Cưới Em Vì Hận, Nhưng Lại Lỡ Yêu
Chương 23: Khi Thai Nhi Đạp – Cũng Là Lúc Trái Tim Em Khẽ Rung
Chiếc bụng của Bạch Yên giờ đã th rõ, từng đường cong mềm mại hiện lên dưới lớp váy bầu rộng. Cô vẫn đều đặn kiểm tra, uống vitamin và tập thở theo lời bác sĩ hướng dẫn.
Lục Trạch Dương mỗi sáng đều đến sớm, chuẩn bị bữa sáng và ghi chú từng món ăn theo chỉ định. cẩn thận hơn bao giờ hết. Kh ồn ào. Kh dồn ép. Chỉ là sự hiện diện kiên nhẫn… như muốn dùng thời gian thay lời yêu.
Hôm đó, trời đổ mưa rả rích.
Bạch Yên nằm nghiêng trên sofa, chiếc gối ôm dài được kê nhẹ dưới bụng. Trên bàn là một quyển sách chăm sóc trẻ sơ sinh mà cô vừa mượn được ở thư viện. Lục Trạch Dương ngồi cách đó vài bước, đang học cách gấp bỉm từ video trên mạng.
“ thật sự nghĩ em sẽ để thay bỉm à?” – cô bật cười, giọng nhẹ như gió.
“Kh nghĩ. hy vọng.”
Bỗng cô khựng lại. Một cơn nhột nhẹ lướt qua dưới da bụng.
Cô đặt tay lên đó, tròn mắt, … bối rối :
“Trạch Dương…”
quay lại.
“Con… đạp.”
như kh tin vào tai , lao đến, khụy xuống ngay trước mặt cô.
“Thật kh? Em... thể để ...”
Cô gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/cuoi-em-vi-han-nhung-lai-lo-yeu/chuong-23-khi-thai-nhi-dap-cung-la-luc-trai-tim-em-khe-rung.html.]
run run đưa tay chạm vào bụng cô, chậm rãi, cẩn thận như đang chạm vào một đóa hoa sắp nở.
Và … một cú đạp nhẹ lại hiện lên rõ ràng dưới lớp vải.
Tim thắt lại. Mắt đỏ hoe.
“Là con… đang chào ?”
Cô khẽ mỉm cười:
“ thể con nghe được giọng .”
áp má xuống bụng cô, giọng thì thầm:
“Ba đây, nhóc con. Ba đã chờ được chạm vào con từng ngày …”
Cô đàn – từng lạnh lùng, từng làm cô tổn thương, từng khiến cô muốn biến mất… giờ đang nằm co bên bụng cô, như thể chính là cần được bảo vệ.
Và trái tim cô… khẽ rung lên lần nữa.
Kh vì tha thứ.
Mà vì trái tim cô đã bắt đầu tin, rằng lần này – sẽ kh làm cô đau nữa.
Tối hôm đó, cô đặt thêm một chiếc gối bên cạnh giường – kh nói gì, nhưng là một dấu hiệu nhỏ… cho phép ở lại lâu hơn, gần hơn.
nằm xuống, kh dám chạm vào cô. Nhưng giữa hai kh còn là một bức tường nữa. Là một đứa trẻ – và một hy vọng thật sự.
🔒 Một cú đạp nhẹ từ sinh linh bé nhỏ, lại đủ để làm hai trái tim chạm nhau. Họ chưa gọi tên nhau bằng tình yêu, nhưng đã bắt đầu sống như những đang yêu thật sự.
Chưa có bình luận nào cho chương này.