.ế.t , Nhị gia cũng thực sự c.h.ế.t."

" cứ thế mãi cũng cách." Thượng Quan Tình lẩm bẩm.

"Cứ đợi thêm xem , dù cũng thể thả ." đoạn, Vũ Văn Lạc cầm xiên thịt cuối cùng đưa qua: "Xiên cuối cùng, cho cô đấy."

Thượng Quan Tình nhận lấy, c.ắ.n một miếng: " thì đợi thêm chút nữa ."

Sáng sớm hôm .

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa chiếu phòng, cả căn phòng trở nên sáng bừng. Vân Tô từ từ mở mắt, đầu óc trận say chút nặng nề. Cô thả lỏng một hồi mới tỉnh táo , ký ức đêm qua lập tức ùa về trong tâm trí.

Cô nhớ chằm chằm mặt Tần Tư Yến, hợp nhốt làm nam sủng, nhớ định hôn , hôn ... thì quên mất . Ký ức biến mất giây phút cuối cùng.

Vân Tô đưa tay lên bóp trán, rượu quả nhiên thứ gì cho lắm. làm thì cũng làm , kiểu gì cũng đối mặt, thế nên cô dậy rửa mặt, khi thu dọn xong xuôi liền thẳng xuống lầu.

Trong phòng ăn.

Tần Tư Yến đang bên bàn ăn, thong thả nhấp cà phê, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý tao nhã. Thấy cô tới, đôi môi mỏng khẽ mở: "Tỉnh rượu ."

"Tỉnh ." Vân Tô mặt đổi sắc, tới xuống đối diện .

Tần Tư Yến bưng một bát canh đặt cạnh tay cô: "Uống ."

Vân Tô , bát canh, đó bưng lên uống cạn trong một .

"Khó chịu ?" Tần Tư Yến hỏi.

"Cũng , cảm giác gì lắm."

"Chuyện tối qua đều nhớ chứ?"

Vân Tô: "... Quên ."

Đôi mắt phượng đen sâu thẳm Tần Tư Yến chằm chằm cô: "Gan cũng lớn đấy chứ, nào? dám thừa nhận ?"

Vân Tô: "Ý , khi tiến gần ... thì quên mất." Đây lời thật.

"Cho nên những lời khi tiến gần thì quên." Tần Tư Yến .

Khựng vài giây, Vân Tô bình tĩnh trả lời: " quên, vẫn nhớ."


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...